MỘT SỐ GIẢI PHÁP PHÒNG, CHỐNG “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH”
TRÊN LĨNH VỰC QUỐC PHÒNG, AN NINH
HIỆN NAY
Hoằng Tháo
Trong những
năm gần đây người ta hay thấy việc nước Mỹ có những nhận định, đánh giá liên
quan đến vấn đề tôn giáo ở một số nước, trong đó có Việt Nam. Thông qua
những cái gọi là báo cáo về tình hình tôn giáo được dựa trên những căn cứ của
riêng họ. Với những nhận xét đó nước Mỹ đã khiến người ta cảm nhận rằng vấn đề
tôn giáo ở Việt Nam thật sự đang rất tồi tệ. Nhất là khi các cơ quan
chức năng của Việt Nam tiếp tục bắt giữ xử lý những đối tượng vi phạm pháp
luật, trong đó một số đối tượng là giáo dân, như đã thành thói quen, trên một
số phương tiện truyền thông nước ngoài lập tức tuyên truyền xuyên tạc, bóp méo
sự thật nhằm chống phá Nhà nước Việt Nam, họ vu cáo rằng nước Việt Nam “đàn áp
tôn giáo”, vi phạm tự do tôn giáo. Nhưng thực tế thì không phải như vậy; những khẳng
định hay báo cáo về vấn đề tôn giáo ở Việt Nam là không chính xác
hoặc thậm chí là rất sai lầm. Ở Việt Nam, người dân được Nhà nước bảo hộ
trên cơ sở pháp luật; hoàn toàn được thực hiện những quyền lợi, nghĩa vụ của
mình trong phạm vi pháp luật cho phép. Các quy định liên quan đến đến hoạt động tôn giáo
được Nhà nước Việt Nam quy định rõ ràng và cụ thể trong các văn bản pháp luật
như trong Hiến pháp Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Luật về tín ngưỡng, tôn giáo của pháp
luật Việt Nam được Quốc hội Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, ban hành
ngày 18 tháng 11 năm 2016 có quy định rõ trong điều 3, chương I về Trách
nhiệm của Nhà nước trong việc bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo: 1.
Nhà nước tôn trọng và bảo hộ quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo của mọi người;
bảo đảm để các tôn giáo bình đẳng trước pháp luật.
2. Nhà nước tôn trọng, bảo vệ giá trị văn hóa, đạo đức tốt đẹp của tín
ngưỡng, tôn giáo, truyền thống thờ cúng tổ tiên, tôn vinh người có công với đất
nước, với cộng đồng đáp ứng nhu cầu tinh thần của Nhân dân.
3. Nhà nước bảo hộ cơ sở tín ngưỡng, cơ sở tôn giáo và tài sản hợp pháp
của cơ sở tín ngưỡng, tổ chức tôn giáo.
Về quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo
của mọi người được ghi tại mục 1, điều 6, chương II: “Mọi người có quyền tự do tín ngưỡng,
tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào”.
Mục 1,
điều 5, chương I quy định về các hành vi
bị nghiêm cấm “Cấm phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín ngưỡng,
tôn giáo”.
Vậy còn ở nước Mỹ, nước tự xưng là
tự do tôn giáo chuẩn mực thì sao?
Thực tế ở Mỹ, tuy rằng luật pháp
cũng có quy định một số điều liên quan đến vấn đề tôn giáo nhưng tự do tôn giáo
ở Mỹ chỉ là sự tự do lựa chọn tôn giáo và tự do thực hành các lễ nghi tôn giáo.
Công dân Mỹ có thể tự do trong việc lựa chọn tôn giáo, nhưng họ lại ít có tự do
trong việc từ bỏ tôn giáo. Thông thường, mỗi người dân Mỹ đều phải thuộc về một
tôn giáo nào đó và tham gia một tổ chức tôn giáo nào đó. Trên thực tế những
người không theo tôn giáo nào hay thậm chí có thái độ thờ ơ với tôn giáo, và
hơn nữa là những người có quan điểm vô thần thường bị hạn chế về quyền lợi. Ở
một số bang, sự hạn chế này còn được quy định bằng luật pháp của bang. Có thể
lấy ra đây một vài ví dụ như:Theo Hiến pháp của bang New
Hampshire được thông qua năm 1784, những người không phải là tín đồ Tin
lành thì không thể được vào Hạ viện hoặc Thượng viện của bang này; Hiến pháp
của bang Delaware được thông qua năm 1776 có điều khoản quy định khi được bầu
vào Hạ viện hay được bổ nhiệm vào chức vụ nào đó người được bầu phải tuyên thệ
rằng mình tin vào Chúa Cha và Chúa Giêsu Kitô, con một của Người và Chúa Thánh
thần, đồng thời xác tín Kinh Thánh – Cựu ước và Tân ước (Điều khoản này được
ghi trong Hiến pháp bang Delaware cho tới tận năm 1972); Hiến pháp
bang North Carolina quy định rằng, nếu người nào phủ nhận sự tồn tại của Chúa,
phủ nhận tính xác thực của Tin Lành giáo, tính thiêng liêng của Cựu ước và Tân
ước hoặc theo tôn giáo không dung hợp với tự do và an ninh của bang thì sẽ
không có quyền giữ các chức vụ. Còn ở bang Maryland người ta tỏ thái độ không
thể dung thứ đối với những người không thuộc Giáo hội Kitô giáo và không tin
vào những tín điều của Chúa Ba Ngôi; Hiến pháp bang Massachusetts được thông
qua năm 1780 cũng quy định rằng, thống đốc, phó thống đốc bang, hạ nghị sĩ và
thượng nghị sĩ trước khi nhậm chức phải kí một tuyên bố rằng họ theo Kitô giáo
và tin tưởng một cách vững chắc vào tính xác thực của tôn giáo này.Hay
như mặc dù vẫn có khoảng 17% người dân Mỹ không theo một tôn giáo nào
nhưng Chính phủ Mỹ vẫn bắt buộc họ phải sử dụng đồng Dollas có in dòng chữ “In
God We Trust”(Chúng ta tin tưởng vào Chúa) và trong rất nhiều hoạt
động chính thức, kể cả các kỳ họp Quốc hội người Mỹ bắt đầu bằng việc cầu kinh
Thiên Chúa giáo; trong lễ nhậm chức, tân tổng thống Mỹ đặt tay lên một cuốn
Kinh Thánh và tuyên thệ…Nước Mỹ là một quốc gia đa sắc tộc, đa tôn giáo, vốn
luôn tự cho mình là “thế giới tự do”,
nếu theo các quy định trên của Hiến pháp của một số bang nước Mỹ, giả sử có một
công dân Mỹ nào đó đang theo đạo Phật hay đạo Hồi hoặc các tôn giáo khác mà lại
muốn có một vị trí quan trọng hàng đầu trong bộ máy chính quyền của nước Mỹ thì
có lẽ điều kiện đầu tiên người đó phải cải sang các dòng của Kitô giáo, chứ
không phải do năng lực vượt trội mà được tin dùng…Cái gọi là “tự do” hay “chuẩn mực” về tín ngưỡng, tôn giáo của nước Mỹ lại ở chỗ này
sao…Liệu như vậy ở nước Mỹ bây giờ có sự phân biệt đối xử, kỳ thị vì lý do tín
ngưỡng, tôn giáo hay không?
Khi nêu ra những điều này, suy
nghĩ của cá nhân tôi không nhằm chê trách về sự “công bằng” trong vấn đề tín ngưỡng, tôn giáo của nước Mỹ. Tuy
nhiên những thứ đó lại được Mỹ cho là “chuẩn
mực” để cho mình cái quyền được can thiệp, xem xét và đánh giá vấn đề tôn
giáo ở một số nước, thì đây lại là một việc hết sức phi lý và nực cười. Vấn đề
tôn giáo ở Việt Nam được luật pháp Việt Nam quy định là phù
hợp với tâm nguyện của người dân, phù hợp với văn hóa, truyền thống cũng như
lịch sử đất nước. Tâm nguyện ấy khác với tâm nguyện của người dân Mỹ, truyền
thống văn hóa ấy đã có hàng ngàn năm nên nước Mỹ hãy xem lại chính bản
thân mình trước áp đặt cái gọi là “tự do tôn giáo” như nước Mỹ./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét