CÂU CHUYỆN TRĂM NĂM
LMH
Theo sử sách, nền dân chủ đầu tiên
của loài người được hình thành cách nay khoảng 2.500 năm ở nước Hy Lạp cổ đại.
Từ đó cho đến nay, loài người vẫn trên hành trình đi tìm, xây dựng nền dân chủ
(ở từng quốc gia của mình). Hơn hai ngàn năm trăm năm đã đi qua nhưng cho đến
nay, không một quốc gia nào dám tự mình tuyên bố là đã xây dựng thành công một
nền dân chủ hoàn mỹ, kể cả nước Mỹ - quốc gia vẫn tự cho mình là hình mẫu của
dân chủ.
Năm 2003, Viện Nghiên cứu lập pháp
thuộc Uỷ ban Thường vụ Quốc hội đăng một bài viết có tên gọi “Dân chủ và thực
hiện quyền dân chủ”. Bài viết có đoạn: “Dân chủ là hình thức tổ chức thiết chế
chính trị của xã hội dựa trên việc thừa nhận nhân dân là nguồn gốc của quyền
lực, thừa nhận nguyên tắc bình đẳng, tự do và quyền con người. Dân chủ cũng
được vận dụng vào tổ chức và hoạt động của những tổ chức và thiết chế chính trị
nhất định. Là hình thức tổ chức chính trị của Nhà nước, dân chủ xuất hiện cùng
với sự xuất hiện của Nhà nước, như vậy dân chủ là một phạm trù lịch sử, cũng
như các biểu hiện khác của hình thái ý thức xã hội, dân chủ do tồn tại xã hội
quyết định, do phương thức sản xuất vật chất của xã hội quyết định; và do đó,
trình độ của phương thức sản xuất khác nhau tất yếu dẫn đến sự khác nhau về
trình độ dân chủ (mức độ thực hiện dân chủ và dân chủ hoá trong xã hội). Dân
chủ biến đổi và phát triển không ngừng cả về chất và lượng trong từng giai đoạn
phát triển của lịch sử xã hội loài người. Tuy nhiên, dân chủ với tính cách là
giá trị xã hội, là thành quả giá trị nhân văn trước hết được sinh ra từ phương
thức tổ chức hợp tác sản xuất vật chất và cấu kết cộng đồng giữa người với
người thì đã tồn tại ngay từ xã hội cộng sản nguyên thuỷ. Và do đó, với ý nghĩa
này, dân chủ sẽ tồn tại và phát triển cùng với sự tồn tại và phát triển của con
người, là một trong những phương thức tồn tại của con người ngay cả khi Nhà
nước đã biến mất”.
Qua đó, có thể thấy, dân chủ và xây
dựng nền dân chủ của một quốc gia là “câu chuyện trăm năm”, không phải ngày một
ngày hai hay một sớm một chiều. Năm nay là tròn 10 năm xảy ra sự kiện của cái
gọi là “mùa xuân Arab”. Thực chất của “mùa xuân Arab” là kích động, bạo loạn và
sau đó là lật đổ chính quyền của nhiều quốc gia ven bờ Địa Trung Hải. Trên
trang cá nhân của một người Việt Nam sống ở nước Anh, cách nay cũng đã lâu, có
đăng bức thư được cho là của một thầy giáo người Libya. Sau khi đất nước rơi
vào hỗn loạn và tan rã, anh vượt biển đến châu Âu không phải để tìm miền đất
hứa, đơn giản chỉ là để tránh bom đạn nơi quê nhà do những người “dân
chủ” mang đến. Trong thư, người này có viết, đại ý rằng, đất nước Libya đã từng
bình yên, có trường, có thầy, có trò, người dân có công ăn việc làm. Nay, tổ
quốc thân yêu lại có cả máu và nước mắt. Không phải những “nhà dân chủ giả cầy”
không biết thực tế đó, vì thế giới ngày nay là thế giới phẳng, thông tin toàn
cầu. Nhưng, vì sao họ lại liên tục, bền bỉ có những việc làm phương hại đến lợi
ích quốc gia? Chẳng lẽ họ không biết đất nước đã quá đau khổ vì chiến tranh và
chia ly? Chẳng lẽ họ, những người có trình độ, được ăn học tử tế lại không
biết, cũng vì chống chiến tranh xâm lược, có không ít những nam nữ thanh niên
vĩnh viễn nằm xuống, để có được nền hoà bình hôm nay, có được cuộc sống ấm no,
hạnh phúc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét