PHẢI CHĂNG Ở VIỆT NAM KHÔNG CÓ
TỰ DO TÍN NGƯỠNG, TÔN GIÁO
Trước thắng lợi của dân tộc Việt Nam
trong công cuộc đổi mới. Hiện nay, một số thế lực phản động đang ra sức lợi dụng vấn đề “dân chủ”,
“nhân quyền”, “dân tộc”, “tự do tôn giáo” như một thứ vũ khí nhằm thực hiện chiến
lược “Diễn biến hòa bình”, phá hoại công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt
Nam XHCN. Chúng không ngớt tung ra những luận điệu xuyên tạc, bóp méo sự thật
về tình hình tôn giáo ở Việt Nam; rằng, “các địa phương vẫn tiếp tục đàn áp
nhiều người Tin lành thiểu số”, “Việt Nam hiện có nhiều người bị giam giữ vì
tôn giáo”, “bị cưỡng ép bỏ đạo”…
Từ trước đến nay các thế lực thù
địch chưa bao giờ từ bỏ âm mưu, thủ đoạn lợi dụng vấn đề tín ngưỡng, tôn giáo để
phục vụ cho mưu đồ xâm lược hoặc gây mất ổn định đất nước ta. Núp dưới chiêu
bài “tự do tôn giáo”, các thế lực thù địch cố tình phớt lờ những thành tựu của
Việt Nam về công tác tôn giáo trong gần 32 năm đổi mới đất nước; chúng tìm mọi
cách gây hiềm khích, chia rẽ giữa các nhóm, hệ phái tôn giáo ở trong nước; gây
mâu thuẫn giữa những người có tín ngưỡng, tôn giáo và không có tín ngưỡng, tôn
giáo, giữa đồng bào có đạo với Đảng, Nhà nước, Quân đội và Công an.
Sự thật !
Từ khi ra
đời,
Đảng
và Nhà nước ta luôn nhất quán thực hiện chủ trương, chính sách tôn trọng và bảo
đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân; coi đây là vấn đề chiến lược
của cách mạng và được cụ thể hóa bằng Hiến pháp, pháp luật. Ngày 14-6-1955, Chủ
tịch Hồ Chí Minh đã ký Sắc lệnh số 234/SL, nội dung nêu rõ: “Việc tự do tín
ngưỡng, tự do thờ cúng là quyền lợi của nhân dân. Chính phủ luôn tôn trọng và
giúp đỡ nhân dân thực hiện... Các tổ chức tôn giáo phải tuân theo pháp luật của
Nhà nước như mọi tổ chức khác của nhân dân. Việc bảo vệ tự do tín ngưỡng bắt
buộc phải trừng trị những kẻ đội lốt tôn giáo gây rối loạn”. Các Hiến pháp của
nước ta đều ghi nhận quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một
tôn giáo nào của mọi công dân Việt Nam, cụ thể là: Điều 10 (Hiến pháp năm 1946);
Điều 26 (Hiến pháp năm 1959); Điều 68 (Hiến pháp năm 1980); Điều 70 (Hiến pháp
năm 1992)... Trong Chương 2 (Hiến pháp năm 2013) về “Quyền con người, quyền và
nghĩa vụ cơ bản của công dân”, ở Điều 24 đã khẳng định: “1- Mọi người có quyền
tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo
bình đẳng trước pháp luật. 2- Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín
ngưỡng, tôn giáo. 3. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi
dụng tín ngưỡng, tôn giáo để vi phạm pháp luật”. Ngày 18-11-2016 Quốc hội nước cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam đã thông qua Luật tín ngưỡng tôn giáo.
Theo thống kê, đến năm 2017, cả nước
có khoảng 24 triệu tín đồ tôn giáo (chiếm khoảng 27% dân số cả nước); khoảng 83
nghìn chức sắc và nhà tu hành, hơn 250 nghìn chức việc trông coi việc đạo ở
khoảng 25 nghìn cơ sở thờ tự trên cả nước. Ngoài các tôn giáo lớn du nhập từ
nước ngoài, như: Phật giáo, Công giáo, Tin Lành, Hồi giáo, Bà-la-môn,... còn có
các tôn giáo nội sinh, như: Cao Đài, Phật giáo Hòa Hảo, Bửu Sơn Kỳ Hương, Tứ Ân
Hiếu Nghĩa, Tịnh độ Cư sĩ Phật hội Việt Nam... Các tôn giáo ở nước ta, mặc dù
độc lập về nghi lễ, nhưng gắn bó với nhau trong khối đại đoàn kết dân tộc. Bên
cạnh đó, còn có nhiều tín ngưỡng dân gian với các nghi lễ đặc sắc, phong phú,
được đông đảo người dân sùng kính, như: tín ngưỡng thờ Mẫu, thờ Vua Hùng, thờ
Đức thánh Trần, Chúa Liễu Hạnh,...Vậy mà, các thế lực thù địch vẫn hằn học nói
rằng ở Việt Nam
không có tự do tín ngưỡng, tôn giáo.
TRUNG LẬP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét