CHÍNH QUYỀN MỸ VÀ
ĐỒNG MINH
THƯỜNG TỰ CHO
MÌNH QUYỀN PHÁN QUYẾT
VỀ TÌNH HÌNH TÔN
GIÁO Ở VIỆT NAM.
HOA SÚNG
Họ thường tự đề ra các đạo luật về tôn giáo ở Việt Nam
để tạo “cơ sở pháp lý” can thiệp vào nội bộ nước ta. Hàng năm, Mỹ có 4 báo cáo
về vấn đề nhân quyền, tự do tôn giáo của các nước đều phản ánh sai sự thật.
Trong mấy thập kỷ qua, Mỹ tự cho mình quyền đưa ra các đạo luật, như: Quốc hội Mỹ
thông qua “Đạo luật tự do tôn giáo quốc tế Mỹ” (mang ký hiệu H.R 2431) vào
tháng 10/1998; những năm sau đó là: “Đạo luật nhân quyền cho Việt Nam” (H.R
1587), “Đạo luật thúc đẩy tự do tôn giáo và dân chủ ở Việt Nam” (H.R 2833), “Dự
luật nhân quyền Việt Nam 2006” (H.R. 3190), “Đạo luật thúc đẩy dân chủ” (H.R
1133), “Dự luật đòi chính phủ Việt Nam trả nhà đất của các cá nhân và tổ chức
tôn giáo bị tịch thu sau năm 1975” (H.R 415),...
Bộ Ngoại giao Mỹ công bố báo cáo thường niên về tự do
tôn giáo quốc tế lần thứ 6 trong đó đưa Việt Nam vào danh sách “các nước cần
quan tâm đặc biệt về tôn giáo” với lời cảnh báo nếu Việt Nam không thực hiện
quyền tự do tôn giáo, sẽ áp dụng các biện pháp chế tài (9/2004). Sau gần hai
năm đấu tranh và với sự ủng hộ của các lực lượng tiến bộ ở Mỹ cũng như dư luận
quốc tế, ngày 14/11/2006 Bộ Ngoại giao Mỹ buộc phải đưa Việt Nam ra khỏi danh
sách “các nước cần quan tâm đặc biệt về tôn giáo”.
Để phụ họa theo kiểu “kẻ đánh trống, người khua chiêng”,
Nghị viện châu Âu ra Nghị quyết “Tình hình tự do tôn giáo tại Việt Nam”
(11/2003) và nhiều lần ra báo cáo thiếu khách quan về tình hình nhân quyền Việt
Nam. Năm 2002, EU ban hành riêng một nghị quyết về tình hình Tây Nguyên của
Việt Nam.
Cũng vào năm đó, Quốc hội Đức lần đầu tiên có nghị quyết yêu cầu Ủy ban châu Âu và chính phủ các nước EU thực hiện điều khoản quy định về nhân quyền trong hiệp định khung năm 1995 về hợp tác giữa EU với Việt Nam; trong đối thoại với Việt Nam nhóm Troika EU ở Hà Nội thường xuyên yêu cầu Việt Nam cung cấp cho họ những thông tin liên quan đến tình hình nhân quyền, tôn giáo ở Việt Nam.
Cũng vào năm đó, Quốc hội Đức lần đầu tiên có nghị quyết yêu cầu Ủy ban châu Âu và chính phủ các nước EU thực hiện điều khoản quy định về nhân quyền trong hiệp định khung năm 1995 về hợp tác giữa EU với Việt Nam; trong đối thoại với Việt Nam nhóm Troika EU ở Hà Nội thường xuyên yêu cầu Việt Nam cung cấp cho họ những thông tin liên quan đến tình hình nhân quyền, tôn giáo ở Việt Nam.
Ngày 12/9/2005, Nghị viện châu Âu đã tổ chức điều trần
về tình hình nhân quyền ở 3 nước: Việt Nam, Lào, Campuchia; tạo diễn đàn cho Võ
Văn Ái, Phạm Văn Tưởng (tức Thích Trí Lực) đến vu cáo Việt Nam đàn áp tôn giáo
và đưa ra yêu sách 7 điểm trong đó có nội dung đòi tự do tôn giáo...
Những hành động trên của chính quyền Mỹ và một số nước
đã thể hiện rõ sự can thiệp thô bạo, trắng trợn của họ vào công việc nội bộ của
các quốc gia có chủ quyền, muốn áp đặt luật pháp của nước mình cho nước khác.
Đây là điều không thể chấp nhận được trong quan hệ quốc tế hiện nay. Pháp luật
tín ngưỡng, tôn giáo của mỗi quốc gia đều được xây dựng phù hợp với điều kiện
kinh tế - xã hội và truyền thống văn hóa của dân tộc. Vì vậy, không thể lấy
pháp luật của nước này áp đặt cho nước khác.
Việc tự cho mình quyền đưa ra các đạo luật để phán xét
tình hình tôn giáo ở Việt Nam không chỉ vi phạm pháp luật quốc tế, can thiệp
vào công việc nội bộ nước ta mà còn là hành động “bật đèn xanh” cho các tổ
chức, cá nhân thiếu thiện chí lợi dụng để chống phá Việt Nam về dân chủ, nhân
quyền.
Trong chiến lược “diễn biến hòa bình” chống Việt Nam,
các thế lực thù địch đã xác định tôn giáo là một lĩnh vực trọng điểm nhạy cảm
và tìm mọi cách xuyên tạc; lợi dụng vấn đề tôn giáo để chống phá ta về dân chủ,
nhân quyền, gây mất ổn định chính trị - xã hội, kích động chống đối nhằm thực
hiện âm mưu xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng và chế độ xã hội chủ nghĩa ở nước
ta.
Song, trước chủ trương, đường lối, chính sách, pháp luật
đúng đắn của Đảng và Nhà nước ta, chắc chắn âm mưu thâm độc đó của các thế lực
thù địch sẽ bị thất bại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét