CĂN NGUYÊN CỦA SỰ SUY THOÁI
HOA SÚNG
Nói về những biểu hiện tiêu cực, “tự diễn biến”, “tự chuyển
hóa” trong đội ngũ cán bộ, đảng viên, Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4, Khóa
XII của Đảng đã chỉ rõ: “Một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên suy thoái phẩm
chất, đạo đức, lối sống…”. Đây không chỉ là sự tự kiểm điểm, tự phê bình trong
Đảng để qua đó nâng cao sức chiến đấu, xây dựng tổ chức Đảng và bộ máy Nhà nước
trong sạch, vững mạnh, cùng cố niềm tin của nhân dân đối với Đảng, Nhà nước;
phát huy sức mạnh của cả hệ thống chính trị, các cấp, các ngành và toàn dân
thực hiện thắng lợi hai nhiệm vụ chiến lược là xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, mà
còn là sự cảnh báo nghiêm khắc về những nguy cơ đe dọa đến “sự tồn vong của chế
độ”, như lời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhấn mạnh.
Đã có nhiều ý kiến, nhiều nghiên cứu chỉ ra căn nguyên của
thực trạng này dưới nhiều góc độ khác nhau. Người viết bài này muốn cắt nghĩa
một căn nguyên rất quan trọng của sự suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm
chất, đạo đức, lối sống mà Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra từ những ngày đầu
cuộc cách mạng, đó là: Chủ nghĩa cá nhân!
Mỗi người sinh ra, sống trong xã hội luôn tồn tại với tư
cách cá nhân. Đó là lẽ tất yếu. Vì vậy, sự mưu cầu hạnh phúc, những quyền và
lợi ích chính đáng của mỗi cá nhân luôn cần phải được tôn trọng và bảo vệ. Trải
qua hàng ngàn năm, nhân loại đã đấu tranh, xây dựng, phát triển cũng để hướng
tới mục đích cho mỗi cá nhân được hưởng tự do, hạnh phúc. Dù xã hội có phát
triển ở mức nào hay biến động ra sao thì quyền và lợi ích hợp pháp của cá nhân
luôn phải được đề cao. Tuy nhiên, giữa lợi quyền, khát vọng chính đáng của cá
nhân với chủ nghĩa cá nhân luôn có sự đối lập. Chủ nghĩa cá nhân luôn đặt lợi
ích của một cá nhân là “tối thượng”, lên trên tất cả các lợi ích xã hội mà
trong đó có lợi ích chính đáng của những cá nhân khác.
Chủ nghĩa cá nhân luôn tồn tại ở mọi giai đoạn, mọi chế độ
xã hội với nhiều cách thức khác nhau. Chủ nghĩa cá nhân có mục tiêu trực tiếp
là thu vén lợi ích; vì vậy, nó luôn dẫn đến các hành vi tiêu cực, gây nguy hại
cho cá nhân, tập thể và xã hội, làm tha hóa con người, suy yếu tổ chức, là một
trong những lực cản đối với quá trình phát triển kinh tế, ổn định xã hội.
Trong sự nghiệp cách mạng của Đảng ta, chủ nghĩa cá nhân
luôn là thứ “kẻ thù tự thân”, là căn nguyên của tình trạng “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa”. Trong tác phẩm “Nâng cao đạo đức cách mạng, quét sạch chủ nghĩa cá
nhân”, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ, chừng nào còn chủ nghĩa cá nhân nó sẽ ngăn
trở người cán bộ, đảng viên phấn đấu vì mục tiêu, lý tưởng của Đảng, của dân
tộc, làm mất lòng tin của dân đối với Đảng. “Một dân tộc, một đảng và mỗi con
người, ngày hôm qua là vĩ đại, có sức hấp dẫn lớn, không nhất định là hôm nay
và ngày mai vẫn được mọi người yêu mến và ca ngợi, nếu lòng dạ không trong sáng
nữa, nếu sa vào chủ nghĩa cá nhân”.
Những năm qua, cùng với sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế-xã
hội, nhiều vấn đề phức tạp nảy sinh trước những sự tác động tiêu cực từ mặt
trái của kinh tế thị trường, hội nhập, toàn cầu hóa. Bên cạnh những đảng viên
giữ vững tư cách, phẩm chất, đạo đức, lối sống được nhân dân tín nhiệm thì đã
có không ít cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, phẩm chất đạo
đức, lối sống mà một trong những căn nguyên quan trọng là do chủ nghĩa cá nhân
trỗi dậy, chi phối nhận thức và hành động của họ.
Chủ nghĩa cá nhân đã nảy sinh nhiều thứ “bệnh” như Chủ tịch
Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: Bệnh quan liêu, bệnh tham lam, bệnh lười biếng, bệnh
kiêu ngạo, bệnh hiếu danh, bệnh “hữu danh vô thực (loại bệnh có biểu hiện là
làm được ít nhưng báo cáo, khoe khoang thì nhiều), bệnh cận thị (loại bệnh có
biểu hiện là chỉ để ý đến cái nhỏ, vụn vặt, không thấy cái lớn, cái quan
trọng), bệnh tỵ nạnh, bệnh xu nịnh, a dua và bệnh kéo bè, kéo cánh... Do cá
nhân chủ nghĩa mà sợ gian khổ, khó khăn; có lối sống buông thả, vì lợi ích cá
nhân vị kỷ nên tìm mọi cách thực hiện cho được ý đồ cá nhân, cho nhóm lợi ích
mà không vì lợi ích chung, sa vào tham ô, hủ hóa, lãng phí, xa hoa, tham danh
trục lợi, thích địa vị quyền hành; tự cao tự đại, coi thường tập thể, xem
thường quần chúng, độc đoán, chuyên quyền... làm mất nhân cách, uy tín của cán
bộ, đảng viên, của tổ chức Đảng và cơ quan Nhà nước.
Đảng ta đã thẳng thắn chỉ rõ những hiện tượng tiêu cực trong
đội ngũ cán bộ, đảng viên, trong đó có chủ nghĩa cá nhân. Theo đó, chủ nghĩa cá
nhân đã làm cho một bộ phận cán bộ, đảng viên phai nhạt lý tưởng cách mạng,
không kiên định con đường xã hội chủ nghĩa, mơ hồ, giao động, thiếu niềm tin
vào con đường đi lên của đất nước; nói trái, làm trái quan điểm, đường lối của
Đảng; thậm chí sa sút ý chí chiến đấu, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không
đấu tranh, phụ họa theo những nhận thức, quan điểm sai trái, lệch lạc; không
còn ý thức hết lòng vì nước, vì dân, vô cảm trước khó khăn, bức xúc của người
dân; thiếu trách nhiệm, không hoàn thành nhiệm vụ; chạy theo các giá trị vật
chất; tham nhũng, tiêu cực, lợi ích nhóm; vi phạm các nguyên tắc của Đảng...
Đảng ta cũng đã thể hiện quyết tâm tăng cường, xây dựng,
chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức,
lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ. Trong
những năm qua, hàng nghìn đảng viên vi phạm đã bị xử lý kỷ luật dưới nhiều hình
thức; nhiều cán bộ, đảng viên bị truy tố trước pháp luật trên tinh thần “thượng
tôn pháp luật”, kiên quyết, triệt để, “không có vùng cấm”, tạo được niềm tin và
sự đồng tình, ủng hộ của các tầng lớp nhân dân.
Tuy nhiên, chủ nghĩa cá nhân luôn tiềm ẩn trong mỗi con
người và có thể xuất hiện ở mọi nơi, mọi lúc, mọi lĩnh vực. Vì vậy, một trong
những vấn đề cần hết sức quan tâm trong tình hình hiện nay là phải nhận diện
đầy đủ những biểu hiện của chủ nghĩa cá nhân, những nguy cơ, tác hại của nó để
có các giải pháp đấu tranh, ngăn chặn kịp thời nhằm xây dựng đội ngũ cán bộ,
đảng viên trong sạch, vững mạnh, đủ phẩm chất và trí tuệ trong sự nghiệp xây
dựng và bảo vệ đất nước thời kỳ mới.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét