A DUA - CĂN BỆNH CẦN CHỮA TRỊ,
KHÔNG ĐỂ BỊ LỢI DỤNG CHỐNG PHÁ
BĐT
A
DUA - CĂN BỆNH TRẦM KHA TRONG CỘNG ĐỒNG
Theo
Đại từ điển tiếng Việt, thói a dua được hiểu là hùa theo, bắt chước... (tất
nhiên chỉ hùa theo cái xấu, cái tiêu cực, sai trái thì mới được gọi là a dua).
Ở đây chúng ta cần phân định cho rõ việc ủng hộ, giúp đỡ cái mới, cái tốt, cái
tích cực với a dua hùa theo những cái xấu, cái tiêu cực. Bệnh a dua đã có từ
rất lâu. Trong xã hội hiện đại, trước sự nhiễu loạn của truyền thông, nhất là
mạng xã hội (MXH) thì căn bệnh a dua ngày càng trở nên trầm trọng. Rõ nhất là
tình trạng trong khi đại đa số người dân luôn tích cực lao động, học tập, tìm
tòi, sáng tạo để vượt khó vươn lên trong cuộc sống thì có một bộ phận không chịu
động não mà a dua, học đòi, chạy theo những lối suy nghĩ, mốt làm ăn, phong
cách sống mà họ cho đó là “thời thượng”. Đặc biệt trong giới trẻ hiện nay, thói
a dua là thói bắt chước, đua đòi theo những giọng điệu, những trào lưu, những
phong cách sống lai căng, quái dị, ngày càng rõ nét.
Người
mắc bệnh a dua là những người không nói ra, không viết ra từ nhận thức, quan
điểm, chính kiến của cá nhân mình mà theo đuôi, phụ họa theo cách nhìn nhận,
quan điểm của người khác. Mặc dù quan điểm, nhận thức của mỗi người có đúng, có
sai, nhưng nhiều người a dua mà không cần suy xét đến tính đúng sai, đạo lý và
pháp lý mà nhìn nhận mọi chuyện cho ngọn ngành, thấu đáo và nhân văn. Những
người như thế chẳng khác nào họ đang nhắm mắt chạy theo, hùa theo kẻ xấu một cách
mù quáng. Cụ thể là hùa theo, phụ họa theo những suy nghĩ, phát ngôn, hành động
của đám đông. Bởi thế, người mắc bệnh a dua sẽ đánh mất mình một cách nhanh
chóng và dễ dàng nhất. Hay nói cách khác, khi đã mắc bệnh a dua, con người tức
khắc đánh mất lòng tự trọng, ý thức tự tôn của mình. Thực chất a dua xét cho
cùng là bệnh của kẻ yếu hèn, của kẻ xu nịnh "gió chiều nào che chiều
ấy". Dễ nhận thấy bệnh a dua chỉ xuất hiện ở những kẻ yếu cả về phẩm chất
và trình độ, năng lực. Chính sự hèn yếu đã đẩy kẻ mắc bệnh a dua đến chỗ thiếu
tự tin, thiếu bản lĩnh và lệ thuộc vào người khác, bị người khác thao túng,
nhưng không tự biết mà cứ lao vào tung hô xem những người đó nói gì cũng là lẽ
phải. Cứ như thế, từng bước kẻ mắc bệnh a dua sẽ mất khả năng nhìn nhận, suy xét
các vấn đề, nhất nhất "ăn theo nói leo" , bất luận lời nói, hành động
của họ đúng - sai.
Trong
cuộc sống, bệnh a dua xuất hiện ở mọi lúc, mọi nơi, mọi ngõ ngách từ cách ăn
mặc, đi đứng, phát ngôn. Những người mắc bệnh a dua không phân biệt được
đúng-sai, hay-dở, cứ thấy người ta sao thì mình theo vậy. Chính sự theo đuôi mù
quáng của những kẻ mắc bệnh a dua đã làm cho cái xấu, cái sai nhỏ bị loang
rộng, đẩy lên và hậu quả thật khôn lường. Trong thời đại Cách mạng công nghiệp
lần thứ tư, khi thói a dua được lợi dụng một cách tinh vi, rất có thể sẽ trở
thành phương pháp tập hợp, lôi kéo lực lượng rất nguy hiểm.
LỢI
DỤNG CĂN BỆNH A DUA ĐỂ CHỐNG PHÁ
Một
trong những biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức lối sống, được
Nghị quyết Trung ương 4, khóa XII chỉ ra, đó là căn bệnh a dua với biểu hiện cụ
thể là: “Phụ họa theo những nhận thức lệch lạc, quan điểm sai trái”. Đúng như
nhận định của Ban Chấp hành Trung ương, những năm qua, trên MXH xuất hiện nhiều
thông tin sai trái, xuyên tạc, bịa đặt, bóp méo, thổi phồng mà không ít đảng
viên và một bộ phận nhân dân đã đọc, đã nghe nhưng không phân biệt được
đúng-sai, hay-dở mà nhiều người đã có biểu hiện dao động, mất lòng tin, dẫn tới
hùa theo và xa hơn là “tự diễn biến”, "tự chuyển hóa", suy thoái về
tư tưởng chính trị.
Nhận
thấy rõ khả năng có thể lợi dụng thói a dua để khai thác, tổng hợp thông tin từ
đó xuyên tạc, bóp méo, thổi phồng nhằm đánh lừa dư luận; kích động, lôi kéo,
tập hợp lực lượng, nên những phần tử phản động, thù địch triệt để lợi dụng căn
bệnh này để chống phá Đảng, Nhà nước ta. Những thông tin chưa được kiểm chứng,
những thông tin sai trái từ phát biểu bừa bãi của một số nhân vật và những
người a dua, hùa theo trên MXH được các thế lực thù địch tổng hợp, nhào nặn
nhằm tạo ra thông tin mà nghe qua người ta dễ lầm tưởng là có cơ sở khách quan,
sau đó họ từng bước cài vào những thông tin xuyên tạc, bịa đặt, thổi phồng, bóp
méo nhằm đánh lừa dư luận, chống phá Đảng và Nhà nước ta. Họ triệt để khai thác
thế mạnh của internet và MXH để lan truyền những thông tin sai trái, bịa đặt,
xuyên tạc sự thật thu lượm từ những người phát ngôn bừa bãi, từ những kẻ a dua,
“ăn theo nói leo” làm cho đúng sai, thật giả lẫn lộn, khiến dư luận hoang mang.
Những người hay phát biểu bừa bãi, những kẻ hay a dua hùa theo những phát ngôn
bừa bãi trở thành đối tượng để các thế lực thù địch dụ dỗ, mua chuộc, kích
động, lôi kéo và khống chế, nhằm phục vụ mưu đồ thâm độc của chúng.
Âm
mưu lợi dụng những người phát ngôn bừa bãi, những kẻ a dua “ăn theo nói leo” để
chống phá cách mạng Việt Nam của các phần tử phản động, thù địch ngày càng tinh
vi, phức tạp. Chúng tranh thủ hà hơi tiếp sức, kích động và sử dụng những đối
tượng có tư tưởng xét lại chống Đảng, những phần tử cơ hội chính trị ngay trong
nội bộ ta để chống phá. Trong đó, chúng tập trung vào lôi kéo, tập hợp số cán
bộ đã nghỉ hưu vào các câu lạc bộ, diễn đàn, hội đoàn. Đặc biệt, chúng tranh
thủ lôi kéo, kích động một bộ phận cán bộ, đảng viên mất phương hướng, cơ hội
chính trị, yếu kém bản lĩnh để móc nối câu kết giữa bọn phản động ở nước ngoài
với những phần tử bất mãn trong nước. Chẳng hạn trong vụ gây rối ở Nghệ An, Hà
Tĩnh và một số tỉnh miền Trung, từ những phát ngôn sai trái của linh mục Nguyễn
Đình Thục, tổ chức phản động Việt Tân, mà điển hình là tên phản động Hoàng Đức
Bình (một đối tượng nguy hiểm mang nặng dã tâm cùng mưu đồ chống phá, gây bạo
loạn hòng lật đồ Nhà nước Việt Nam) đã kích động căn bệnh a dua trong giáo dân
để hô hào, hùa theo, xuyên tạc, bóp méo về diễn biến vụ việc, kích động giáo
dân gây sức ép với chính quyền và cơ quan chức năng địa phương. Tất nhiên Hoàng
Đức Bình đã bị bắt và phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những hành động
của mình. Nhưng qua vụ việc này, phần nào cho thấy tính chất nguy hiểm của căn
bệnh a dua, đặc biệt là khi căn bệnh này bị những phần tử phản động, thù địch
lợi dụng.
TRỊ
BỆNH ĐỂ NGĂN CHẶN LỢI DỤNG CHỐNG PHÁ
Không
để các thế lực thù địch, phản động lợi dụng căn bệnh a dua để chống phá, trước
hết chúng ta cần tìm cách chữa trị căn bệnh này. Công việc cần thiết trước nhất
cần nói đến đó là đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục nhằm nâng cao nhận
thức, ý thức trách nhiệm cho cán bộ, đảng viên và nhân dân, giúp mọi người tham
gia vào không gian mạng nhận diện đúng bản chất và tính phức tạp, nhiễu loạn
của các thông tin trên MXH. Mặt khác, cần tuyên truyền để mọi người dân nhận
thức rõ âm mưu, thủ đoạn lợi dụng căn bệnh a dua để truyền bá những tư tưởng,
quan điểm sai trái, kích động, lôi kéo, tập hợp lực lượng hòng chống phá Đảng
và Nhà nước ta của các thế lực thù địch, phản động. Thông qua tuyên truyền,
giáo dục nâng cao sức đề kháng và khả năng “miễn dịch” cho mỗi người vẫn là
giải pháp quan trọng, căn cơ để chúng ta từng bước khắc phục căn bệnh a dua và
âm mưu lợi dụng căn bệnh này để chống phá của các thế lực thù địch.
Truyền
thông xã hội nói chung, MXH nói riêng giống như “cái chợ” và khi tham gia vào
“cái chợ” ấy ta phải chấp nhận ở đó tất thảy mọi thông tin: Tốt có, xấu có;
đúng có, sai có; thuận chiều có và trái chiều có... Để không biến mình thành kẻ
a dua, theo đuôi, không đánh mất mình khi vào “chợ thông tin” này, điều quan
trọng hơn là chúng ta phải luôn giữ thế chủ động thông tin. Trước mỗi sự kiện,
vấn đề, nhất là những vấn đề phức tạp, nhạy cảm, thông qua các phương tiện
truyền thông chính thống, các cơ quan chức năng cần cung cấp kịp thời, đầy đủ,
chính xác những thông tin cần thiết đến người dân. Thực tiễn cho thấy chủ động
dẫn dắt, định hướng thông tin trên không gian mạng là phương cách hữu hiệu để
phòng ngừa những phát biểu bừa bãi và thói a dua vào hùa nhằm mục đích xấu. Đi
cùng với đó, mỗi chúng ta phải tự trang bị cho mình những kiến thức cần thiết
để phân biệt được đâu là thông tin đúng, đâu là thông tin sai, đâu là thông tin
không có cơ sở; đâu là thông tin hữu ích, thông tin xấu độc...
Trong
thế giới phẳng, mỗi người chúng ta cần hết sức cẩn trọng trong mỗi phát ngôn,
mỗi bài viết khi tung lên các phương tiện truyền thông xã hội. Trước mỗi phát
ngôn, mỗi hành vi, sự việc nghe được, bắt gặp trong đời sống, mỗi người chúng
ta trước khi bày tỏ thái độ, quan điểm cần có sự suy xét, nhìn nhận và lý giải
cho thấu đáo, để ứng xử nhân văn và không đánh mất mình. Mặt khác, mỗi người
bằng các công cụ có sẵn hoàn toàn có thể điều tiết được các mối quan hệ của
mình trên MXH để sàng lọc, chia sẻ, bình luận trong chừng mực nhất định. Khi
mọi người tỉnh táo, sáng suốt trong sàng lọc thông tin, nhận diện và ứng xử phù
hợp trước những thông tin xấu độc thì các thế lực thù địch không dễ bề lợi dụng
để chống phá. Đây cũng chính là phương cách để mỗi người chúng ta góp phần vào
cuộc đấu tranh phòng, chống các quan điểm sai trái trên không gian mạng./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét