BẢO VỆ BÍ MẬT QUÂN SỰ
ĐÒI HỎI TẤT YẾU ĐỂ BẢO VỆ TỔ QUỐC
Xây dựng quân đội, bảo vệ Tổ quốc đòi hỏi phải có những nguyên tắc
nghiêm ngặt để bảo vệ bí mật quân sự, bí mật quốc gia. Đó là vấn đề có tính quy
luật không chỉ ở Việt Nam mà ở mọi quốc gia trên thế giới. Thế nhưng, thời gian
gần đây, có những người vì nhiều lý do đã có những kiến nghị thể hiện tư duy
đơn giản, đi ngược với những nguyên tắc ấy.
Việc quân cơ –
Nhìn từ bài học giữ nước
Danh tướng Trần Hưng Đạo, bằng kinh nghiệm xương máu lấy
ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh viết trong “Binh thư yếu lược” đã đúc kết:
“Biến động là nguồn gốc của kỳ chính, gặp việc chẳng hé môi, dùng binh
chẳng nói năng. Cho nên khi có việc, không gì hơn được trước, khi động
không gì hơn kín lặng, khi dùng không gì hơn bất ngờ, khi lập mưu
không gì bằng đừng cho ai biết”. Thực tiễn nhà Trần khi xã tắc bao
phen “chồn ngựa đá” đã dựa vào dân mở hội nghị Diên Hồng nhưng khi dùng binh,
với bao cuộc lui quân vườn không nhà trống, bao trận tập kích bất ngờ hẳn phải
“kín lặng”, đâu thể công khai mọi chỗ, mọi nơi?
Chủ tịch Hồ Chí Minh, người sáng lập ra Nhà nước và Quân
đội ta đã căn dặn từ năm 1947: “Giữ bí mật, tức là đã nắm chắc một phần thắng
lợi trong tay ta”; “Giữ bí mật của Nhà nước là một bộ phận trong cuộc đấu tranh
với địch”. “Chúng ta phải tuyên truyền, giải thích cho nhân dân hiểu thấu, để
nhân dân giúp sức vào công việc này”. Người yêu cầu mỗi người dân phải coi việc
giữ bí mật là một nghĩa vụ của mình đối với Tổ quốc, đối với Chính phủ.
Chúng ta có hàng nghìn, hàng vạn dẫn chứng về bảo vệ bí
mật quân sự, bí mật quốc gia ở tầm cao chiến lược để đi đến chiến thắng. Trong
Chiến dịch Điện Biên Phủ, kéo pháo vào đã khó, kéo pháo ra còn khó gấp vạn lần,
nhiều người không hiểu, ban đầu bất bình, phản đối nhưng đã nghiêm chỉnh thực
hiện quân lệnh, dù không hiểu tại sao. Cách đây ít ngày, chúng ta vừa kỷ niệm
55 năm Ngày mở đường Hồ Chí Minh trên biển. Có một câu chuyện được ghi lại
rằng, các thủy thủ tàu không số sau khi chở vũ khí vào Nam ra Hải Phòng, để tàu
bớt chông chênh, họ đã chất lên tàu những cây dừa nước mang về bến Bính, gần
căn cứ Đoàn 125 thì quẳng đi. Ít lâu sau, cây dừa sinh sôi, thành một vùng dừa
nước bạt ngàn. Có anh công nhân đóng tàu là người miền Nam tập kết bữa nọ tình
cờ nhìn thấy những trái dừa nước bập bềnh trên sông bỗng da diết nhớ nhà, đi
dọc bờ, tìm ra bãi dừa nước. Anh xúc động lân la gặp thủy thủ dò hỏi: Có phải
các anh đã vào tận quê tôi mang ra giống dừa nước này không? Chuyện nhỏ thế
nhưng được báo cáo lên tận Bộ Quốc phòng, lên Trung ương. Đoàn 125 bị kiểm điểm
nghiêm khắc, bãi dừa nước bị phá sạch và anh công nhân có tình yêu quê hương
sâu nặng kia bị theo dõi từng bước đi… Không có những sự bảo vệ bí mật nghiêm
ngặt từ những điều nhỏ nhất như vậy, sẽ lộ ra một tuyến vận tải quân sự chiến
lược.
Nhìn từ kinh
nghiệm nước ngoài
Nhưng thực tiễn lịch sử cũng chứng minh, hoạt động quân
sự dù là việc cơ mật, quốc gia đại sự nhưng không tách rời hoạt động kinh tế-xã
hội của đất nước. Quản lý Nhà nước không tách rời quản lý hoạt động quân sự
song nội dung, phương thức quản lý có tính đặc thù. Nếu không nắm vững được
nguyên tắc đặc thù ấy, có thể dẫn đến những tác hại khôn lường.
Câu chuyện xung quanh các sự cố tai nạn máy bay gần đây
và những luồng ý kiến trên mạng xã hội cùng những kiến nghị quân đội phải cung
cấp bí mật quân sự, phải công khai các thông tin về quốc phòng… cho thấy những
suy nghĩ đơn giản, chưa phù hợp các nguyên tắc quản lý xã hội. Xin được dẫn
chứng một ví dụ về cách giải quyết sự việc của nước Mỹ. Vào năm 1996, chuyến
bay mang số hiệu 800 của hãng Trans World Airlines (TWA) phát nổ ngoài khơi bờ
biển New York, lấy đi sinh mạng của 230 người. Các nhân chứng ở hiện trường đều
cho rằng, có một vệt sáng bay tới phía chiếc máy bay trước khi nó bị nổ, nghi
vấn máy bay bị trúng tên lửa làm nóng dư luận. Một cuộc điều tra kỹ lưỡng đến
mức các cơ quan chức năng đã thu gom gần như toàn bộ các mảnh vỡ của chiếc máy
bay và phục dựng lại 97% nguyên bản với sự hỗ trợ của hàng trăm kỹ sư, chuyên
gia đầu ngành về hàng không vũ trụ. Sau 4 năm, các chuyên gia kết luận không có
sự tấn công quân sự nào mà chỉ do thùng dầu ở cánh máy bay đã phát nổ. Nhưng
với các tai nạn máy bay quân sự, nước Mỹ cũng như nhiều quốc gia khác, đều
không công khai, công bố thông tin tỉ mỉ vì nó chứa đựng bí mật quốc gia. Cách
đây vài tháng, một máy bay chiến đấu thuộc đội bay biểu diễn Thunderbird của
Không lực Mỹ đang biểu diễn nhân lễ tốt nghiệp của Học viện Không quân Mỹ khi
bay qua đám đông đang tập trung để nghe Tổng thống Ô-ba-ma phát biểu đã bất ngờ
gặp sự cố lao thẳng xuống đất. Ông Ô-ba-ma đã chia sẻ trước tai nạn này, đề cao
sự rèn luyện, cống hiến của những phi công và dư luận cũng không có gì quá ồn
ào hay phê phán, đòi “công khai”.
Theo tài liệu của Ủy ban Thường vụ Quốc hội nước ta, khi
xây dựng Luật Tiếp cận thông tin thì các quốc gia trên thế giới đều có những
chính sách chặt chẽ để bảo vệ bí mật quân sự. Năm 2013, Nhật Bản thông qua Luật
Bí mật và năm 2014 nước này tiếp tục thông qua Luật Bảo vệ bí mật đặc biệt
trong đó xác định loại tài liệu bí mật để bảo đảm an ninh quốc gia. Theo quy
định của luật này thì 382 loại thông tin được xác định là mật và do đó ước tính
có khoảng 460.000 tài liệu mật mà công chúng không thể tiếp cận. Thái Lan tuy
chưa có Luật Bí mật nhà nước nhưng có Quy tắc về giữ bí mật nhà nước được ban
hành năm 2001. Luật An toàn 2015 của nước này cùng với Luật Hình sự có quy định
rằng: Cán bộ gìn giữ hòa bình có thể ngăn chặn sự tuyên truyền bất kỳ tin tức,
phân phát sách báo, ấn phẩm hoặc bất kỳ tài liệu nào khác có chứa các thông tin
sai lệch có thể gây ảnh hưởng đến an ninh quốc gia, trật tự công cộng và gây
hoang mang trong dư luận xã hội. Ở Hàn Quốc, Luật An ninh quốc gia năm 1948 quy
định hình phạt tử hình cho hành vi tiếp cận, thu thập, tuyên truyền, rò rỉ
thông tin làm ảnh hưởng đến an ninh quốc gia.
Bảo vệ bí mật
quân sự – phải tuân thủ đúng pháp luật
Hiện nay, đã có nhiều chỉ thị, quy định của Đảng, Nhà
nước, Quân đội về quản lý, giữ bí mật Nhà nước, bí mật quân sự như: Chỉ thị
48-CT/TW, ngày 14-2-2005 của Bộ Chính trị về “Bảo vệ bí mật của Đảng trong phát
ngôn và sử dụng, bảo quản thông tin, tài liệu trong tình hình mới”; Pháp lệnh
số 30/2000/PL-UBTVQH10 của Ủy ban Thường vụ Quốc hội (khóa X) về “Bảo vệ bí mật
Nhà nước”; Chỉ thị 13/2008/CT-TTg của Thủ tướng Chính phủ về “Tăng cường bảo vệ
bí mật Nhà nước trong tình hình mới”; Chỉ thị 197-CT/ĐUQSTW ngày 22-10-1998 của
Thường vụ Đảng ủy Quân sự Trung ương (nay là Quân ủy Trung ương) về “Tăng cường
công tác bảo vệ bí mật quân sự, bí mật quốc gia, chống điều tra thu thập tình
báo, bảo vệ chính trị nội bộ Quân đội”…
Pháp lệnh số 30/2000/PL-UBTVQH10 quy định phạm vi bí mật
nhà nước được chia làm ba mức độ: Tuyệt mật, tối mật và mật. Trong đó, liên
quan tới quân đội, phạm vi tuyệt mật bao gồm: Chiến lược an ninh quốc gia; kế
hoạch phòng thủ đất nước; kế hoạch động viên đối phó với chiến tranh; các loại
vũ khí, phương tiện có ý nghĩa quyết định khả năng phòng thủ đất nước. Các chủ
trương, chính sách về đối nội, đối ngoại của Đảng và Nhà nước không công bố
hoặc chưa công bố. Số liệu dự toán, quyết toán ngân sách nhà nước về những lĩnh
vực chưa công bố; tin, tài liệu khác… Trong phạm vi tối mật có tổ chức hoạt
động, trang bị, phương án tác chiến của các đơn vị vũ trang nhân dân, công
trình quan trọng phòng thủ biên giới, vùng trời, vùng biển, hải đảo…
Căn cứ vào những nội dung quy định trên thì có rất nhiều
vấn đề thuộc phạm vi tuyệt mật, tối mật… không thể công khai như những suy
nghĩ, kiến nghị chủ quan, đơn giản. Về lâu dài, trong thời gian tới, Quốc hội
sẽ xây dựng Luật Bảo vệ Bí mật Nhà nước để “luật hóa” những vấn đề này.
Niềm tin và
trách nhiệm
Trên thực tế, để đáp ứng yêu cầu quản lý Nhà nước về quốc
phòng, Quân đội ta luôn chấp hành và thực hiện nghiêm túc các quy định về công
tác công khai, công bố thông tin, công tác thanh tra, kiểm tra, kiểm toán,
phòng, chống tham nhũng, lãng phí… Từ năm 1998 đến nay, Nhà nước ta đã nhiều
lần công bố “Sách Trắng về Quốc phòng Việt Nam”. Đây là tài liệu quan trọng để
nâng cao hiểu biết về quốc phòng của đất nước cho công dân Việt Nam, góp phần
làm cho mọi công dân, cơ quan, đơn vị và tổ chức xã hội hiểu rõ hơn quyền lợi
và trách nhiệm của mình trong tham gia công cuộc củng cố quốc phòng vì sự
nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam XHCN. Các kế hoạch thanh tra, kiểm
toán hằng năm của Thanh tra Chính phủ và Kiểm toán Nhà nước đều có phần thanh
tra, kiểm toán các đơn vị, dự án của quân đội.
Từ thực tiễn quản lý nguồn ngân sách hàng nghìn tỷ đồng
làm đường tuần tra biên giới, Thiếu tướng, Anh hùng LLVT nhân dân Hoàng Kiền
cho biết: “Ngân sách quốc phòng mang tính đặc thù nhưng không vì thế mà buông
lỏng quản lý hay sử dụng tùy tiện. Các đơn vị quân đội đều nêu cao tinh thần
trách nhiệm trong sử dụng ngân sách. Tất nhiên cũng có chỗ này chỗ kia có sai
phạm nhưng chỉ là cá biệt. Khi tôi làm giám đốc Ban quản lý dự án đường tuần
tra biên giới, Thủ tướng Chính phủ giao nhiệm vụ cho Bộ Quốc phòng căn dặn con
đường phải “tốt, bền, đẹp” và không có tiêu cực. Còn Bộ trưởng Bộ Quốc phòng
thì dặn đi dặn lại: “Làm cho thật chắc, đừng để điều tiếng gì ảnh hưởng tới uy
tín Quân đội nhân dân Việt Nam”. Chúng tôi đã triển khai rất nghiêm túc, chặt
chẽ. Kết thúc giai đoạn 1, giá thành giảm hơn so với suất đầu tư của Bộ Xây
dựng 15%”.
Quân đội ta luôn sử dụng nghiêm túc, hiệu quả nguồn vốn
ngân sách, phối hợp với các cơ quan khác thực hiện nghiêm công tác kiểm tra,
giám sát, kiểm toán… Qua đó, các cơ quan chức năng hiểu “đồng tiền bát gạo” của
quốc gia đã được sử dụng hiệu quả và cũng thêm hiểu, thêm tin yêu, sẻ chia với
sự khó khăn, vất vả của người lính. Niềm tin ở các đại biểu Quốc hội dành cho
quân đội nói chung, các dự án quốc phòng nói riêng luôn được khẳng định ở mỗi
kỳ họp Quốc hội, nhất là việc đầu tư cho các công trình trọng yếu nơi biên
cương, biển đảo. Còn nhớ cách đây ít lâu, khi Ủy ban Thường vụ Quốc hội họp bàn
về việc xử lý bổ sung nguồn vốn trái phiếu Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội nêu
phương án cắt kinh phí đầu tư cho dự án luồng sông Hậu hay cắt đầu tư của dự án
đường tuần tra biên giới và đường Trường Sơn Đông thì 100% các đại biểu dự họp
đã nhanh chóng đề nghị ưu tiên đường tuần tra biên giới và nhất trí chuyển 500
tỷ đồng cho Bộ Quốc phòng hoàn thiện dự án.
TS Trần Văn, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Tài chính-Ngân
sách của Quốc hội tâm sự: “Cùng đoàn công tác gồm 5 đại biểu Quốc hội, thành
viên của Ủy ban đi giám sát thực tế làm đường tuần tra biên giới khu vực Tây
Nguyên, những gì chứng kiến nơi tuyến đường mang dáng hình đất nước đã gây cho
tôi ấn tượng đẹp về Bộ đội Cụ Hồ thời bình. Đoàn công tác đều có chung quan
điểm, Chính phủ cần sớm xây dựng thành một đề án tổng thể để báo cáo với Ủy ban
Thường vụ Quốc hội, Quốc hội để có chủ trương và cơ chế, chính sách lâu dài và
bố trí nguồn vốn thích hợp thực hiện”.
Niềm tin ấy thêm một lần minh chứng bài học trong công
tác quản lý Nhà nước về quốc phòng. Quân đội luôn quản lý tốt, công khai, minh
bạch thông tin, chấp hành nghiêm túc mọi hoạt động thanh tra, kiểm tra, kiểm toán
nhưng cũng phải giữ gìn thật tốt bí mật quân sự, bí mật quốc gia, tạo nên sức
mạnh tổng hợp của nền quốc phòng toàn dân, sẵn sàng chiến đấu và chiến đấu
thắng lợi khi có tình huống xảy ra.
Bàn Luận
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét