SỰ CHỈ ĐẠO CỦA ĐẢNG TRONG CUỘC TIẾN CÔNG CHIẾN LƯỢC VÀ CHIẾN DỊCH TRỊ - THIÊN XUÂN HÈ NĂM 1972
Sau nhiều thất bại nặng nề trên chiến trường miền Nam từ những
năm 1970 - 1971, chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh” của Mỹ đứng trước nguy
cơ phá sản. Mỹ - ngụy điên cuồng mở rộng chiến tranh ra toàn khu vực Đông Dương
bằng các cuộc hành quân càn quét quy mô lớn, tập trung đánh phá vùng đồng bằng
đông dân ở miền Trung, Nam Bộ và một số khu vực khác thuộc vùng sâu, vùng xa,
miền núi… nhằm đẩy lùi lực lượng chủ lực của ta ra xa các trung tâm đầu não,
các địa bàn chiến lược quan trọng của chúng, giành lại quyền chủ động trên
chiến trường. Ngoài ra, chúng còn huy động một lực lượng lớn không quân, lục
quân đánh phá ác liệt trên con đường vận tải chiến lược Trường Sơn hòng chặn
đứng nguồn chi viện của hậu phương lớn miền Bắc xã hội chủ nghĩa cho tiền tuyến
lớn miền Nam.
Trong quá trình diễn ra chiến dịch, địch có sức cơ động cao,
có nhiều khả năng chuyển hóa so sánh lực lượng từ yếu thành mạnh trong thời
gian ngắn, nên khi chọn Trị - Thiên là hướng tiến công chủ yếu, Bộ Chính trị và
Quân ủy Trung ương đã tính đến khả năng đối phó của địch khi chúng ta không còn
giữ được yếu tố bất ngờ. Từ đó Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương chỉ đạo các
đơn vị, bộ đội ta sử dụng chiến thuật phối hợp hỏa lực và vận động, dùng pháo
binh, xe tăng dẫn đầu đánh tan những vị trí địch yếu. Bằng cách đánh hiệp đồng
binh chủng, làm cho địch hoàn toàn lâm vào bị động, bất ngờ nhanh chóng bị tan
rã khi ta tiến công.
Sau khi ta giải phóng Quảng Trị, trước yêu cầu về chính trị,
Mỹ - ngụy vẫn cố gắng tập trung lực lượng lớn để tổ chức những cuộc tiến công
mới nhằm tái chiếm lại địa bàn đã mất. Qua phân tích tình hình Bộ Chính trị,
Quân ủy Trung ương tiếp tục chỉ đạo phương hướng chuyển chiến dịch vào phòng
ngự.
Cuộc tiến công chiến lược năm 1972 nói chung, chiến dịch tiến
công Trị - Thiên nói riêng đã hoàn thành thắng lợi nhiệm vụ chiến lược đề ra,
giải phóng hoàn toàn tỉnh Quảng Trị, chuẩn bị sẵn sàng phối hợp cùng các lực
lượng tại chỗ tiến công giải phóng Thừa Thiên. Cuộc tiến công chiến lược của ta
đã làm cho Mỹ - nguỵ hoàn toàn bất ngờ cả về chiến lược, chiến dịch và chiến
thuật, buộc địch phải phân tán lực lượng, bị động đối phó và chịu những thiệt
hại nặng nề. Thắng lợi đó đã giáng một đòn mạnh vào chiến lược “Việt Nam hóa
chiến tranh” của Mỹ và đặt nó trước nguy cơ phá sản hoàn toàn. Cuộc tiến công
chiến lược năm 1972 đã tiêu diệt nhiều sinh lực địch, giải phóng một vùng đất
đai rộng lớn, tạo nên bước chuyển biến nhanh chóng về cục diện chiến trường,
làm thay đổi tương quan so sánh lực lượng có lợi cho ta; đồng thời, mở ra thế
mới cho mặt trận đấu tranh ngoại giao của ta trên trường quốc tế, tạo thuận lợi
cho ta phát triển thế tiến công trong những tháng cuối năm 1972 ở cả hai miền
Nam - Bắc, giành thắng lợi quyết định, buộc Mỹ phải ký Hiệp định Paris (27/01/1973)
chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam. Thắng lợi đó khẳng định sự
lãnh đạo, chỉ đạo kiên quyết, sáng tạo của Đảng ta trong đánh giá tình hình,
chuẩn bị chiến trường, xây dựng kế hoạch tác chiến chiến lược, điều chỉnh lực
lượng; trong đó, điển hình là nghệ
thuật chuyển hướng tác chiến chiến lược. Những kinh nghiệm quý báu trong
cuộc tiến công chiến lược năm 1972 được Đảng ta tiếp tục kế thừa, vận dụng sáng
tạo, linh hoạt, góp phần giành thắng lợi từng bước, tiến tới giành thắng lợi
hoàn toàn, kết thúc vẻ vang cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước.
Chiến tranh bảo vệ Tổ quốc trong tương lai (nếu xảy ra) đối
với nước ta sẽ hết sức ác liệt và có những đặc điểm mới. Đó sẽ là cuộc chiến
tranh nhân dân bảo vệ Tổ quốc phát triển ở trình độ cao. Với sự chuẩn bị mọi
mặt ngay từ thời bình; đó là xây dựng nền quốc phòng toàn dân gắn với nền an
ninh nhân dân cả về lực lượng, tiềm lực, thế trận; xây dựng khu vực phòng thủ…,
chúng ta sẽ có những thuận lợi hết sức cơ bản, nhưng đồng thời cũng có những
khó khăn do kẻ thù sử dụng vũ khí, trang bị, phương tiện công nghệ cao với
phương thức tác chiến mới… Vì vậy, vấn đề then chốt của sự nghiệp cách mạng
Việt Nam là phải giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Đảng đối với quốc
phòng, an ninh, bảo vệ Tổ quốc, đẩy mạnh xây dựng lực lượng vũ trang nhân dân,
Quân đội nhân dân vững mạnh, tiếp tục nghiên cứu phát triển khoa học quân sự,
vận dụng sáng tạo những kinh nghiệm trong chiến tranh giải phóng, trong đó có cuộc
tiến công chiến lược năm 1972 và chiến dịch Trị - Thiên phù hợp với điều kiện
mới để giành thắng lợi là điều hết sức quan trọng, cần thiết./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét