NHỮNG LUẬN ĐIỆU VU CÁO, XUYÊN TẠC VỀ TÌNH HÌNH DÂN CHỦ Ở VIỆT NAM
THN
Trong bối cảnh thế giới có nhiều biến động phức tạp, các thế lực thù
địch ngày càng ráo riết đẩy mạnh chiến lược “Diễn biến hòa bình” hòng chống phá
cách mạng nước ta. Các phần tử cơ hội chính trị trong nước liên kết với các phần
tử phản động, thù địch bên ngoài để đưa ra các luận điệu vu khống, bịa đặt,
xuyên tạc về tình hình dân chủ ở Việt Nam, hòng làm lung lay, xói mòn niềm tin
của nhân dân đối với Đảng, với Nhà nước. Các “tổ chức dân chủ” phương Tây ra sức
tìm mọi cách áp đặt các “tiêu chuẩn dân chủ, nhân quyền” kiểu phương Tây vào Việt
Nam. Họ không đặt vấn đề dân chủ đứng riêng mà thường đan cài, lồng ghép với
các vấn đề khác như nhân quyền, tôn giáo, dân tộc… hòng tạo hợp lực để chống
phá. Các thủ đoạn thường dùng là bóp méo, xuyên tạc những biểu hiện dân chủ
trong đời sống; bịa đặt về tình trạng “không có dân chủ”; lợi dụng những thiếu
sót, khuyết điểm trong quá trình lãnh đạo, điều hành đất nước của cấp ủy, chính
quyền và khai thác các thông tin quốc tế liên quan để xuyên tạc. Các luận điệu
họ đưa ra đều khoác vẻ bề ngoài khách quan, khoa học, vì nhân dân, nhưng thực
chất đây là những chiêu bài thâm hiểm, với đích cuối cùng là âm mưu xóa bỏ vai
trò lãnh đạo của Đảng, tiến tới “đa nguyên, đa đảng” và cuối cùng là xóa bỏ chế
độ XHCN ở nước ta.
Để vu cáo Việt Nam không có dân chủ,
các thế lực thù địch, phản động thường nêu ra luận điệu: Việt Nam “thực hiện chế
độ độc Đảng”. Các phần tử cơ hội chính trị hung hăng đòi bỏ Điều 4, Hiến pháp
quy định sự lãnh đạo của Đảng với Nhà nước và xã hội. Họ lặp đi lặp lại luận điệu
vu khống: Một Đảng lãnh đạo đã dẫn tới chế độ “Đảng trị”, gây tai họa cho xã hội.
Mô tả Đảng ta có “một bộ máy độc đoán, độc tài, toàn trị”, “đầy rẫy tham nhũng,
phản dân chủ”… Những luận điệu trên còn được các nghị sĩ của Ủy ban Đối ngoại Hạ
viện Mỹ liên tục đưa ra trong nhiều năm. “Dự thảo đạo luật nhân quyền Việt Nam”
do Hạ viện Mỹ thông qua vào tháng 9 năm 2001 và năm 2004 ghi tại điều 1: “Việt
Nam là một quốc gia độc đảng, do Đảng Cộng sản Việt Nam cai trị và kiểm soát”. Trên một trang website có tên gọi “Dân chủ”, họ trắng trợn vu cáo:
“Do sự hiện hữu của độc quyền chuyên chế đảng trị, dân tộc Việt Nam không chỉ
khó thực hiện lý tưởng dân chủ mà còn khó tận hưởng các quyền tự do căn bản”.
Các phần tử cơ hội chính trị ra sức chứng minh rằng một đảng lãnh đạo là mâu
thuẫn với triết học mácxít, bởi theo C.Mác, thượng tầng kiến trúc phản ánh cơ sở
hạ tầng. Họ cho rằng, khi Việt Nam đã phát triển nền kinh tế nhiều thành phần
thì đương nhiên thượng tầng kiến trúc phải chuyển sang chế độ đa đảng. Thậm chí
“chỉ có chế độ đa đảng thì người lãnh đạo mới chính đáng”. Theo họ, nền dân chủ
tư sản phương Tây mới là nền dân chủ lý tưởng. Họ nhấn mạnh: “Thật rõ ràng là
có một bộ phận người nắm quyền lực thực hành chuyên chính với toàn xã hội…
Trong khi ấy, mọi người chỉ cần được dân chủ bằng một nửa dân chủ tư sản”.
Như vây, những luận điệu xuyên tạc của các phần tử phản động, thù địch
rêu rao “độc đảng tất yếu dẫn đến độc đoán, độc quyền, độc tài, mất dân chủ” là
một cách suy diễn đầy ác ý, cố tình phủ nhận sự thật. Bởi lẽ, Đảng ta luôn đề
cao vai trò chủ thể, vị trí trung tâm của nhân dân trong chiến lược phát triển
đất nước. Kể từ Đại hội VI của Đảng, vai trò chủ thể quyền lực của người dân đã
được tổng kết, cụ thể hóa thành luận điểm “dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm
tra”. Đến Đại hội XIII, được bổ sung trở thành “dân biết, dân bàn, dân làm, dân
kiểm tra, dân giám sát, dân thụ hưởng”. Sự bổ sung này tiếp tục khẳng định vai
trò chủ thể quyền lực, chủ thể xã hội là nhân dân. Đảng ta xác định, cần “Thực
hiện đúng đắn, hiệu quả dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện, nhất là dân chủ ở
cơ sở. Chống các biểu hiện dân chủ cực đoan, dân chủ hình thức”; “Thực hành và
phát huy rộng rãi dân chủ xã hội chủ nghĩa, quyền làm chủ và vai trò chủ thể của
nhân dân; củng cố, nâng cao niềm tin của nhân dân, tăng cường đồng thuận xã hội”.
Vu cáo Việt Nam “thực hiện chế độ độc đảng, độc tài” là sự vu cáo trắng trợn.
Hiến pháp năm 2013 quy định tại Điều 4 về sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt
Nam đối với Nhà nước và xã hội không phải là sự áp đặt mà là ý nguyện của toàn
dân.
Để thực sự phát huy quyền làm chủ của mỗi
người dân, để mỗi công dân thể hiện đầy đủ nhất quyền và trách nhiệm làm chủ của
mình, cần tiếp tục đẩy mạnh việc nâng cao chất lượng và đổi mới hoạt động của hệ
thống chính trị, nâng cao phẩm chất, năng lực của đội ngũ cán bộ, công chức
trong bộ máy Đảng, chính quyền, đoàn thể và các tổ chức chính trị - xã hội. Cần
khẳng định rõ, dân chủ hay không dân chủ, dân chủ nhiều hay ít, dân chủ thực sự
hay dân chủ hình thức… không phụ thuộc vào chế độ một đảng hay nhiều đảng.
Không phải chỉ có “đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập” mới có dân chủ. Dân chủ
có hay không, xét đến cùng và quan trọng nhất, thể hiện ở nơi quyền lực và quyền
lợi có thuộc về nhân dân hay không. Việt Nam không chấp nhận cái gọi là “dân chủ
đa nguyên”, dân chủ với cả những thế lực chống lại nhân dân. Không thể để những
cá nhân và tổ chức chống đối, phản cách mạng, có hành vi chống Đảng, Nhà nước,
đi ngược lại với lợi ích của nhân dân lại đòi hỏi được quyền dân chủ như những
công dân, tổ chức sống và làm việc thượng tôn pháp luật. Không một quốc gia nào
dung túng cho những hành vi vi phạm pháp luật, chống lại lợi ích quốc gia, dân
tộc. Dân chủ phải đi cùng với kỷ cương, kỷ luật, điều mà những kẻ chống phá
xuyên tạc là “kiềm chế dân chủ”. Bởi, dân chủ muốn được thực thi nhất thiết phải
có pháp luật bảo đảm vì pháp luật là công cụ để quản lý xã hội và thực thi quyền
làm chủ của người dân. Pháp luật không cho phép bất cứ người nào lợi dụng quyền
dân chủ để vi phạm luật pháp và vi phạm quyền làm chủ của người khác. Về bản chất,
những người phê phán “Việt Nam không có dân chủ”, núp dưới khẩu hiệu đòi đa
nguyên chính trị, đa đảng lãnh đạo thực chất muốn hợp pháp hóa vai trò của các
lực lượng chính trị phản động./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét