CỬA NGÕ THÀNH PHỐ TRƯỚC GIỜ KHẢI HOÀN
Hoằng Tháo
Khi Chiến dịch Hồ Chí Minh (tháng 4 năm 1975)
đánh tan cửa phòng thủ Xuân Lộc (Đồng Nai) để quân ta tiến về cửa ngõ Sài Gòn
vào Dinh Độc Lập - trung tâm đầu não của chế độ ngụy quyền - thì Bộ chỉ huy của
ta xác định có ba cây cầu quan trọng nằm trên Quốc lộ 1 cần phải được bảo vệ
tuyệt đối: Đó là cầu Đồng Nai (bắc từ TP. Biên Hòa qua sông Đồng Nai), cầu Rạch
Chiếc (bắcqua vàm Rạch Chiếc nối Thủ Đức với Sài Gòn) và cầu Sài Gòn - cửa ngõ
vào nội đô.
Ba đơn vị của lữ Đặc công 316, gồm Tiểu đoàn 81, Z22 và Z23 nhận lệnh bảo vệ an
toàn cho cầu Rạch Chiếc. Bên ta xác định, quân ngụy quyền sẽ quyết tử thủ, và
nếu không xong thì chúng sẽ cho phá tan cây cầu, nhằm ngăn cản bước quân thần
tốc của ta. Ngược lại bên ngụy quyền cũng xác định tầm quan trọng của cây cầu Rạch
Chiếc, nên chúng đã tăng cường ba tiểu đoàn thủy quân lục chiến, một chi đội xe
tăng, hàng chục khẩu pháo 105 ly, hàng ngàn quân lính cùng với hàng rào công sự
quan trọng khác để “tử thủ” và sẵn sàng nổ bom phá cầu.
Trước trận đánh cân não này, quân ta đã bí mật đưa bộ đội đặc công vượt sông và
vòng ra phía sau để đánh vào mạn sườn của địch. Bằng mọi cách phải chiếm chân
cầu phía Nam, phải phá bằng được lô cốt kiên cố của địch dưới chân cầu để khống
chế, không cho chúng kích nổ bom phá cầu.
Sau khi kế hoạch vạch ra và chính cú đánh bất
ngờ đi vào lịch sử này mà đêm ngày 27 rạng 28 tháng 4, hơn 200 chiến sĩ đặc
công của ta với vũ khí cầm tay và được trang bị hơn 60 khẩu B40-B41… đã đánh
chiếm được cầu Rạch Chiếc một cách ngoạn mục. Thế nhưng sau đó, khoảng 5 giờ
sáng ngày 28 tháng 4, địch phản kích dữ dội và đến 12 giờ trưa cùng ngày, địch
đã chiếm lại được cầu. Đến khoảng 21 giờ tối ngày 28 tháng 4, quân ta đã phản
kích như vũ bão và đã chiếm lại được cầu…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét