PHÂN HÓA NỘI BỘ THEO PHƯƠNG CHÂM “GIỌT NƯỚC”
Hoa Súng
Âm mưu cơ bản, lâu dài của chủ nghĩa đế quốc
và các thế lực thù địch thực hiện chiến lược “diễn biến hòa bình” chống phá
cách mạng Việt Nam được chúng triển khai trên tất cả các lĩnh vực; với phương
châm lấy chống phá về chính trị, tư tưởng làm hàng đầu, kinh tế là mũi nhọn,
ngoại giao làm hậu thuẫn, tôn giáo dân tộc làm ngòi nổ, kết hợp với uy hiếp,
răn đe gây sức ép về quân sự.
Trước hết là hoạt động của các tổ chức phản
động người Việt lưu vong. Các tổ chức này núp dưới nhiều danh nghĩa khác nhau,
lại nhận được sự hậu thuẫn, giúp đỡ của các cá nhân, tổ chức nước ngoài nên có
được nguồn tài chính và cơ sở vật chất. Hầu hết các tổ chức này có trụ sở ở
phương Tây và đa số đã bị ta “vạch mặt”, chỉ tên; thậm chí một số tổ chức đã bị
ta tiêu diệt nhưng chúng vẫn không từ bỏ âm mưu và hành động chống phá.
Nhằm tạo sự chuyển hóa từ bên trong nội bộ
Đảng, Nhà nước ta, các thế lực thù địch thường tập trung chống phá cả về quan
điểm, đường lối, xóa bỏ nền tảng tư tưởng và đòi tước bỏ cơ sở pháp lý đảm bảo
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Thực hiện ý đồ trên, chúng dùng các thủ đoạn,
như: móc nối kích động để nhiều người, nhiều đối tượng cùng tham gia viết bài,
tuyên truyền đi trái với đường lối, quan điểm của Đảng theo phương châm “mỗi
người chỉ là một giọt nước” nhưng nhiều giọt nước sẽ ngấm dần, nhằm phân hóa
nội bộ, chuyển hóa dần từ trong Đảng ra ngoài xã hội.
Đồng thời, chúng đẩy mạnh tuyên truyền gieo
rắc chủ nghĩa thực dụng, văn hóa phương Tây, tạo tâm lý hưởng thụ, lối sống tư
sản,… qua đó từng bước chuyển hóa tư duy, nếp nghĩ, quan điểm của cán bộ, đảng
viên, quần chúng, nhất là thế hệ trẻ.
Trong vấn đề “dân chủ”, “nhân quyền”, các thế
lực thù địch ra sức đề cao dân chủ tư sản, xuyên tạc bản chất nền dân chủ của
ta, vu khống Việt Nam vi phạm “dân chủ”, “nhân quyền” , từ đó đòi “giải tán sự
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam với đội ngũ trí thức”. Từ sự thua lỗ của
một số tập đoàn kinh tế, chúng suy diễn: kinh tế nhà nước không thể giữ vai trò
chủ đạo và “phải xóa sổ kinh tế nhà nước”.
Tất cả bọn chúng đều lợi dụng những sơ hở,
thiếu sót trong quản lý, những bức xúc trong cuộc sống của nhân dân để kích động
gây rối, từ đó gây bạo loạn. Điển hình như ở Tây Nguyên vào các năm 2001, 2004;
vụ Mường Nhé năm 2011; vụ Thích Quảng Độ và đồng bọn kích động nhân dân gây rối
ở TP Hồ Chí Minh và Hà Nội.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét