CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH - NGƯỜI LÀM RẠNG RỠ DÂN TỘC TA, NON SÔNG ĐẤT NƯỚC TA
Lịch sử cách mạng Việt Nam và thế giới hiện đại có khá đầy đủ
thông tin, luận chứng và các nghiên cứu khoa học cả ở trong và ngoài nước; được
đăng tải rộng rãi trên báo, tạp chí, xuất bản thành sách tại Việt Nam và nhiều
nước trên thế giới đều ghi nhận vai trò của Chủ tịch Hồ Chí Minh với cuộc cách
mạng giải phóng dân tộc Việt Nam nói riêng, phong trào giải phóng dân tộc ở các
nước thuộc địa và phụ thuộc; với cuộc đấu tranh khỏi áp bức, bất công, vì hòa
bình, tự do, công lý của nhân loại tiến bộ nói chung. Lịch sử cũng ghi nhận
rằng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dành cả cuộc đời mình để phấn đấu, hy sinh cho
độc lập, tự do của Tổ quốc; ấm no, hạnh phúc của nhân dân Việt Nam cũng như đấu
tranh cho sư nghiệp giải phóng các dân tộc, giải phóng giai cấp, giải phóng con
người.
Đó chính là việc người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành đã rời
Tổ quốc ra đi tìm con đường cứu nước hơn một thế kỷ trước; là việc Người quyết
định đến với chủ nghĩa Mác - Lênin, với con đường cách mạng vô sản; là tiến
trình Người chuẩn bị, sáng lập, rèn luyện Đảng Cộng sản Việt Nam, cùng Đảng đề
ra đường lối, chủ trương đúng đắn và lãnh đạo nhân dân Việt Nam đấu tranh giành
thắng lợi trong sự nghiệp giải phóng dân tộc; tiếp tục cùng nhân dân kiên cường
tiến hành cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp (1945-1954) và chống Mỹ, cứu
nước (1954-1975) để bảo vệ thành quả của Cách mạng Tháng Tám, thực hiện khát
vọng giải phóng miền Nam, thống nhất Tổ quốc; là việc toàn Đảng, toàn dân, toàn
quân Việt Nam chung sức, đồng lòng kiên đinh xây dựng, bảo vệ và phát triển đất
nước theo con đường xã hội chủ nghĩa (1975 - nay) dưới ánh sáng chủ nghĩa Mác -
Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh…
Vì thế, trong trái tim và khối óc của mỗi người dân Việt Nam yêu
nước thì Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại, mà Người còn
“là Cha, là Bác, là Anh/Quả tim lớn lọc trong dòng máu nhỏ/Người ngồi đó với
cây chì đỏ/Vạch đường đi từng bước từng giờ” như nhà thơ Tố Hữu viết trong bài
thơ “Sáng tháng Năm” để đưa đất nước Việt Nam thoát khỏi ách thống trị của
phong kiến, thực dân, đế quốc đi đến bến bờ độc lập, tự do, hạnh phúc. Không
chỉ dừng ở đó, hành trình đấu tranh và thắng lợi của nhân dân Việt Nam trong
cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội
chủ nghĩa dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam
được thực hiện trên cơ sở vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ
Chí Minh vào điều kiện cụ thể của Việt Nam từ khi có Đảng lãnh đạo đã không chỉ
khẳng định vị trí, vai trò tiền phong, độc quyền lãnh đạo cách mạng của một
Đảng Mácxít Lêninnít kiểu mới; không chỉ góp phần đưa nhân dân Việt Nam “đặt
mình lên vị trí vẻ vang nhất trên thế giới”, mà còn cho thấy Chủ tịch Hồ Chí
Minh - “Người là Bác Hồ, bởi vì tuy thuộc nhân dân Việt Nam, Người vẫn thuộc
vào gia tài của nhân loại, cái gia tài của mọi dân tộc yêu tự do, giải phóng đã
phải tiến hành đấu tranh chống lại ách thực dân hay đế quốc”. Vì “ưu điểm lớn
nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh là không chỉ đấu tranh cho một lá cờ, cho một sự
giải phóng ở bề mặt bên ngoài, Người muốn tiến hành một cuộc chiến đấu cho phẩm
giá con người, cho sự giải phóng và phúc lợi của toàn dân và nhờ thế mà cuộc
cách mạng Người phát động đã mang tầm cỡ thế giới. Đúng
như nhận định của Môhamét Lamari trong tham luận khoa học “Hồ Chí Minh trong
lòng nhân dân Angiêri” tại Hội thảo quốc tế về Chủ tịch Hồ Chí Minh năm 1990.
Vì thế, khi Người còn sống hay khi đã mất, thì mọi người dân Việt
Nam đều trân quý gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là “Bác/Bác Hồ” cũng như việc đồng
bào các dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên hết mực yêu thương, gọi người là “Bok
Hồ/Cha Hồ”. Đây là một danh xưng thân thiết như một người anh của cha ở trong
các gia đình của người Việt Nam, dù đó là gia đình theo “tam đại đồng đường”
hay “tứ đại đồng đường” và đó là biểu thị lòng yêu quý, là bởi sự kính trọng
nhưng vô cùng giản dị trong văn hóa Việt Nam, lối sống Việt Nam, chứ không phải
việc mọi người dân gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là “Bác”- là do bị “ép buộc” hay do
Đảng Cộng sản Việt Nam “thần thánh hóa lãnh tụ” như các thế lực thù địch xuyên
tạc, cố tình bôi nhọ.
Thực tế, lần đầu tiên Chủ tịch Hồ Chí Minh xưng “Bác” là trong
“Trả lời thư chúc mừng của Hội Nhi đồng Công giáo khu Thượng Mỹ, huyện Phú
Xuyên, Hà Đông” ngày 10/5/1947. Cụ thể, Người viết: “Bác cảm ơn các cháu.
Bác khuyên các cháu: - Biết giữ kỷ luật. - Siêng học, siêng làm. -Yêu Chúa, yêu
nước. Bác hôn các cháu”. Phía dưới Người ký: Hồ Chí Minh, chứ không ký là Bác
Hồ. Sau đó, trong “Thư gửi nhi đồng toàn quốc nhân kỷ niệm Cách mạng tháng
Tám” tháng 8/1947, Người viết ở trên cùng là “Hỡi các cháu yêu quý”… đến
cuối thư Người ghi rõ “Bác hôn tất cả các cháu” và ký: Bác
Hồ. Từ đó, danh xưng “Bác/Bác Hồ” xuất hiện và được sử dụng cho đến ngày nay.
Tuy nhiên, có một điều đặc biệt là, không chỉ nhân dân Việt Nam mà
ngay cả Jean Lacouture - một nhà văn, nhà báo, nhà chính trị người Pháp (một
trong những người nước ngoài đầu tiên) đã sớm gọi Chủ tịch Hồ Chí Minh là “Bác
Hồ” trong cuốn tiểu sử Chủ tịch Hồ Chí Minh của mình, khi ông viết “Bác Hồ bây
giờ là một người cao tuổi. Đời Bác đã trải qua cả nửa thế kỷ đấu tranh cách
mạng... Nhưng nếu cậu bé Cung trở thành Nguyễn Tất Thành, trở thành anh Ba, trở
thành Nguyễn Ái Quốc, trở thành Vương, trở thành Line, rồi trở thành Hồ Chí
Minh không được tự mắt nhìn thấy nước Việt Nam độc lập và thống nhất từ Mục Nam
Quan đến mũi Cà Mau, thì những người Việt Nam khác, những người được Bác Hồ đào
tạo nên và cũng đều được tôi luyện trong chiến đấu, họ sẽ thay mặt Người mà
chứng kiến điều ấy trở thành hiện thực”.
Cùng với đó, nhận định: “Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ
hiếm có trong thời đại chúng ta. Người chẳng những được nhân dân Việt Nam mà
còn được nhân dân thế giới yêu mến và kính phục. Người đã cống hiến đời mình từ
thuở còn niên thiếu cho đến hơi thở cuối cùng cho cuộc đấu tranh vì độc lập của
dân tộc của nhân dân Việt Nam. Người luôn luôn đứng về phía độc lập, công lý và
phồn vinh của loài người và đấu tranh để thực hiện những mục tiêu đó. Người là
hình ảnh của những đức tính khiêm tốn, giản dị và cần cù” của Tổng thư ký
Hội đồng hòa bình Miến Điện cũng là một minh chứng bác bỏ mọi luận điêu bẻ cong
sự thật, xuyên tạc về Người như: Chủ tịch Hồ Chí Minh tự “tôn vinh” mình và nếu
Chủ tịch Hồ Chí Minh không “du nhập chủ nghĩa Mác - Lênin vào Việt Nam”; không
đưa con đường cách mạng Việt Nam theo con đường mà Cách mạng Tháng Mười Nga năm
1917 đã đi theo và “sớm bị vứt bỏ từ lâu”; không lựa chọn độc lập dân tộc và
chủ nghĩa xã hội từ trong Cương lĩnh chính trị đầu tiên của Đảng (2/1930)
và nếu Đảng Cộng sản Việt Nam không kiên định sự lựa chọn chủ nghĩa Mác -
Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động
của Đảng; không kiên trì con đường đi lên chủ nghĩa xã hội được tiếp tục khẳng
định trong Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã
hội năm 1991 và Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa
xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011), thì Việt Nam đã không phải chịu cảnh
“nội chiến dài 30 năm”, không phải tụt hậu, kém phát triển so với Thái Lan,
Sinhgapo hàng mấy chục năm…
Việc Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo nhân
dân giành thắng lợi trong cuộc đấu tranh vì độc lập, tự do, hòa bình, vì phẩm
giá con người là không thể phủ nhận, nên chẳng ai có thể “bắt buộc toàn
dân phải tin theo sự lựa chọn ấy”, nếu sự thật đó không mang lại độc lập - tự
do - hạnh phúc thực sự cho mỗi con người. Thực tế, trong bất cứ một cuộc chiến
tranh ái quốc vĩ đại nào, của bất cứ dân tộc nào thì những tổn thất, mất mát
cũng là không thể tránh khỏi. Cho nên, càng được sống trong độc lập, tự do, hòa
bình thì càng phải trân trọng hơn sự phấn đấu, hy sinh của các thế hệ cha anh,
của các thế hệ cán bộ, đảng viên và nhân dân, chứ không phải là dùng chiêu trò
"phủ nhận sạch trơn" về tư tưởng Hồ Chí Minh, về vai trò của Người
đối với cách mạng Việt Nam để nhằm “hạ bệ thần tượng” như các thế lực thù địch đã
và đang làm!
Hoằng Tháo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét