HẾT “MƯỢN DỊCH” ĐẾN “MƯỢN THƠ”
LMH
Những hành vi, việc làm, lời nói của
những nhà tự nhận mình là dân chủ ấy diễn ra dưới nhiều hình thức, mức độ khác
nhau, tuỳ vào vị trí, điều kiện kinh tế và đặc biệt là trình độ “hiểu biết”: tinh
vi có, trơ trẽn có, trực tiếp có, gián tiếp có… Hẳn chúng ta chưa quên (quên
sao được, vì sự kiện vẫn đang diễn ra) lúc dịch bệnh bắt đầu gia tăng, nhiều
người trong số họ liên tục đoán già đoán non về thái độ của Chính phủ trong
việc tiếp đón công dân Việt Nam từ nước ngoài về cũng như việc hạn chế đi lại ở
khu vực biên giới với các nước láng giềng. Họ rêu rao những câu đại loại như:
“Nhà cầm quyền giấu giếm dịch bệnh”, “Những người Việt nghi ngờ bị bệnh
Covid-19 thì cho sống cách ly trong một khu biệt lập, thiếu tất cả tiện nghi
cần thiết”… Hoang đường hơn, một số “nhà dân chủ giả hiệu”, còn gọi là “giả
cầy” phao tin “Việt Nam muốn đóng cửa biên giới phải có sự đồng ý của nước
Tàu”. Thực tế sau đó và cả thời điểm hiện nay ra sao, không khó để kiểm chứng,
vì tất cả sự kiện, thông tin liên quan nội dung trên đều tràn ngập trên cả báo
chí và mạng xã hội. Trong khi Chính phủ gồng mình lo cho người Việt ở nước
ngoài, thậm chí còn cho máy bay bay vào vùng “tâm bão” của dịch bệnh để đưa
công dân về nước, ở đâu đó vẫn có những quốc gia từ chối cho phép công dân của
mình trở về nước. Thậm chí, hàng ngàn người trên một du thuyền suốt nhiều tháng
phải lênh đênh ngoài biển như “con thuyền không bến” vì không nước nào cho nhập
cảnh. Nói ra điều này không phải để so sánh kiểu “mình tốt, người xấu”, ở đây
chỉ muốn nói rằng, Chính phủ Việt Nam đã và đang làm tất cả những gì có thể làm
để giữ sinh mạng cho người dân trước trận đại dịch. Đến thời điểm này, với sự
thận trọng cần thiết, có thể tự tin rằng, Việt Nam đã khống chế thành công dịch
bệnh. Đó là sự thật hiển nhiên, không ai chối cãi được.
Dịch bệnh ở Việt Nam được khống chế,
không còn tấn công vào được “trận địa chống dịch”, những người lớn tiếng, luôn
tự nhận mình là dân chủ, cấp tiến, văn minh… lại chĩa mũi giáo sang lĩnh vực
khác. Lần này họ tấn công tinh vi hơn nhiều, không trơ trẽn như trong chống
dịch bệnh, đó là liên tục “đánh” vào ngành Giáo dục. Nói tinh vi hơn, bởi tấn
vào giáo dục, chính là “đánh” vào “địa hạt” tư tưởng và những giá trị tinh thần
của con người, mục tiêu chính của họ chính là giáo viên, đặc biệt là học sinh,
sinh viên. Cho dù có tinh vi đến đâu, những người tự nhận mình là dân chủ, cấp
tiến này cũng không giấu được cái dốt của họ, dù trong số những người thiếu
thiện chí với đất nước, rất nhiều người có trình độ, được đào tạo bài bản, có
học hàm học vị, tinh thông ngoại ngữ. Xin dẫn ra đây một câu chuyện còn nóng
hổi. Cách nay chỉ một hai ngày, kỳ thi tuyển sinh vào lớp 10 chuyên Văn của
Trường phổ thông năng khiếu thuộc Trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân
văn (Đại học quốc gia Hà Nội) được tổ chức. Câu số hai của đề thi như sau: “Nhà
thơ Xuân Quỳnh đã viết: Thơ đối với cuộc sống ví như một người con gái đối với
gia đình, cái để cho người ta làm quen là nhan sắc, nhưng cái để sống với nhau lâu
dài là đức hạnh”. Từ trải nghiệm văn học của bản thân, em hãy bàn về ý kiến
trên”. Ngay lập tức, trên trang cá nhân của một người tự nhận mình là
“nhà dân chủ” lập tức lớn tiếng phê phán cái đề thi bằng những từ ngữ rất nặng
nề. Đây là cách anh ta hiểu về đề thi: “Đề cho học sinh lớp 10. Chắc đứa ra đề
nó nghĩ 13 tuổi là lấy chồng, thế nên 16 tuổi đã biết dùng nhan sắc để làm
quen, còn để chung sống lâu dài thì cần đức hạnh? Ra đề kiểu ngáo đá! Cho sinh
viên báo chí và tổng hợp văn năm cuối làm đi xem”. Vì là “người của công chúng”
nên số người vào “bình luận”, like, chia sẻ rất đông, đa số ý kiến vào hùa với
“chủ thớt” để chửi bới ngành Giáo dục. Chưa dừng lại, tiếng chửi của họ, từ
lĩnh vực giáo dục chuyển qua chửi bới chế độ, chửi luôn cả đất nước bằng những
từ ngữ mà người ta gọi là “côn đồ mạng”.
Như một vài lần người viết bài đã đề
cập, hãy cẩn thận khi bàn về những vấn đề liên quan đến chuyên môn trong hai
ngành Giáo dục và Y tế. Bởi vì, so với nhiều ngành nghề, có thể nói là tất cả
các ngành nghề khác, Giáo dục và Y tế có tính chuyên môn cao nhất. Trong lĩnh
vực chuyên môn, không thể phán xét một cách tuỳ tiện, cảm tính, thấy người khác
nói mình cũng nói để ra vẻ ta đây có hiểu biết. Sự thực, nguồn gốc câu nói của
nhà thơ Xuân Quỳnh bắt nguồn từ câu nói của nhà văn lãng mạn người Đức, ông
John Paul Friedrich Richter (1763 - 1825), được chuyển ngữ sang tiếng Việt như
sau: “Cái để cho người ta chú ý là nhan sắc, nhưng cái để cho con tim người ta
chú ý là nhân cách, đức hạnh”. Đề thi nêu trên, người có chuyên môn sẽ hiểu (và
học sinh năng khiếu cũng hiểu) là làm rõ mối quan hệ, vai trò giữa nội dung và
hình thức trong tác phẩm văn học, trong đó, nội dung có vai trò lớn hơn, quan
trọng hơn hình thức. Ở đây, nhan sắc là hình thức của tác phẩm, còn đức hạnh
là nội dung. Do tính chất của bài viết, xin không bàn sâu về chuyên môn nhưng
có thể thẳng thừng rằng, “nhà dân chủ” kia không biết gì về văn học. Ông ta
nhìn văn học bằng lăng kính xã hội học dung tục, nói đúng hơn, mượn giáo dục để
mạt sát, chửi bới chế độ, mỉa mai đất nước mới là mục đích chính. Không chỉ một
người, sau khi đề thi được đăng lên mạng, rất nhiều người ra vẻ hiểu biết cũng
vào hùa chửi bới nhưng thật ra không hiểu gì về chuyên môn. Họ chỉ mượn cái đề
thi nói riêng, ngành giáo dục nói chung như một phương tiện để chống phá mà
thôi. Do không nhận ra thủ đoạn, âm mưu nên việc “những nhà dân chủ cuội” liên
tục tấn công vào lĩnh vực tư tưởng, giáo dục ít nhiều thành công khi một số
sinh viên nghe theo họ làm những điều sai trái, vi phạm pháp luật và bị bắt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét