“AI CHIẾM ĐƯỢC TÂY NGUYÊN SẼ
LÀM CHỦ VIỆT NAM VÀ ĐÔNG DƯƠNG”
Hoa Súng
Đầu năm
1975, tương quan lực lượng địch - ta trên chiến trường miền Nam có sự thay đổi
căn bản, có lợi cho ta và bất lợi cho địch. Đế quốc Mỹ đã rút toàn quân và sẽ
không bao giờ can thiệp trở lại chiến trường miền Nam.
Đó là
cơ sở để Hội nghị Bộ Chính trị mở rộng (từ ngày 18/12/1974 đến 08/01/1975) nhận
định: Thời cơ giải phóng hoàn toàn miền Nam đã đến và quyết định giải phóng
miền Nam trong hai năm 1975 - 1976;
Trong
đó, năm 1975 tạo tiền đề để năm 1976 tiến tới tổng công kích, tổng
khởi nghĩa giành thắng lợi hoàn toàn.
Tuy
vậy, vấn đề đặt ra lúc này là phải chọn hướng mở màn “đòn chiến lược then chốt”
ở đâu, để chia cắt, cô lập, tạo đột biến, chuyển hóa thế trận có lợi cho cuộc
Tổng tiến và nổi dậy xuân 1975?
Nhiều
tài liệu nghiên cứu, tổng kết cho thấy Bộ Tổng tư lệnh đã không chọn miền Tây
Nam Bộ là nơi “mở màn đòn chiến lược then chốt”, bởi vì: Nơi đây tuy đông dân,
nhưng nhiều kênh rạch, khó triển khai tác chiến hiệp đồng binh chủng; khó chia
cắt chiến lược.
Dải đất
nam vĩ tuyến 17 trải dài miền Trung, địch có hệ thống căn cứ liên hoàn, vững
chắc, dày đặc, phát huy hết ưu thế cơ động, hỏa lực, tác chiến liên binh chủng
thuận lợi.
Điều đó
khiến việc đánh điểm huyệt, “vỗ mặt” vào nơi “thủy, lục, không quân, quân trù
bị” khó đạt được yêu cầu, khó có thể tạo ra thế bất ngờ trước quân địch.
Tại địa
bàn Quân khu III cũng như các tỉnh Sài Gòn, Gia Định, Biên Hòa, Vũng Tàu, quân
Ngụy có nhiều căn cứ vững chắc, đường giao thông tốt, dễ dàng nhận được sự chi
viện từ miền Tây lên, Tây Nguyên xuống, Nam Trung Bộ vào.
Từ
những phân tích trên, Tây Nguyên đã được Bộ Tổng tư lệnh chọn “mở màn đòn chiến
lược then chốt”.
Người
Pháp, người Mỹ và thế giới cũng nhận thức được vị trí yết hầu của khu vực Tây
Nguyên với câu nói nổi tiếng: Đây là “nóc nhà của Đông Dương”.
Vùng
đất này liền kề ngã ba Đông Dương, cho nên khi chiếm lĩnh được khu vực này thì
cũng dễ dàng chiếm lĩnh được toàn bộ Đông Dương.
Đại
tướng Võ Nguyên Giáp khẳng định: “Ai chiếm được Tây Nguyên sẽ làm chủ Việt Nam
và Đông Dương”.
Những
nhận xét càng khẳng định cho quyết tâm của Bộ Chính trị, Bộ Tổng tư lệnh chọn
Buôn Ma Thuột là trận mở màn cho chiến dịch Tây Nguyên.
Tổng Bí
thư Lê Duẩn nêu vấn đề: Chúng ta phải “điểm huyệt” ở đâu? Và ông đã nói: phải
“điểm huyệt” Buôn Ma Thuột.
Vì nếu
điểm huyệt được Buôn Ma Thuột, toàn bộ miền Nam sẽ rung chuyển, dẫn đến rút lui
chiến lược ở Huế, Đà Nẵng, và đó là thời cơ để chúng ta thần tốc, thần tốc và
thần tốc giải phóng miền Nam.
Trong
cuốn hồi ức “Tổng hành dinh mùa xuân toàn thắng”, Đại tướng Võ Nguyên Giáp kể:
“Trong
buổi làm việc, anh Hoàng Minh Thảo với nhãn quan một nhà nghiên cứu khoa học
quân sự đã nêu ý kiến: khi đã chọn hướng chiến lược là Tây Nguyên thì trước hết
nên đánh Buôn Ma Thuột, vì đây là thị xã lớn nhất, là nơi hiểm yếu và cũng là
nơi sơ hở nhất.
Khó
khăn phải vượt qua để tiến công hướng này là thiếu đường hành quân và thiếu
nước. Tôi rất tán thành”.
Trong
ký ức của Giáo sư - Thượng tướng Hoàng Minh Thảo, “linh hồn” của chiến dịch Tây
Nguyên đã đưa ra những nhận định sâu sắc, chính xác về vị trí của Buôn Ma
Thuột: Thị xã Buôn Ma Thuột nằm sâu trong vùng kiểm soát của địch; là trung tâm
kinh tế, chính trị, văn hóa quan trọng của Tây Nguyên và cũng là nơi tập trung
bọn đầu sỏ phản động trong vùng.
Về mặt
quân sự, thị xã này có vị trí rất cơ động, đứng ngay ở ngã ba đường chiến lược
21 nối liền với Nha Trang và đường số 14, phía bắc đi Cheo Reo và Plei-cu, phía
nam đi Gia Nghĩa và miền Đông Nam Bộ.
Do nằm
sâu trong vùng kiểm soát của địch nên quân chiếm đóng của chúng ở đây không bị
đối mặt trực tiếp với quân ta như ở Kon Tum, việc bố phòng cũng không chặt chẽ
bằng Kon Tum.
Đánh
Buôn Ma Thuột, ta sẽ có khó khăn trong việc trinh sát nắm địch, nắm địa hình,
vận chuyển vật chất hậu cần và cơ động tập kết, triển khai lực lượng.
Mọi
hoạt động chuẩn bị phải rất công phu và phải tuyệt đối giữ bí mật, kết hợp với
hoạt động nghi binh thu hút sự chú ý và đối phó của địch về hướng khác thì mới
loại bỏ được khả năng địch tăng cường dự phòng.
Quyết
tâm chọn Buôn Ma Thuột làm trận đánh then chốt, trận đánh mở đầu là rất chính
xác, làm một đòn đánh hiểm, nhằm vào chỗ sơ hở, điểm yếu của địch.
Muốn
đánh Buôn Ma Thuột thắng nhanh, phải nghi binh đánh Plei-cu để Buôn Ma Thuột
vẫn yếu như cũ. Và ta đã tổ chức nghi binh cho Plei-cu.[1]
Tài
liệu tham khảo:
1.http://www.baobinhdinh.com.vn/viewer.aspx? acm=26&macmp=26&mabb=783
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét