VẠCH
TRẦN THỦ ĐOẠN ĐÒI QUÂN ĐỘI
“TRUNG LẬP VỀ CHÍNH TRỊ” CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
BÀN LUẬN
Đòi hỏi quân đội “trung lập về chính trị” là
thủ đoạn nham hiểm trong chiến lược “Diễn biến hòa bình” của các thế lực thù
địch để chống phá cách mạng Việt Nam. Mục tiêu xuyên suốt của họ là xóa bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng, trước hết là vô hiệu hóa sự lãnh đạo của Đảng đối với
Quân đội, làm cho Quân đội mất phương hướng và lý tưởng chiến đấu.
Quân đội nhân dân cùng với Công an nhân dân là công cụ chủ
yếu bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân và chế độ xã hội chủ nghĩa. Sức mạnh chiến
đấu của Quân đội, trước hết bắt nguồn từ đường lối đúng đắn của Đảng. Do vậy,
nếu làm suy yếu Quân đội, tách Quân đội khỏi sự lãnh đạo của Đảng, sẽ làm cho
Đảng ta mất chỗ dựa vững chắc, tin cậy và điều đó cũng có nghĩa mở đường cho
việc chuyển hóa Việt Nam theo quỹ đạo tư bản chủ nghĩa. Rõ ràng đây là âm mưu,
thủ đoạn hết sức thâm độc, nguy hiểm của các thế lực thù địch. Bằng nhiều giọng
điệu khác nhau, họ rêu rao quan điểm: Quân đội cần phải “trung lập về chính
trị”, Quân đội “không cần sự lãnh đạo của đảng phái nào cả”, Quân đội “không
cần trung thành với Đảng Cộng sản”, v.v. Để nhấn mạnh thêm “ý nghĩa” các quan
điểm đó, họ bịa đặt rằng: “do phải trung thành với Đảng Cộng sản, nên Quân đội
chỉ lo chống “Diễn biến hòa bình”, mà lơ là nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc”? Họ
“khuyên” hãy “học tập cách thức xây dựng quân đội của các nước tư bản”, v.v.
Đó là
những luận điệu sai trái! Nhân dân, cán bộ, chiến sĩ Quân đội ta, ai cũng biết:
suốt 75 năm qua, mỗi bước trưởng thành của Quân đội đều gắn liền với vai trò
lãnh đạo của Đảng, sự đoàn kết, thương yêu, đùm bọc, giúp đỡ của nhân dân.
Trong cuộc chiến đấu trước đây, dưới sự lãnh đạo đúng đắn của Đảng, Quân đội ta
cùng với toàn dân đã lập nên những chiến công hiển hách, đánh bại các đội quân
xâm lược nhà nghề, có tiềm lực bậc nhất thế giới. Dù là chiến sĩ Vệ quốc quân ở
chiến khu Việt Bắc, Anh bộ đội mặt trận Bình - Trị - Thiên khói lửa, hay người
lính ở bưng biền Đồng Tháp, họ đều có điểm chung là một lòng theo tiếng gọi của
Đảng, cầm súng chiến đấu vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc, hạnh phúc của nhân
dân. Nhờ đường lối đúng đắn của Đảng, mà dân tộc, quê hương, bà con họ hàng và
bản thân gia đình họ thoát khỏi cảnh mất nước, lầm than, vươn lên tự quyết định
lấy tương lai tươi sáng của mình. Giờ đây, thực hiện đường lối đổi mới của
Đảng, cán bộ, chiến sĩ Quân đội ta - con em của đồng bào các dân tộc trong cả
nước - vẫn ngày đêm vững chắc tay súng, cùng toàn dân giữ vững chủ quyền, biển
đảo, vùng trời và môi trường hòa bình, ổn định, xây dựng đời sống ngày càng ấm
no, tự do, hạnh phúc. Dù trong điều kiện, hoàn cảnh nào, cán bộ, chiến sĩ Quân
đội ta cũng tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng; luôn gắn bó mật thiết
với Đảng, Nhà nước và nhân dân, quyết tâm thực hiện thắng lợi mọi nhiệm vụ được
giao phó.
Yêu cầu
Quân đội “trung lập về chính trị”, thực chất là hòng xóa bỏ bản chất cách mạng,
xóa bỏ tất cả những gì tốt đẹp nhất của Quân đội nhân dân được xây đắp trong
suốt mấy mươi năm qua, hơn thế, còn đẩy Quân đội đối lập với Đảng và nhân dân;
vô hiệu hóa vai trò “Quân đội là chỗ dựa vững chắc của Đảng, Nhà nước và nhân
dân trong sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc xã hội chủ nghĩa”. Để thực hiện mưu đồ đó,
họ tập trung công kích vào những vấn đề cơ bản nhất tạo nên
sức mạnh chiến đấu của Quân đội ta, đó là: phủ nhận đường lối lãnh đạo của
Đảng; xuyên tạc mục tiêu, lý tưởng chiến đấu; phá hoại sức mạnh đoàn kết giữa
Đảng, Quân đội và nhân dân. Họ ra sức xuyên tạc đường lối, chủ trương, chính
sách của Đảng và Nhà nước về phát triển kinh tế - xã hội, tăng cường quốc phòng
- an ninh; bôi nhọ, nói xấu và đòi xóa bỏ hoạt động công tác đảng, công tác
chính trị trong Quân đội. Đồng thời, dựng chuyện, bóp méo một số sự kiện để vu
khống, bôi nhọ Đảng và Nhà nước trong quá trình lãnh đạo, quản lý, điều hành
đất nước. Dù biết, không gì có thể phá hoại được sức mạnh đoàn kết dân tộc,
cũng như không gì có thể xóa bỏ được vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Quân
đội, nhưng đối với họ, chí ít thì cũng gây ra sự hoài nghi đối với Đảng trong
một bộ phận cán bộ, chiến sĩ và nhân dân, từ đó tạo sự lơ là, thiếu cảnh giác,
để dễ bề lung lạc bản chất cách mạng của Quân đội ta, v.v. Những thủ đoạn đó là
vô cùng nguy hiểm, cần hết sức cảnh giác; những đòi hỏi của họ là hết sức phi
lý, không thể chấp nhận, cần bác bỏ!
Trước
hết, cần khẳng định rằng, trên thế giới không có và không thể có một
quân đội nào “trung lập về chính trị” hay “đứng ngoài chính trị”. Lịch sử
nhân loại chứng minh rằng, mọi quốc gia và ở mọi thời điểm, sự xuất hiện của
quân đội luôn gắn liền với chính trị, sự ra đời của nhà nước và chiến tranh. Về
bản chất, quân đội bao giờ cũng là công cụ bạo lực của một giai cấp, nhà nước
và do nhà nước, giai cấp đó thành lập, nuôi dưỡng, sử dụng để tiến hành đấu
tranh vũ trang, thực hiện mục đích chính trị của giai cấp, nhà nước đã tổ chức
và nuôi dưỡng nó. Quân đội các nước tư bản mang bản chất của giai cấp tư sản,
được nhà nước tư sản tổ chức, nuôi dưỡng và bảo vệ chính thể và quyền lợi của
giai cấp tư sản, bảo vệ chế độ tư hữu, luật pháp và trật tự của xã hội tư bản.
Quân đội vô sản là quân đội kiểu mới, mang bản chất giai cấp công nhân, do Đảng
Cộng sản sáng lập, tổ chức, giáo dục, rèn luyện. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng
sản, Quân đội chiến đấu vì độc lập, chủ quyền quốc gia - dân tộc, vì chủ nghĩa
xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân và vì đoàn kết quốc tế. Để nâng cao sức mạnh
chiến đấu của Quân đội, Đảng Cộng sản hết sức coi trọng xây dựng Quân đội về
chính trị. Kinh nghiệm xây dựng Quân đội ở các nước xã hội chủ nghĩa chỉ ra
rằng, việc giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản là điều kiện
tiên quyết bảo đảm Quân đội vững mạnh, hoàn thành tốt chức năng, nhiệm vụ của
mình. Ở đâu và nơi nào xem nhẹ nhân tố chính trị hoặc nhân nhượng, thỏa hiệp,
thậm chí từ bỏ quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với Quân đội, thì ở đó Quân
đội mất mục tiêu, lý tưởng, phương hướng chiến đấu, đất nước rơi vào quỹ đạo
của chủ nghĩa tư bản,… như thế giới đã từng chứng kiến ở Liên Xô và các nước
Đông Âu trước đây.
Thứ
hai, cần làm rõ sự khác nhau giữa đòi hỏi quân đội phải “trung lập về
chính trị” của các “nhà dân chủ” Việt Nam với đòi hỏi quân đội phải “trung lập”
trong bầu cử ở một số nơi trên thế giới. Để tăng thêm sức nặng của đòi hỏi
Quân đội nhân dân Việt Nam phải “trung lập về chính trị”, các “nhà dân chủ”
thường dẫn giải về sự “trung lập” của quân đội các nước tư bản trong các cuộc
vận động bầu cử. Họ phân tích nhiều điều, dẫn ra nhiều thí dụ để nói về ý nghĩa
của việc thực hiện đòi hỏi đó, nhưng lại lẩn tránh làm rõ sự khác nhau giữa
chúng, v.v. Thực tế thì ở một số nước tư bản thực hiện chế độ đa đảng, cuộc đấu
tranh giữa các đảng phái tư sản để giành quyền kiểm soát cơ
quan quyền lực nhà nước diễn ra hết sức quyết liệt và phức tạp. Trong cuộc đấu
tranh đó, quan điểm: “quân đội chỉ tuân theo pháp luật” hay “quân đội phải
trung lập”, được các bên cổ súy, nhằm bảo đảm cho đảng phái mình chiến thắng
trong bầu cử. Về bản chất, đấy không phải là quan điểm đòi quân đội “phi chính
trị hóa”, hay quân đội “trung lập về chính trị” để nhằm mục đích chuyển hóa chế
độ chính trị của đất nước như đòi hỏi của các “nhà dân chủ” Việt Nam. Đó chỉ là
những đòi hỏi: quân đội “đứng ngoài cuộc” trong quá trình tranh giành
quyền lực giữa các đảng phái của giai cấp tư sản, chứ không hề đụng
đến chế độ chính trị - xã hội của đất nước họ, v.v. Thực tế cho thấy, ở các
nước tư bản, quân đội không những không “trung lập về chính trị”, mà còn là
công cụ đắc lực để thực hiện tham vọng chính trị của giai cấp cầm quyền. Chẳng
phải ở Mỹ và phương Tây, quân đội luôn là lực lượng để bảo vệ thể chế chính trị
đất nước; đồng thời, là công cụ hữu hiệu để can thiệp quân sự, lật đổ chính
quyền những quốc gia không thân thiện với họ đó sao? Từ năm 1990, Mỹ và liên
quân đã tiến hành can thiệp vào đời sống chính trị của nhiều nước độc lập có
chủ quyền, kể cả tiến hành chiến tranh ở các nước, như: Nam Tư, Áp-ga-ni-xtan,
I-rắc, Li-bi trước đây, hay ở Xy-ri hiện nay. Các “nhà dân chủ” thường “quên”
những vấn đề cốt lõi, tày đình này, để đưa ra những khái niệm mập mờ, nhằm phục
vụ cho mưu đồ xấu của họ. Thật là sự đòi hỏi phi lý không thể chấp nhận!
Thứ
ba, yêu cầu nhiệm vụ thời kỳ mới, đòi hỏi phải tập trung xây dựng Quân
đội vững mạnh về chính trị; trong đó, phải: “chủ động đấu tranh làm thất
bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch; ngăn chặn, phản
bác những thông tin và luận điệu sai trái”, như Dự thảo Báo cáo Chính trị trình
Đại hội Đảng XII đã nêu. Để thực hiện tốt điều đó, cần tập trung nâng cao nhận
thức về mục tiêu, lý tưởng, đường lối đổi mới đất nước; chức năng, nhiệm vụ của
Quân đội, cũng như yêu cầu đối với Quân đội trong thời kỳ mới. Đồng thời, tăng
cường đấu tranh trên lĩnh vực tư tưởng - lý luận, nhất là trên các phương tiện
truyền thông, nhằm vạch trần bản chất phản động, phản khoa học và tính chất nguy
hiểm của âm mưu, thủ đoạn “Diễn biến hòa bình”, luận điệu đòi Quân đội “trung
lập về chính trị”. Hơn ai hết, trong cuộc đấu tranh gay go và phức tạp này,
chúng ta phải ghi nhớ lời dạy của V.I. Lê-nin: “Quân đội không thể và không nên
trung lập. Không lôi kéo quân đội vào chính trị - đó là khẩu hiệu của bọn tôi
tớ giả nhân giả nghĩa của giai cấp tư sản và của chế độ Nga hoàng, bọn này
trong thực tế bao giờ cũng đã lôi kéo quân đội vào chính trị phản động,…”1.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét