NHẬN
DIỆN ÂM MƯU HOẠT ĐỘNG CHỐNG PHÁ NGUY HIỂM CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
Là một phương thức hoạt động chống phá
nguy hiểm nhưng “bất bạo động” lại thường được ngụy trang dưới danh nghĩa phản
kháng “ôn hòa”, “dân sự”. Vì vậy, việc nhận diện đúng bản chất của phương thức
“bất bạo động” không chỉ góp phần thống nhất nhận thức mà còn có ý nghĩa quan
trọng trong việc đánh giá âm mưu, thủ đoạn hoạt động của các thế lực thù địch,
phản động, từ đó chủ động trong việc triển khai các biện pháp phòng ngừa, đấu
tranh, ngăn chặn.
Thực tiễn các cuộc “cách mạng màu” ở một
số nước không gian hậu Xô viết như: Gruzia (2003), Ucraina (2004), Kưrgưstan
(2005)...; “Cách mạng hoa nhài” (“Mùa xuân Ả Rập”) ở một số nước Bắc Phi, Trung
Đông cuối năm 2010, đầu năm 2011; “Cách mạng ô dù” ở Hồng Kông năm 2014; các cuộc
biểu tình phản đối Dự luật Dẫn độ ở Hồng Kông, Trung Quốc năm 2019… cho thấy
vai trò đặc biệt to lớn của “bất bạo động”. Được sự hậu thuẫn của các thế lực
thù địch bên ngoài, các lực lượng đối lập, phần tử chống đối chính phủ tại các
quốc gia này triệt để lợi dụng sự khủng hoảng, tình trạng mất ổn định chính trị,
xã hội trong nước, thông qua hô hào sử dụng “bất bạo động” đã kích động, lôi
kéo được hàng vạn người dân xuống đường biểu tình, bạo loạn, lật đổ chính phủ cầm
quyền tại các nước này. “Bất bạo động” được hình thành và phát triển mạnh mẽ
trong những năm đầu của thế kỷ XX. Trên thế giới, Mahatma Gandhi được xem là
người đầu tiên áp dụng phương thức đấu tranh này để giải phóng dân tộc Ấn Độ khỏi
sự đô hộ của Anh. Đấu tranh “bất bạo động” cũng được biết đến từ cuộc nổi dậy của
sắc dân da đen ở Mỹ đòi quyền bình đẳng, chống lại nạn kỳ thị, phân biệt chủng
tộc, được lãnh đạo bởi mục sư Martin Luther King. Ở nước ta, thuật ngữ “bất bạo
động” được xuất hiện vào khoảng thập niên đầu của thế kỷ XX. Những tư tưởng ban
đầu của phương pháp đấu tranh “bất bạo động” đã được nhà chí sĩ yêu nước Phan
Châu Trinh tiến hành để đấu tranh chống lại thực dân Pháp xâm lược với phong
trào Duy Tân. Phương thức hoạt động của phong trào là “bất bạo động”, công khai
hoạt động nhằm khai hóa dân tộc, cải cách trên mọi lĩnh vực, khuyến khích giáo
dục bỏ lối học từ chương, phát động phong trào học Quốc ngữ, mở mang công
thương nghiệp, chấn hưng công nghiệp, bỏ mê tín dị đoan… Khẩu hiệu của phong
trào lúc bấy giờ là “chấn dân khí, khai dân trí, hậu dân sinh”. Tư tưởng ban đầu
là như vậy, tuy nhiên gần đây, đặc biệt là sau khi hàng loạt các cuộc “cách mạng
sắc màu” nổ ra tại một số nước không gian hậu Xô viết, với kịch bản được các thế
lực thù địch áp dụng nhằm hậu thuẫn cho các lực lượng đối lập lật đổ chính quyền
đương nhiệm tại các quốc gia này thì phương thức “bất bạo động” đã và đang được
các thế lực thù địch, phản động triệt để sử dụng để chống phá Việt Nam với mục
đích cuối cùng là lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản, xóa bỏ chế độ XHCN
ở nước ta. Vậy, “bất bạo động” là gì? Có thể hiểu, “bất bạo động” là thuật ngữ
dùng để chỉ một phương thức hoạt động chống đối của các thế lực thù địch, phản
động không sử dụng vũ khí, súng đạn mà sử dụng các thủ đoạn “bất hợp tác”, “bất
phục tùng”, “bất tuân dân sự” kết hợp với sử dụng áp lực của quần chúng để gây
áp lực với Đảng, Chính phủ, từ đó làm suy yếu, tiến tới lật đổ vai trò lãnh đạo
của Đảng cầm quyền và chính phủ, nhà nước đương nhiệm ở các quốc gia. Nhận diện
phương thức “bất bạo động” với những đặc trưng cơ bản sau:
Một
là,
“bất bạo động” là phương thức hoạt động
không sử dụng vũ khí, súng, đạn mà sử dụng áp lực của quần chúng, từng bước làm
suy yếu, tiến tới xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng cầm quyền và chính phủ, nhà
nước đương nhiệm ở các quốc gia. Khác với phương thức bạo lực, vũ trang, “bất
bạo động” là phương thức hoạt động chống đối không sử dụng vũ trang mà chủ yếu
tập trung vào việc sử dụng sức mạnh của quần chúng để chống đối chính quyền,
trên cơ sở hô hào, kích động quần chúng tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền;
kích động công nhân đình công, bãi công; lôi kéo, lừa bịp, kích động các giai tầng
xã hội xuống đường tuần hành, biểu tình, gây áp lực với Đảng, Nhà nước, đòi thực
hiện các yêu sách như: đòi Đảng cầm quyền từ bỏ vai trò lãnh đạo; đòi cải cách
chính trị; phi chính trị hóa lực lượng vũ trang… từ đó làm suy yếu, tiến tới vô
hiệu hóa vai trò lãnh đạo của Đảng cầm quyền, chính quyền đương nhiệm, lập nên
chính quyền mới thân với các thế lực thù địch nước ngoài.
Hai
là, tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền, đưa chính quyền vào tình thế “tiến
thoái lưỡng nan” là những nội dung cơ bản của phương thức “bất bạo động”. Thực tiễn các
cuộc “cách mạng màu” diễn ra tại một số nước trên thế giới thời gian qua cho thấy,
những nội dung chính được các lực lượng đối lập, chống đối sử dụng trong đấu
tranh “bất bạo động” là:
1) Bất tuân dân sự: Tức là người tham gia
phương thức này có thể từ chối thực hiện những việc mà họ vẫn thường làm, hoặc
bắt buộc phải làm theo yêu cầu của luật pháp (tẩy chay bầu cử, biểu tình, đình
công, bãi thị, bãi khóa…).
2) Hành động một cách có chủ đích: Tức
là người tham gia có thể thực hiện những việc mà họ thường không làm hoặc không
được trông đợi sẽ làm, hoặc bị cấm thực hiện (tập hợp lực lượng, rải truyền
đơn, kích động quần chúng xuống đường, chiếm trụ sở, bắt giữ cán bộ; tạo sự kiện,
lấy cớ cho các tổ chức quốc tế, các nước phương Tây can thiệp...).
3) Thuyết phục và thương lượng: Đưa ra
các điều kiện phù hợp với tình hình, từ thấp đến cao, đẩy chính quyền vào thế
buộc phải dùng vũ lực, gây đổ máu, tạo cớ bên ngoài can thiệp buộc chính quyền
phải nhượng bộ. Nói cách khác, tẩy chay, bất hợp tác với chính quyền được thực
hiện trong phương thức “bất bạo động” chủ yếu là tẩy chay, bất hợp tác về kinh
tế (không tuân theo các quy định, luật lệ, pháp luật của nhà nước về kinh tế,
công nhân đình công, doanh nghiệp dừng sản xuất, bãi thị đồng loạt, rút tiền khỏi
ngân hàng, từ chối trả các lệ phí, từ chối nhận tiền của nhà nước…); bất hợp
tác về chính trị (công khai từ chối ủng hộ nhà nước; viết và phát biểu kêu gọi
chống đối; tẩy chay bầu cử; ngồi ăn vạ; bất hợp tác về tư pháp, phản ứng; cản
trở các hệ thống thông tin và tin tức…); bất hợp tác xã hội (tẩy chay giao tiếp;
sinh viên biểu tình, bất phục tùng dân sự, rút lui khỏi các định chế xã hội; ở
nhà, tạo khu an toàn, tiêu thổ tập thể...)…
Ba
là, đình công, biểu tình, tuần hành chống đối chính quyền là hình thức chủ yếu,
đặc trưng chính của “bất bạo động”. Mục tiêu chính của các thế lực thù địch,
phản động trong thực hiện phương thức “bất bạo động” là bằng những “chiến thuật”
hòa bình trong đấu tranh chính trị để lật đổ chính quyền. Do đó, đình công, biểu
tình, tuần hành là hình thức được chúng xác định mang lại hiệu quả cao nhất, ít
thiệt hại nhất. Đồng thời, sử dụng các hình thức này, trong trường hợp chính
quyền sử dụng vũ lực để đàn áp thì đó sẽ là điều kiện thuận lợi, là “cái cớ” để
các thế lực thù địch bên ngoài lợi dụng can thiệp, gây sức ép, thậm chí sử dụng
sức mạnh quân sự để tấn công.
Bốn
là, “bất bạo động” đến một mức độ nhất định có thể chuyển thành “bạo động” khi
có điều kiện, thời cơ. Về hình thức, “bất bạo động” được thể hiện thông
qua các biện pháp “ôn hòa”, “dân sự”. Tuy nhiên, có thể thấy rằng, không phải bất
cứ lúc nào, trong trường hợp nào “bất bạo động” cũng đều là ôn hòa, phi bạo lực.
Khi “bất bạo động” đến một mức độ nhất định có thể chuyển thành “bạo động”. Nói
cách khác, ranh giới giữa “bất bạo động” và “bạo động” là khá mong manh, có thể
chuyển hóa cho nhau rất nhanh chóng. Ở Việt Nam, thời gian gần đây được sự hậu
thuẫn của các thế lực thù địch nước ngoài, các tổ chức phản động lưu vong, số đối
tượng chống đối cực đoan trong nước đang ra sức hô hào, tuyên truyền rộng rãi về
phương thức “bất bạo động” trên các trang mạng xã hội; mở các lớp huấn luyện,
đào tạo về “bất bạo động” cho số đối tượng chống đối, phản động; triệt để lợi dụng
các vụ việc, sự kiện chính trị, xã hội phức tạp, nhạy cảm để lôi kéo, kích động,
thu hút quần chúng tham gia vào các hoạt động trái pháp luật…
Các cuộc biểu tình phản đối Công ty
Formosa Hà Tĩnh gây ô nhiễm môi trường xảy ra tại các tỉnh Nghệ An, Hà Tĩnh, Quảng
Bình năm 2016, 2017; các cuộc biểu tình phản đối Luật An ninh mạng và dự thảo
Luật Đặc khu tại Bình Thuận, Bình Dương, Đồng Nai, Thành phố Hồ Chí Minh… năm
2018… là những vụ việc phức tạp về an ninh, trật tự mang bóng dáng của “bất bạo
động”. Có thể thấy rằng, “bất bạo động” là một phương thức hoạt động với những
thủ đoạn “mềm dẻo” không bộc lộ trực tiếp và lộ liễu tính thách thức về chính
trị và sự đối kháng với chính quyền. Điều này không chỉ giúp các đối tượng
tránh được sự trấn áp của chính quyền mà còn gây ra nhiều khó khăn đối với công
tác phát hiện, đấu tranh của lực lượng chức năng. Nguy hiểm hơn nữa là nó có khả
năng gây ra mơ hồ, ngộ nhận trong một bộ phận quần chúng và sự “ủng hộ” trong
dư luận quốc tế và trong nước, dễ lừa bịp, lôi kéo sự tham gia của các tầng lớp
xã hội, đặc biệt là đối với thanh niên, sinh viên, trí thức, văn nghệ sĩ, thậm
chí kể cả cán bộ, đảng viên trong hệ thống chính trị. Vì vậy, việc nhận diện bản
chất của “bất bạo động” có ý nghĩa hết sức quan trọng…
