Mưu đồ xấu đằng sau những mỹ từ “tự do”, “độc lập”
Điều
10 Hiến pháp 2013 quy định: Công đoàn Việt Nam là tổ chức chính trị-xã hội của
giai cấp công nhân và của người lao động được thành lập trên cơ sở tự nguyện,
đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính
đáng của người lao động; tham gia quản lý nhà nước, quản lý kinh tế-xã hội;
tham gia kiểm tra, thanh tra, giám sát hoạt động của cơ quan nhà nước, tổ chức,
đơn vị, doanh nghiệp về những vấn đề liên quan đến quyền, nghĩa vụ của người
lao động; tuyên truyền, vận động người lao động học tập, nâng cao trình độ, kỹ
năng nghề nghiệp, chấp hành pháp luật, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
Như
thế có thể thấy vai trò đặc biệt quan trọng của công đoàn trong hệ thống chính
trị Việt Nam. Trong đó, nhiệm vụ “đại diện cho người lao động, chăm lo và bảo
vệ quyền, lợi ích hợp pháp, chính đáng của người lao động” được đặt lên hàng
đầu đối với tổ chức công đoàn.
Thế nhưng, trong thời gian qua, một số tổ chức
nước ngoài, một số cá nhân có quan điểm chống đối Đảng, Nhà nước ta đã phủ nhận
hoàn toàn vai trò và những đóng góp to lớn cho sự nghiệp cách mạng của Công
đoàn Việt Nam gần 92 năm qua. Đặc biệt, là sau khi Bộ luật Lao động 2019
được thông qua, không ít tổ chức từ nước ngoài đã tài trợ tiền bạc, tán phát
nhiều thông tin xuyên tạc để thúc đẩy việc thành lập cái gọi là các "công
đoàn độc lập", hay "nghiệp đoàn độc lập", "nghiệp đoàn tự
do", dưới chiêu bài là để bảo vệ quyền lợi cho công nhân, người lao động.
Có tổ chức phản động đã lên kế hoạch các bước để thành lập "nghiệp đoàn
độc lập". Mới đây, một trang tin nước ngoài đưa bài viết của “nhà
quan sát hiện sống tại Đức” tuyên bố rất sai trái rằng: “Nghiệp đoàn” tự thân
nó là phi chính trị, là đồng hành với người lao động”. Nghiệp đoàn phải độc lập
với đảng chính trị cầm quyền, phải độc lập với nhà nước thì mới bảo vệ được quyền
lợi cho người lao động.
“Nhà
quan sát” này cố ý quên rằng, Công đoàn Việt Nam vẫn là pháp nhân đang tồn tại
độc lập với Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam, với tư cách là một đoàn thể chính trị và là tổ chức đại diện người lao
động. Tuy nhiên, Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo công đoàn, vì Hiến pháp nước
CHXHCN Việt Nam tại Điều 4 đã quy định rõ: Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng
lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Đảng lãnh đạo công đoàn, nhưng không làm thay hay
can thiệp công đoàn mà luôn tôn trọng công đoàn, tạo điều kiện để công đoàn
hoàn thành sứ mệnh. Độc lập với Nhà nước nhưng Công đoàn Việt Nam phải chấp
hành Hiến pháp và pháp luật của Nhà nước, phối hợp với Nhà nước để chăm lo, bảo
vệ quyền lợi người lao động với tư cách là một bên trong quan hệ lao động ba
bên (Nhà nước, giới sử dụng lao động, đại diện người lao động). Chính phủ cũng
không làm thay hay can thiệp công đoàn, mà chỉ phối hợp để chăm lo, bảo vệ
quyền lợi người lao động tốt hơn. Phải chăng “nhà quan sát” có dụng ý đánh tráo
khái niệm “độc lập” với “đối lập” nhằm hình thành một lực lượng chính trị đối
lập nhân danh dân chủ, nhân quyền và vì quyền lợi người lao động để không tuân
thủ Hiến pháp, pháp luật Việt Nam, chống phá cách mạng Việt Nam?
Có
thể thấy rằng, mưu đồ muốn thành lập “nghiệp đoàn độc lập”, “công đoàn độc lập”
nói trên, đặt chúng ra ngoài khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật, chống lại cách
mạng Việt Nam là hết sức nguy hiểm. Không một quốc gia nào chấp nhận một tổ
chức hoạt động trên lãnh thổ nước mình mà lại không tuân thủ Hiến pháp và pháp
luật của quốc gia đó!
Không có chuyện công đoàn né đấu tranh
Ý
kiến cho rằng, công đoàn hiện nay "không còn đấu tranh cho quyền lợi của
giai cấp công nhân và người lao động" là hết sức xằng bậy.
Việc
đấu tranh để bảo vệ quyền lợi của công nhân và người lao động được tổ chức công
đoàn các cấp tiến hành thường xuyên, liên tục, từ việc đấu tranh trong quá
trình xây dựng chính sách, pháp luật, đến tham gia và có tiếng nói mạnh mẽ ở
Hội đồng tiền lương quốc gia cho tới những sự vụ thương lượng, đối thoại đấu
tranh trực tiếp với người sử dụng lao động để đòi quyền lợi cho người lao động
tại từng doanh nghiệp.
Chúng
tôi đã có mặt tại TP Bắc Ninh ngày 22-4-2021 để chứng kiến lễ ký kết Thỏa ước
lao động tập thể nhóm doanh nghiệp điện tử Hàn Quốc. Tham gia lễ ký có nhóm 7
doanh nghiệp điện tử Hàn Quốc (ban đầu có 13 doanh nghiệp tham gia) đang hoạt
động tại tỉnh Bắc Ninh, trong đó có các doanh nghiệp thuộc tổ hợp Samsung Việt
Nam. Thỏa ước lao động tập thể này được ký kết sau thời gian dài thương lượng
với nhiều phiên họp hết sức gay cấn, mang lại lợi ích cho khoảng 80.000 công
nhân, người lao động trong các doanh nghiệp nói trên. Thỏa ước lao động tập thể
này có 19 điều, trong đó quy định cụ thể từ lương thử việc, các chế độ phúc lợi
với người lao động, các hình thức trợ cấp, hỗ trợ người lao động với mức hơn
hẳn so với các quy định cũ. Theo bà Nguyễn Thị Vân Hà, Chủ tịch Liên đoàn Lao
động (LĐLĐ) tỉnh Bắc Ninh, để ký được Thỏa ước lao động tập thể nhóm doanh
nghiệp này, LĐLĐ tỉnh đã phải kiên trì tiếp xúc, thương lượng, thuyết phục lãnh
đạo các doanh nghiệp trong hơn một năm trời. “Đơn giản nhất như, để thuyết phục
được 7 doanh nghiệp nói trên hỗ trợ tiền ăn ca chính lên tối thiểu 20.000
đồng/người là không hề dễ dàng, mặc dù phần lớn các doanh nghiệp đã hỗ trợ tiền
ăn ca chính là 18.000 đồng/người. Bởi chi thêm 2000 đồng/người/bữa ăn cho hàng
vạn lao động thì số tiền sẽ bị tăng lên rất lớn”, bà Nguyễn Thị Vân Hà chia sẻ.
Ông
Ngọ Duy Hiểu, Phó chủ tịch Tổng LĐLĐ Việt Nam cho biết, Tổng LĐLĐ Việt Nam rất
khuyến khích LĐLĐ các tỉnh, thành phố ký kết với các doanh nghiệp các thỏa ước
lao động tập thể (TƯLĐTT) nhóm doanh nghiệp như trên. Vì điều này sẽ tạo ra
nhiều lợi ích cho cả người lao động và doanh nghiệp như: Tạo mặt sàn cơ bản về
lợi ích nhưng xu hướng chung là người lao động được hưởng các chế độ phúc lợi
theo quy định của doanh nghiệp tốt nhất trong nhóm. Doanh nghiệp sẽ tránh được
nguy cơ dịch chuyển lao động, ổn định được sản xuất.
Trong
giai đoạn 2018-2020 của nhiệm kỳ Đại hội XII Công đoàn Việt Nam, các cấp công
đoàn đã ký mới được 6.113 bản TƯLĐTT doanh nghiệp, gấp 4,6 lần so với cả nhiệm
kỳ Đại hội XI, nâng tổng số TƯLĐTT đã ký kết lên 34.989 bản. Nội dung của các
bản thỏa ước tập trung vào những cam kết thiết thực, có lợi hơn cho người lao
động như vấn đề về tiền lương, tiền thưởng, bảo đảm việc làm, nâng cao kỹ năng
nghề nghiệp, văn hóa ứng xử, thực hiện chính sách bình đẳng giới...
Cùng
với đó, theo Tổng LĐLĐ Việt Nam, trong giai đoạn 2018-2020, các cấp công đoàn
đã chủ động, tích cực đổi mới và nâng cao chất lượng tham gia xây dựng chính
sách, pháp luật liên quan đến người lao động và tổ chức công đoàn. Tổng Liên
đoàn đã có hơn 300 văn bản tham gia xây dựng cơ chế, chính sách, pháp luật về
quyền lợi của người lao động.
Nếu
công đoàn không đấu tranh cho người lao động thì làm sao có Bộ luật Lao động
2019 với nhiều điểm rất có lợi cho người lao động, mà để đạt được điều đó đại
diện công đoàn đã nhiều lần phát biểu rất mạnh mẽ, thấu tình, đạt lý để góp ý
cho dự thảo Bộ luật. Theo đó, trong Bộ luật Lao động 2019, khung giờ làm thêm
được giữ nguyên như quy định hiện hành là 300 giờ/năm, để bảo đảm sức khỏe và
đời sống của người lao động, mặc dù trước đó ý kiến của các doanh nghiệp muốn
tăng giờ làm thêm lên tối đa tới 400 giờ/năm, thậm chí có hiệp hội đề nghị tăng
lên 600 giờ/năm. Đồng thời, cũng trong bộ luật này, người lao động sẽ có thêm
một ngày nghỉ lễ nữa trong dịp Quốc khách 2-9 hằng năm. Cuộc đấu tranh của công
đoàn nhằm giảm giờ làm chính thức cho người lao động tuy chưa được chính thức
hóa thành quy định của bộ luật nhưng với kiến nghị quyết liệt, mạnh mẽ từ phía
Tổng Liên đoàn, Quốc hội đã đưa vào Nghị quyết kỳ họp, yêu cầu “Căn cứ tình
hình phát triển kinh tế-xã hội, nghiên cứu đề xuất giảm giờ làm việc bình
thường đối với người lao động thấp hơn 48 giờ/tuần và báo cáo Quốc hội vào thời
điểm thích hợp”.
Nếu
công đoàn không đấu tranh, bảo vệ quyền lợi cho người lao động thì liệu lương
tối thiểu vùng có được tăng đều đặn các năm, để trong giai đoạn 2015-2020 đã
tăng 51,4%? Trong các phiên họp của Hội đồng tiền lương quốc gia, các thành
viên từ Công đoàn Việt Nam đã rất quyết liệt, kiên trì, đưa ra nhiều lập luận
mang tính thuyết phục cao, đôi khi là những tranh luận gay gắt với giới sử dụng
lao động, khi mà nhiều thành viên khăng khăng với việc không tăng lương, để rồi
sau đó hằng năm lương tối thiểu đều tăng từ 5,3% đến 14%, góp phần cải thiện
đời sống công đoàn viên, người lao động, thu hẹp khoảng cách giữa tiền lương
tối thiểu và mức sống tối thiểu.
Sự Thật
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét