“PHÚC TRÌNH TOÀN CẦU 2022” - SỰ LẠC LÕNG CỦA HRW
Hoằng Tháo
Trong bản “Phúc trình toàn cầu
2022” đưa ra ngày 13/1/2022, tổ chức Theo dõi Nhân quyền - HRW một lần nữa soạn
lại điệp khúc chống phá Việt Nam khi cho rằng, năm 2021, “chính quyền Việt Nam
trừng phạt một cách có hệ thống các nhà hoạt động dám thách thức tình trạng đàn
áp”.
Bản phúc
trình viết rằng, Nhà nước Việt Nam “đã tống giam ít nhất là 63 người vì bày tỏ
chính kiến hoặc tham gia các nhóm bị coi là chống chính quyền, trong số đó có
nhiều người đã bị các bản án rất nặng nề sau các phiên xử bất công”.
Ông Phil
Robertson, Phó Giám đốc Ban Á châu của tổ chức HRW vu cáo: “Chính quyền Việt
Nam núp bóng đại dịch COVID-19 để tiến hành đàn áp nặng tay đối với các hoạt
động ôn hòa khiến đa số các vụ đàn áp không được thế giới biết đến. Dường như
chính quyền muốn xóa sổ phong trào bất đồng chính kiến đang lớn mạnh bằng các
án tù khắc nghiệt trước khi thế giới quan tâm chú ý đến Việt Nam trở lại”.
“Phúc trình
toàn cầu 2022” dài 752 trang, là bản phúc trình lần thứ 31 mà tổ chức HRW tự
cho mình quyền đánh giá việc thực thi nhân quyền trên thế giới, với danh sách
liệt kê không đầy đủ, khoảng gần 100 quốc gia.
Giám đốc
Điều hành của HRW Kenneth Roth cho rằng, trong thời gian gần đây, lần lượt diễn
ra ở nhiều quốc gia hiện tượng rất đông người xuống đường bất chấp các nguy cơ
bị bắt hay bị bắn đã cho thấy “mong muốn sống trong thể chế dân chủ vẫn còn
mạnh mẽ”.
Ông Kenneth
Roth vu cáo chính quyền Việt Nam hạn chế nghiêm ngặt các quyền dân sự và chính
trị cơ bản, trong đó có các quyền tự do biểu đạt, ngôn luận, thông tin, lập hội
và nhóm họp ôn hòa cũng như quyền tự do tôn giáo và tín ngưỡng.
Xuyên tạc ở
Việt Nam không có tự do báo chí, cho rằng “Những người công khai phê phán chính
quyền hay lãnh đạo Đảng Cộng sản trên mạng xã hội thường xuyên phải đối mặt với
nguy cơ bị sách nhiễu, đe dọa, theo dõi gắt gao, cản trở quyền tự do đi lại, bị
hành hung thân thể và bắt giữ.
Sau khi bị
bắt vì thực hiện các quyền của mình, họ phải đối mặt với nguy cơ bị thẩm vấn
thô bạo, bị tạm giam trong thời gian dài mà không được tiếp xúc với luật sư hay
gia đình và bị xét xử bởi các tòa án mang động cơ chính trị, đưa ra các án tù
càng ngày càng nặng nề”.
Để minh
chứng cho những cáo buộc trên, bản phúc trình đưa ra những “dẫn chứng” như:
“Vào tháng giêng, ba thành viên của Hội Nhà báo Việt Nam độc lập - Phạm Chí
Dũng, Nguyễn Tường Thụy và Lê Hữu Minh Tuấn - bị xử có tội và bị kết án từ 11
đến 15 năm tù.
Vào tháng
năm, một tòa án xử nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai Cấn Thị Thêu và con trai
bà, Trịnh Bá Tư, cộng tác viên của Nhà xuất bản Tự do, mỗi người 8 năm tù. Vào
tháng bảy, nhà văn Phạm Chí Thành bị xử 5 năm rưỡi tù giam. Tháng mười, một tòa
án ở Cần Thơ kết tội và xử án 5 thành viên Báo Sạch - Trương Châu Hữu Danh,
Đoàn Kiên Giang, Lê Thế Thắng, Nguyễn Phước Trung Bảo và Nguyễn Thanh Nhã - từ
2 đến 4 năm rưỡi tù giam.
Vào tháng
mười hai, các tòa án xử blogger nổi tiếng Phạm Đoan Trang 9 năm tù giam, các
nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai Trịnh Bá Phương 10 năm tù giam và Nguyễn Thị
Tâm 6 năm tù giam, nhà vận động dân chủ Đỗ Nam Trung 10 năm tù giam và ứng cử
viên chính trị độc lập Lê Trọng Hùng 5 năm tù giam.
Tất cả những
người này đều bị cáo buộc tội tuyên truyền chống Nhà nước theo Điều 117 (hoặc
Điều 88) hoặc tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích Nhà nước theo
Điều 331, Bộ luật Hình sự”.
Điểm qua
những nội dung trên của bản phúc trình cũng như phát ngôn của những cá nhân có
liên quan cho thấy, tất cả chỉ là “bình mới rượu cũ”, chỉ khác về thời gian và
một số cái gọi là “dẫn chứng” được đưa ra, còn lại bản chất chống phá, xuyên
tạc thì không có gì thay đổi.
Bao trùm
toàn bộ bản phúc trình vẫn là sự cố tình đánh tráo vấn đề dân chủ, nhân quyền
bằng cách tập hợp, gom lại một loạt các vụ án hình sự mà cơ quan tiến hành tố
tụng ở Việt Nam đã, đang xử lý. Tổ chức này cố tình gán ghép vấn đề báo chí vào
các bị can, bị cáo đã bị khởi tố, điều tra, xét xử để lấy cớ vu cáo Việt Nam
“bắt giữ nhà báo”, “tống giam người bất đồng chính kiến”, tiếp tục gọi số đối
tượng này là “tù nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”…
Về những vụ
án mà bản phúc trình liệt kê nói trên, như đã phân tích trong nhiều bài viết
trước đây, những đối tượng như Phạm Chí Dũng, Nguyễn Tường Thụy, Lê Hữu Minh
Tuấn thì không thể gọi đó là hành động “bắt giữ nhà báo”, “tống giam nhà báo”,
“bịt miệng nhà báo” mà đây là những cá nhân ở thời điểm bị bắt, xử lý không
hoạt động tại cơ quan báo chí nào, không có danh nghĩa nào về hoạt động báo chí
theo quy định của Luật Báo chí.
Ngược lại,
đây là những người xưng là báo chí để lợi dụng, tiến hành các hoạt động tuyên
truyền như viết, đăng tải các bài viết, hình ảnh lên internet với nội dung
xuyên tạc sự thật nhằm chống phá chính quyền nhân dân. Các hành vi này phạm các
tội quy định tại Bộ luật Hình sự và bị cơ quan tiến hành tố tụng xử lý theo
luật định, không thể gán ghép vấn đề “tù nhân chính trị” hay “tù nhân
lương tâm” vào các vụ án.
Thực tế, năm
2021 ghi dấu ấn rất đậm nét về việc đảm bảo quyền con người của Việt Nam, được
cộng đồng quốc tế ghi nhận, đánh giá cao. Điển hình là các nỗ lực của Đảng, Nhà
nước trong chính sách phòng, chống COVID-19, nhất là các hoạt động giúp người
yếu thế, người bị ảnh hưởng do đại dịch, đảm bảo “không ai bị bỏ lại phía sau”.
Cùng với đó,
nhiều thành tựu có ý nghĩa lớn như ban hành Chương trình chuyển đổi số quốc gia
đến năm 2025, định hướng đến năm 2030 để tranh thủ những thành quả của Cách
mạng công nghiệp 4.0, đẩy mạnh ứng dụng khoa học-công nghệ, chuyển đổi số, từ
đó chuyển đến mô hình phát triển một cách hiệu quả, bền vững, giúp người dân
thực hiện tốt hơn các quyền y tế, giáo dục, văn hóa, xã hội, kinh tế và quyền
tham gia xây dựng pháp luật, nhà nước pháp quyền.
Một dấu ấn
nữa của Việt Nam là bảo đảm quyền con người trong bối cảnh biến đổi khí hậu.
Tại Khóa họp thường kỳ lần thứ 47 diễn ra tháng 7/2021, Hội đồng Nhân quyền
Liên hợp quốc (UNHRC) đã thông qua Nghị quyết về biến đổi khí hậu và quyền con
người do Việt Nam chủ trì cùng Bangladesh và Philippines soạn thảo, đề xuất,
trong đó chú trọng bảo đảm quyền của các nhóm người dễ bị tổn thương, đặc biệt
là người khuyết tật, người cao tuổi.
Cũng trong
năm 2021, Việt Nam đã lần đầu tiên xây dựng Báo cáo giữa kỳ tự nguyện thực hiện
các khuyến nghị theo Cơ chế rà soát định kỳ phổ quát (UPR) chu kỳ III để gửi
lên Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc, qua đó thể hiện trách nhiệm, sự minh
bạch và nghiêm túc của Việt Nam đối với UPR nói riêng và việc thực hiện các cam
kết quốc tế về bảo đảm quyền con người nói chung.
“Việt Nam đã
nỗ lực, quyết tâm rất cao trong việc bảo vệ quyền con người và thực hiện các
Mục tiêu phát triển bền vững của Liên hợp quốc” - bà Tatiana Valovaya, Tổng
Giám đốc Văn phòng Liên hợp quốc tại Geneva (Thụy Sĩ) nhấn mạnh. Những thành
tựu toàn diện trong phát triển kinh tế, hội nhập quốc tế đã góp phần tạo nguồn
lực cho việc bảo đảm thụ hưởng các quyền con người của người dân, thúc đẩy nâng
cao chất lượng tăng trưởng với những cam kết về lao động và phát triển bền vững.
Theo dõi quá
trình hình thành và phát triển của HRW thấy rằng, HRW chính là một trong những
công cụ đắc lực trong chiến lược “diễn biến hòa bình” mà các thế lực thù địch
sử dụng nhằm xóa bỏ chế độ XHCN. Lịch sử hình thành, hoạt động của HRW cho
thấy, tổ chức này được lập ra để hoạt động chống phá các nước XHCN, trong đó có
Việt Nam dưới chiêu bài dân chủ, nhân quyền.
Điều này lý
giải tại sao HRW lại thường xuyên có những hoạt động chống phá Nhà nước Việt
Nam mà các bản phúc trình như trên là ví dụ. Dân chủ, nhân quyền vẫn được xem
là một mũi nhọn trong chiến lược này và HRW coi đây là “ngòi nổ” để tìm cách lu
loa, vu cáo dưới các dạng như báo cáo, phúc trình, thư ngỏ, thỉnh nguyện thư…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét