Thứ Tư, 20 tháng 12, 2017

NHẬN THỨC VỀ CHIẾN LƯỢC “DIỄN BIẾN HÒA BÌNH”
CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH
Thuật ngữ "Diễn biến hòa bình"
"Diễn biến hòa bình" là chiến lược tiến công trên quy mô toàn cầu của chủ nghĩa đế quốc và các thế  lực thù địch, đứng đầu là Mỹ, nhằm chống phá các phong trào của nhân dân lao động, các dân tộc trên thế giới đang dấu tranh tự giải phóng mình khỏi ách áp bức, bóc lột của chủ nghĩa tư bản; chống sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội làm thất bại và đổ vỡ từ bên trong chế độ chủ nghĩa xã hội ; làm biến dạng và tan vỡ Đảng cộng sản, thiết chế nhà nước ở các nước xã hội chủ nghĩa thông qua những tác động kinh tế và những thẩm thấu về tư tưởng – văn hóa tư sản một cách lâu dài và tinh vi.
 Bản chất của chiến lược "Diễn biến hòa bình”  
Những ý tưởng ban đầu về "Diễn biến hoà bình" do các nhà hoạch định chiến lược phương Tây soạn thảo từ những năm 40 của thế kỷ XX. Sau đó được tiếp tục bổ sung, nâng lên và hoàn chỉnh thành chiến lược vào thập kỷ 80, khi các thế lực đế quốc, thù địch quốc tế trong cục diện đối đầu giữa hai hệ thống thế giới, đã nhận ra rằng, khó có thể chỉ dùng biệ pháp vũ lực đẻ tiêu diệt chủ nghĩa xã hội, mà phải thay đổ chiến lược, chuyển từ tiến công quân sự là chủ yếu sang tiến công bằng "Diễn biến hoà bình". Nghĩa là thực hiện xóa bỏ các nước xã hội chủ nghĩa mà không phải phát động chiến tranh, chỉ cần "Diễn biến hoà bình" để chuyển hóa dần chủ nghĩa xã hội sang quỹ đạo của chủ nghĩa tư bản. Từ những năm 90 của thế kỷ XX, thuật ngữ "Diễn biến hoà bình" được sử dụng rộng rãi để thực hiện chiến lược mới của chủ nghĩa đế quốc sau "Chiến tranh lạnh" trong âm mưu chống phá chủ nghĩa xã hội và các nước độc lập có xu hướng tiến bộ, muốn thoát ly ảnh hưởng của Mỹ và Phương tây. Để làm rõ bản chất của chiến lược này, người ta đã dùng nhiều thuật ngữ như "Chiến tranh không tiếng súng", "Chiến tranh nhung lụa", "Chiến tranh qua tay người khác"…
          Mục tiêu của chiến lược do chủ nghĩa đế quốc và các thế lực thù địch vạch ra so với trước không hề thay đổi, đó là tiêu diệt của chủ nghĩa xã hội, bảo vệ sự tồn tại vĩnh hằng của chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa tư bản và sự thống trị thế giới của chủ nghĩa đế quốc. Nét mới của chiến lược "Diễn biến hoà bình" so với các chến lược chống cộng, chống chủ nghĩa xã hội trước đây là ở chỗ: giành được chiến chiến thắng mà không cần đến chiến tranh bằng sức mạnh quân sự là chủ yếu. Bởi lẽ qua thực tế dùng chiến tranh kiểu đó hao người tốn của, cuối cùng là thất bại, lại bị thế giới lên án. Còn dùng chiến lược "Diễn biến hoà bình" họ có thể phát huy ưu thế vượt chội về kinh tế, tài chính, khoa học – công nghệ … và sự chi phối của các cường quốc tư bản đối với các tổ chức quốc tế.
          Trong cuốn sách “Năm 1999 - chiến thắng không cần chiến tranh” của R.Nixơn, qua khảo sát của các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu. Năm 1983, R.Nixơn cho rằng, thời cơ "diễn biến hòa bình" ở Đông Âu đã chín muồi, Liên Xô cũng đang tiềm tàng khả năng diễn biến hòa bình. R.Nixơn đặc biệt coi trọng Đông Âu, cho đây là đột phá khẩu thực hiện “diễn biến hòa bình”. Ông ta viết: “Những nguời cộng sản Đông Âu đã hoàn toàn mất niềm tin. Ngày nay phần lớn họ đã trở thành những người tham lam và quan liêu. Ý nghĩa niềm tin về Đảng cộng sản bị sụp đổ… một thế hệ những người Đông Âu dang trỗi dậy không phải là các nhà tư tưởng mà là các nhà thực tiễn cho "diễn biến hòa bình". Sau khi chế độ xã hội chủ nghĩa  ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, phong trào cộng sản quốc tế lâm vào thoái trào, các thế lực đế quốc càng có điều kiện đẩy mạnh chiến lược "diễn biến hòa bình", trước hết nhằm vào các nước xã hội chủ nghĩa còn lại.
           Chiến lược này được họ chú trọng triển khai trên hai mặt: một là, tác động từ bên ngoài vào thông qua sự chỉ đạo các hoạt động đầu tư, cho vay vốn,viện trợ kinh tế, chuyển giao công nghệ, hợp tác kinh tế, trợ giúp y tế, tài trợ du học, giao lưư văn hóc, cưứ trợ nhân đạo…, qua những hình thức này, từng bước thâm nhập vào kinh tế, chính trị - xã hội để tạo dựng cơ sở từ bên trong. Hai là, khuyến khích “tự diễn biến” trong nước, như cổ vũ cho ngừng phần tử chống đối gây mất ổn định an ninh chính trị xã hội, vi phạm pháp luật, những phần tử bất mãn, cơ hội về chính trị…đòi đa nguyên chính trị, đa đảng; phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản đối với nhà nước, quân đội và toàn xã hội; chống đối pháp luật và sự quản lý‎ của Nhà nước; chia rẽ đoàn kết dân tộc, các tôn giáo, các thế hệ; hướng thanh, thiếu niên chạy theo lối sống thực dụng chủ nghĩa, hưởng thụ, trụy lạc…phai nhạt dần ‎‎‎‎ thức chính trị, mục tiêu l‎‎ý tưởng.
Thực tế cho thấy, tùy tương quan lực lượng giữa cách mạng và phản cách mạng, tình hình mỗi nước, việc chuyển hóa chế độ chính trị không nhất thiết chỉ diễn ra dưới dạng chuyển hóa hòa bình, mà không xảy ra tình trạng hỗn loạn chính trị - xã hội; thậm chí gây bạo loạn phản cách mạng, lật đổ chế dộ. Không loại trừ sự can thiệp vũ trang từ bên ngoài. Nhìn lại sự tan rã của Liên Xô và sự sụp đổ của các nước xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu, chúng ta thấy quá trình sụp đổ - chuyển hóa đã diễn ra dưới các dạng:
     - Diễn biến và chuyển hóa trước hết ở các cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng cộng sản, đi đến lật đổ Nhà nước xã hội chủ nghĩa thông qua bầu cử, có hậu thuẫn bên ngoài.
     - Sử dụng áp lực quần chúng bị kích động, đòi Đảng cộng sản thay đổi hẳn đường lối đối nội, đối ngoại của Đảng, Nhà nước.
     - Đánh đổ Nhà nước xã hội chủ nghĩa chủ yếu bằng bạo lọan chính trị lật đổ.
     - Cướp chính quyền một cách "không đổ máu", bằng đảo chính cung đình.
     - Dùng sức ép từ bên ngoài để bảo vệ chính phủ dân tộc, làm tan rã Nhà nước xã hội chủ nghĩa.
     Trong khoảng hơn một thập kỷ trở lại đây, chủ nghĩa đế quốc đã có sự điều chỉnh mới về phương thức, thủ đoạn trong thực hiện chiến lược "diễn biến hòa bình", đó là tạo dựng nên các cuộc "cách mạng sắc màu". Hàng loạt các cuộc cách mạng sắc màu, cụ thể như: "cách mạng nhung tại Nam Tư năm 2000, tại Grudia năm 2003, cuộc cách mạng da cam tại Ucraina cuối năm 2004 đầu năm 2005…Các cuộc "cách mạng" trên với tên gọi khác nhau, nhưng về bản chất chỉ là một. Có thể nói đây chính là một sản phẩm "sáng tạo", hay có thể gọi là "công nghệ biểu tình" của phương Tây. Thực chất, đây chính là cuộc đảo chính chính trị nhằm lật đổ các chính quyền được coi là "khó bảo", thông qua các chiến dịch vận động tranh cử dược tài trợ bởi các tổ chức chính phủ và phi chính phủ, với sự tham gia của các cố vấn, các nhà xã hội học, các nhà ngoại giao của các nước phương Tây. Theo quan điểm của Mỹ và phương tây, cách mạng sắc màu là để "thúc đẩy dân chủ", thực hiện "dân chủ hóa toàn thế giới". Với việc thực hiện các cuộc "cách mạng" kiểu này trong chiến lược "diễn biến hòa bình", họ cũng đã "thành công" trong hoạt động can thiệp, lật đổ chính quyền Nam Tư năm 2000 và một số nước thuộc Liên Xô trước đây. Tất nhiên không phải là trong mọi thời điểm và với tất cả những nước mà họ đã chống phá đều "thành công"; trái lại họ cũng đã từng thất bại cay đắng khi thực hiện phương thức này của "diễn biến hòa bình" ở một số nước. Nhưng với những gì đã diễn ra và nghiêm túc nhìn nhận, đánh giá đủ thấy mức độ nguy hiểm, thâm độc của các cuộc "cách mạng sắc màu" trong chiến lược "diễn biến hòa bình" của chủ nghĩa đế quốc.
Một thủ đoạn mới vừa mới xuất hiện là Mỹ điều chỉnh chiến lược mới trong cuộc chống khủng bố bằng phương pháp mềm dẻo gọi là "sức mạnh mềm" hay "rót trà vào chân tường". Nội dung của phương pháp này là thông qua viện trợ phát triển với một chương trình tổng thể giúp đỡ "một số quốc gia yếu kém chống khủng bố toàn cầu"; nâng cao vị thế và làm rõ vai trò của của các nước tham gia chống khủng bố…đây chinh là giải pháp chuyển chính sách đối đầu sang biện pháp ngoại giao, làm giảm nhẹ sự chú ‎ của thế giới đến các hoạt động quân sự của Mỹ.
Kẻ thù của chủ nghĩa xã hội luôn triệt để trong âm mưu chống phá chủ nghĩa xã hội. Trước xu thế hòa bình, hợp tác và phát triển, chủ nghĩa đế quốc cũng "hưởng ứng" hòa bình, ký kết "hợp tác" nhưng mục đích cuối cùng là để tiếp tục tồn tại, phát triển và thống trị thế giới.
 Như vậy, dù hình thức, thủ đoạn có thể thay đổi, nhưng nội dung chống phá của chúng không hề thay đổi và bản chất chống cộng, chống xã hội chủ nghĩa của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa đế quốc vẫn không thay đổi.

                                                                                                 BIỂN RỘNG




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét