“TRÒ LỐ” CỦA HAI DÂN BIỂU HOA KỲ
NMT
Ngày 11/5, trang facebook Đài RFA đăng bài: “Hai Dân biểu Hoa Kỳ
ra nghị quyết lên án những vi phạm nhân quyền của Việt Nam”. Theo bài viết, hai
Dân biểu Hoa Kỳ đồng chủ tịch Ủy ban Việt Nam tại Quốc hội Mỹ - bà Michelle Steel
và ông Lou Correa vào ngày 10/5 ra nghị quyết “Lên án Đảng Cộng sản Việt Nam bỏ
tù các nhà báo độc lập, giới bảo vệ nhân quyền, các nhân vật tôn giáo và những
tiếng nói đối lập ở Việt Nam”. Trong đó, đưa ra danh sách 31 người mà họ cho là
tù nhân lương tâm, như: Trương Duy Nhất, Nguyễn Tường Thụy, Nguyễn Lân Thắng,
Nguyễn Vũ Bình,... Đồng thời, lên án Đại hội đồng Liên hợp quốc đã bầu Việt Nam
vào Hội đồng nhân quyền, v.v.
Cần khẳng định ngay rằng: những nội dung của nghị quyết của hai Dân biểu
nói trên là trò lố bịch, hoàn toàn phi lý, thiếu khách quan, không phản ánh
đúng tình hình thực tế tại Việt Nam. Bởi vì:
Thứ nhất, Đảng, Nhà nước Việt Nam luôn nhất quán tôn trọng, bảo đảm thực
thi các quyền con người trong Hiến pháp, pháp luật và trên thực tế đời sống xã
hội. Ngay sau khi giành được chính quyền, thành lập ra Nước Việt Nam Dân chủ Cộng
hòa, Đảng, Nhà nước luôn đặt quyền tự do, dân chủ, nhân quyền của công dân lên
hàng đầu. Vấn đề này được Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định rõ trong bản “Tuyên
ngôn độc lập” ngày 02/9/1945: “Tất cả mọi người đều sinh ra bình đẳng. Tạo hóa
cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền
được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Tiếp đó, quyền con người được
quy định rõ trong các bản Hiến pháp năm 1946, 1959, 1980, 1992, 2013 và hệ thống
pháp luật hiện hành. Tại Điều 14, Hiến pháp năm 2013 quy định rõ: “Ở Nước
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về
chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ,
bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật,...”. Trong các văn kiện lãnh đạo của Đảng
Cộng sản Việt Nam đều xác định rõ nội dung, đề ra chủ trương, biện pháp lãnh đạo
bảo đảm quyền con người. Trong Chỉ thị số 12-CT/TW, ngày 12/7/1992 của Ban Bí
thư Trung ương Đảng (khóa VII) “Về vấn đề quyền con người và quan điểm, chủ
trương của Đảng”, đã xác định những nội dung cốt lõi nhất về quyền con người và
quan điểm, chủ trương của Đảng Cộng sản Việt Nam về vấn đề này. Cương lĩnh xây
dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển
năm 2011) đã nhấn mạnh: “Con người là trung tâm của chiến lược phát triển, đồng
thời là chủ thể phát triển. Tôn trọng và bảo vệ quyền con người, gắn quyền con
người với quyền và lợi ích của dân tộc, đất nước và quyền làm chủ của nhân
dân”, v.v.
Bên cạnh đó, Việt Nam đã tham gia hầu hết các công ước quốc tế cơ bản,
quan trọng về quyền con người, như: Công ước về quyền dân sự, chính trị; Công ước
về quyền kinh tế - xã hội và văn hóa (ký ngày 24/9/1982); Công ước về xóa bỏ mọi
hình thức phân biệt đối xử với phụ nữ (ký ngày 18/12/1982); Công ước về xóa bỏ
mọi hình thức phân biệt chủng tộc (ký ngày 19/3/1982); Công ước về quyền trẻ em
(ký ngày 20/02/1990),… và những công ước này đều đã được luật hóa trong hệ thống
pháp luật của Việt Nam.
Trên thực tế, mọi công dân Việt Nam được đảm bảo về nhân quyền, như: tự
do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do lập hội, quyền
khiếu nại,… không những được thể hiện qua bức tranh sinh động đang hiện hữu
trong đời sống xã hội mà còn được cộng đồng quốc tế, các tổ chức của Liên hợp
quốc ghi nhận, đánh giá cao. Phát biểu tại kỳ kiểm điểm định kỳ phổ quát (UPR)
chu kỳ IV đối với Việt Nam tại trụ sở Liên hợp quốc ngày 07/5 vừa qua, bà Kelly
Billingsley, Phó đại diện thường trú tại Liên hợp quốc của Phái bộ Ngoại giao
Hoa Kỳ cho biết: “Chúng tôi hoan nghênh những tiến bộ của Việt Nam trong việc bảo
vệ quyền con người,...” đã minh chứng cho những thành tựu trong bảo đảm nhân
quyền của Việt Nam.
Thứ hai, ở Việt Nam hoàn toàn không có “tù nhân lương tâm”, chỉ có những
đối tượng vi phạm pháp luật và bị các cơ quan chức năng truy tố, xét xử theo
đúng quy định của pháp luật. Những đối tượng nằm trong danh sách được nghị quyết
nêu ra đều có những hành vi vi phạm pháp luật và bị các cơ quan thực thi pháp
luật xét xử khách quan với đầy đủ bằng chứng, đúng người, đúng tội. Đơn cử như:
Trương Duy Nhất phạm tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành
công vụ” theo khoản 3, Điều 356 Bộ Luật Hình sự 2015 hay Nguyễn Tường Thụy,
Nguyễn Lân Thắng, Nguyễn Vũ Bình đã phạm tội “Làm, tàng trữ, phát tán hoặc
tuyên truyền thông tin, tài liệu vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội
chủ nghĩa Việt Nam” theo Điều 117, Bộ Luật Hình sự 2015, v.v. Chính vì thế, cái
gọi là “tù nhân lương tâm” chỉ là sự bịa đặt, suy diễn sai lệch công tác pháp
lý, cố tình vu cáo Việt Nam mà thôi. Bởi lẽ, khi có hành vi phạm tội, đối tượng
phải chịu sự điều tra, truy tố, xét xử công khai, bị tuyên án và phải chịu hình
phạt theo quyết định của tòa án là hoàn toàn bình thường, không chỉ Việt Nam mà
bất kỳ quốc gia nào cũng sẽ làm vậy.
Thứ ba, việc Việt Nam được giới thiệu và bầu là thành viên Hội đồng Nhân
quyền Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023 - 2025 là hoàn toàn xứng đáng, phù hợp luật
pháp, thông lệ quốc tế. Xuất phát từ những thành tựu, tiến bộ trong bảo đảm
nhân quyền, quyền con người mà Đảng, Nhà nước Việt Nam đã nhất quán, kiên trì
thực hiện trong suốt những năm qua nên đã được Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á
(ASEAN) tín cử là đại diện cho Khối tham gia ứng cử Hội đồng Nhân quyền Liên hợp
quốc nhiệm kỳ 2023 - 2025 và trúng cử với tín nhiệm cao. Và trên thực tế,
Việt Nam đã, đang phát huy tốt vai trò là thành viên của Hội đồng Nhân quyền
Liên hợp quốc nhiệm kỳ 2023 - 2025 khi tích cực tham gia và chủ trì các nghị
quyết đề cao Tuyên ngôn quốc tế về nhân quyền, biến đổi khí hậu và quyền con
người…; có nhiều đóng góp thiết thực đối với hoạt động của Liên hợp quốc. Nổi bật
là, Việt Nam đã chứng tỏ vai trò của mình trong lĩnh vực quyền con người trên
phạm vi toàn cầu khi hỗ trợ khẩn cấp Thổ Nhĩ Kỳ và Syria sau thảm họa động đất
diễn ra vào tháng 02/2023; Việt Nam đã đề xuất và soạn thảo để Hội đồng Nhân
quyền Liên hợp quốc đồng thuận thông qua Nghị quyết kỷ niệm 75 năm Tuyên ngôn
quốc tế về nhân quyền (UDHR) và 30 năm Tuyên bố và Chương trình hành động Viên
(VDPA) (ngày 03/4/2023), v.v.
Hơn nữa, thông thường nghị quyết phải do một tập thể cơ quan, tổ chức thảo
luận, nhất trí ban hành. Đằng này, lại do 02 cá nhân đơn lẻ là dân biểu tự đưa
ra cái gọi là “nghị quyết” thì đúng là phi lý, “dân chủ” kiểu Mỹ. Và, thử hỏi,
với tư cách gì mà bà Michelle Steel và ông Lou Correa lại còn đòi lên án Đại hội
đồng Liên hợp quốc? Thật nực cười cho cái “trò lố” của hai vị./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét