BÁC HỒ - TẤM GƯƠNG SÁNG NGỜI VỀ “HỌC, HỌC NỮA, HỌC MÃI”
NgVS
Bác Hồ, Anh hùng giải phóng dân tộc, Nhà văn hóa kiệt xuất, nhà
tư tưởng giáo dục, nhà sư phạm thực tiễn vĩ đại, đồng thời là một tấm gương
sáng ngời về tinh thần tự học.
Tại Hội nghị toàn quốc lần thứ nhất về công tác huấn luyện và
học tập khai mạc ngày 6-5-1950, Người nói: “Lê-nin khuyên chúng ta: “Học, học
nữa, học mãi”. Mỗi người phải ghi nhớ và thực hành điều đó”. Người còn cho treo
trong phòng họp lời dạy của Khổng Tử: “Học không biết chán, dạy không biết
mỏi”. Người coi lời dạy của Lê-nin là phương châm sống và hành động trong suốt
cuộc đời hoạt động cách mạng của mình. Cũng tại Hội nghị này, Người nhấn mạnh:
“Phải nâng cao và hướng dẫn việc tự học”. Người còn xác định: “Không phải có
thầy thì học, không thầy đến thì đùa. Phải biết tự động học tập”.
Trong tác phẩm “Sửa đổi lối làm việc” (1947), khi nói về cách
học tập, Người viết: “Lấy tự học làm cốt. Do thảo luận và chỉ đạo giúp vào”.
Thân phụ của Người, cụ Phó bảng Nguyễn Sinh Huy là thầy dạy chữ
Hán cho Người. Nhờ chăm học và học rất giỏi, sau này Người sử dụng thành thạo
chữ Hán trong sáng tác thơ Đường. Quách Mạt Nhược, nhà thơ nổi tiếng của Trung
Quốc, đã từng nói rằng: nếu để một số bài thơ Đường trong tập Ngục trung nhật
ký của Chủ tịch Hồ Chí Minh bên cạnh những bài thơ Đường bất hủ thì e khó mà
phân biệt nổi.
Khi theo thân phụ vào Huế, Người học ở Trường Tiểu học Pháp -
Việt Đông Ba, rồi Trường Quốc học Huế, Người rất yêu thích học tiếng Pháp.
Trong cuộc biểu tình chống thuế ở Trung Kỳ năm 1908, Người đã từng làm phiên
dịch giúp cho những người biểu tình đề đạt nguyện vọng, đấu tranh với viên Khâm
sứ Pháp.
Ra đi tìm đường cứu
nước (5-6-1911), trên tàu Latouche Tréville, anh thanh niên Nguyễn Tất Thành
với tên mới Văn Ba đã nêu cao ý chí tự học: “Mỗi ngày, đến 9 giờ tối công việc
mới xong…, Anh mệt lử. Nhưng trong khi mọi người nghỉ hay đánh bài, anh đọc hay
viết đến mười một giờ hoặc nửa đêm”.
Trong thời gian ở thị trấn Saint Adret, làm vườn cho gia đình
viên chủ hãng tàu, Nguyễn Tất Thành cũng tranh thủ học tiếng Pháp. Khi gặp
những từ mới, anh Thành viết vào một tờ giấy dán vào chỗ dễ thấy, có khi viết
vào cánh tay để trong lúc làm việc vẫn học được. Cả khi đi đường, anh cũng nhẩm
những từ mới học. Và cứ như thế, mỗi ngày, anh học thêm vài từ mới, và tìm cách
ghép câu để dùng ngay. Sau đó không lâu, Nguyễn Tất Thành học cách viết báo.
Anh bắt đầu viết được những bài báo ngắn với sự giúp đỡ của ông chủ bút báo
“Đời sống thợ thuyền”. Sau đó, anh viết những bài báo dài hơn. Khi viết được
những bài báo dài, ông chủ bút lại khuyên anh viết ngắn lại. Sau đó, Nguyễn Tất
Thành nhanh chóng trở thành nhà báo có uy tín tại thủ đô nước Pháp, là chủ
nhiệm kiêm chủ bút tờ báo “Le Paria” (Người cùng khổ) với nội dung đầy sức
chiến đấu, lên án chủ nghĩa thực dân Pháp, đấu tranh cho quyền lợi của người
lao động.
Cuối chiến tranh thế giới lần thứ nhất, từ Anh trở lại Pháp, anh
Thành viết bài cho các báo, tạp chí và viết sách bằng tiếng Pháp. Những bài
đăng trên các báo Le Paria, Thư tín Quốc tế, Đời sống công nhân…, đặc biệt là
tác phẩm Bản án chế độ thực dân Pháp đã minh chứng cho sự thành công của một
người tự học.
Chỉ trong một thời
gian chưa đầy 10 năm sống ở Pháp, người thanh niên có chí khí ấy đã học hỏi
được nhiều điều bổ ích cần thiết cho sự nghiệp cách mạng của mình. Thường
thường, Nguyễn Tất Thành chỉ làm việc buổi sáng để kiếm tiền, còn buổi chiều
thì đi đến thư viện hoặc dự những buổi nói chuyện chính trị. Tối đến, dự
mit-tinh ở Paris.
Khi đến Liên Xô, đất nước của Lê-nin vĩ đại, làm việc ở Bộ
Phương Đông, học ở Trường Quốc tế Lê-nin, nghiên cứu sinh ở Viện Nghiên cứu các
vấn đề dân tộc học và thuộc địa, anh tự học tiếng Nga thật vất vả, nhưng đã
nhanh chóng thành công. Người đã viết bài đăng báo, tạp chí và đã hoàn thành
chương trình học tập ở Trường Quốc tế Lê-nin.
Không dừng lại ở những ngoại ngữ đã biết, Bác Hồ của chúng ta
còn nỗ lực tiếp tục học thêm một số ngoại ngữ khác. Năm 1928, khi hoạt động
cách mạng tại Thái Lan, Người đã tự học thêm tiếng Thái. Mỗi ngày học 10 chữ,
và chỉ sau ba tháng, Người đã xem được báo chữ Thái.
Tại Đại hội VII Quốc tế Cộng sản (1935), với bí danh Lin, khi
khai lý lịch, trả lời câu hỏi về trình độ học vấn (tiểu học, trung học, đại
học), Người đã ghi: Tự học. Trả lời câu hỏi: Đồng chí biết những ngoại ngữ nào?
Người ghi: Anh, Pháp, Trung Quốc, Ý, Đức, Nga.
Bác Hồ đến với chủ nghĩa cộng sản bằng con đường tự học. Sự tự
học của Người gắn chặt với mục tiêu lý tưởng mà Người phấn đấu.
Bác luôn nhắc nhở đồng chí của mình và thế hệ trẻ phải nỗ lực
học và tự học. Người ân cần dạy bảo: “Học hỏi là một việc phải tiếp tục suốt
đời. Suốt đời phải gắn liền lý luận với công tác thực tế. Không ai có thể tự
cho mình đã biết đủ rồi, biết hết rồi. Thế giới ngày ngày đổi mới, nhân dân ta
ngày càng tiến bộ, cho nên chúng ta phải tiếp tục học và hành để tiến bộ kịp
nhân dân”.
Trong bài nói chuyện với những cán bộ, đảng viên hoạt động lâu
năm, ngày 9-12-1961, Người tâm sự: “Tôi năm nay 71 tuổi, ngày nào cũng phải
học…Công việc cứ tiến mãi. Không học thì không theo kịp, công việc nó sẽ gạt
mình lại phía sau. Chúng ta là đảng viên già, hiểu biết của chúng ta hồi 30
tuổi so với sự hiểu biết của lớp trẻ bây giờ…thì chúng mình dốt lắm. Tôi cũng
dốt lắm…Nếu thế hệ già khôn hơn thế hệ trẻ thì không tốt. Thế hệ già thua thế
hệ trẻ mới là tốt. Các cháu không hơn là bệt. Bệt là không tốt. Người ta thường
nói: “Con hơn cha là nhà có phúc”. Ta hiểu như thế, nhưng không có tư tưởng thụt
lùi nạnh kẹ…”.
Theo Chủ tịch Hồ Chí Minh: còn sống thì còn phải học, còn phải
hoạt động cách mạng. Và chính cuộc đời của Người là tấm gương sáng ngời về tự
học./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét