THỦ ĐOẠN LỢI DỤNG VẤN ĐỀ
DÂN CHỦ - ĐÂU LÀ SỰ THẬT LỊCH SỬ
Dân chủ luôn là vấn đề được các nước
phương Tây, các thế lực thù địch lợi dụng để chống đối nước khác, cho rằng nước
đó mất dân chủ, thiếu dân chủ, thậm chí rêu rao chế độ một Đảng cầm quyền là
thủ tiêu dân chủ. Sự thật có phải như thế? Để làm rõ vấn đề, trước hết cần xác định “dân chủ” ở đây là dân chủ như
thế nào, dân chủ của ai và dân chủ cho ai? Với tư cách là hình thức chế độ
chính trị của đất nước, dân chủ xuất hiện cùng với sự xuất hiện của nhà nước.
Trong thiết chế dân chủ, quyền của công dân, tính tối cao của pháp luật được
thừa nhận; những cơ quan quyền lực nhà nước đều do bầu cử mà ra. Dân chủ được
thực hiện thông qua hai hình thức cơ bản là dân chủ đại diện và dân chủ trực
tiếp. Mặt khác, dân chủ gắn liền với hình thức tổ chức nhà nước, nên không bao
giờ có một thứ dân chủ “thuần túy” mà luôn mang bản chất giai cấp sâu sắc.
Xem
xét nền dân chủ ở các nước tư bản chủ nghĩa, nhất là các nước tự xưng là tự do
nhất, dân chủ nhất. Đa nguyên về chính trị, đa đảng đối lập là nét đặc trưng
của thể chế chính trị tư sản hiện nay. Vì mục tiêu giành chính quyền để bảo vệ
lợi ích của giai cấp mình, các chính đảng tư sản thể hiện vai trò, thế mạnh của
mình trong các cuộc bầu cử và vận động tranh cử trở thành một trong những chức
năng quan trọng nhất khẳng định sự tồn tại của các chính đảng. Bầu cử dưới chế
độ tư sản là một chế định pháp luật được quy định rất chặt chẽ, tuy nhiên vẫn
diễn ra những cuộc bầu thiếu công bằng, nhiều gian lận. Mỹ là nước tự cho mình
có nền dân chủ ở tầm “khuôn thước” để các nước khác phải noi theo; có nhiều
đảng phái chính trị, nhưng thực tế do đảng Dân chủ và Cộng hòa luân phiên nhau
kiểm soát và không ai khác ngoài những người của hai đảng trên nắm giữ các vị
trí then chốt trong chính quyền; chính họ là người đề ra “luật chơi”, thiết kế
các quy tắc bầu cử để bảo vệ sự độc quyền của mình và phong tỏa con đường chiến
thắng của đối thủ khác. Nói chung, ở các nước tư bản, về hình thức thì các đảng
chính trị đều “tự do”, “bình đẳng” trong đấu tranh nghị trường và đều có khả
năng cầm quyền. Nhưng trên thực tế thì chỉ có các đảng lớn, có thế lực, được sự
hậu thuẫn của các tập đoàn tư bản độc quyền mới chiến thắng. Mặt khác, chế độ
đa đảng ở phương Tây, xét thực chất vẫn là nhất nguyên chính trị vì tất cả đều
nhằm phục vụ chế độ tư bản. Qua bầu cử, đảng nào chiếm đa số phiếu thì thành
lập chính phủ và điều hành đất nước; các đảng khác là đối lập nhưng là đối lập
trung thành, nghĩa là không thách thức chính thể tư bản, chỉ phản đối một số
chính sách cụ thể của chính phủ. Khi phe đối lập giành thắng lợi trong bầu cử
và lên cầm quyền, một mặt họ khuếch trương lợi thế chính trị của thế lực tư bản
mà họ là đại diện, mặt khác cố gắng duy trì và củng cố chế độ tư bản chủ nghĩa.
Về tính nhất nguyên tư sản, ngay người Mỹ cũng phải công nhận đảng Dân chủ hay
Cộng hòa không có gì khác nhau vì đều hoàn toàn tán thành chủ nghĩa tư bản và
ủng hộ sứ mạng toàn cầu hóa của Mỹ, bác bỏ chủ nghĩa cộng sản. Tuy khác nhau về
một số tư duy cụ thể nhưng những người lãnh đạo hai đảng vẫn giống nhau ở chỗ
đều là những đại diện trung thành cho các thế lực tư bản độc quyền. Pháp luật
Mỹ quy định người ứng cử vào các cơ quan quyền lực phải có một lượng tài sản
lớn làm vật bảo đảm và các ứng cử viên phải có tiền để tiến hành các chiến dịch
vận động tranh cử tốn kém. Do đó, trên thực tế, chỉ có những triệu phú, tỷ phú
mới có cơ hội tham gia bộ máy chính quyền nên cái gọi là “nền dân chủ” chỉ là
của nhà giàu.
Trong
chế độ xã hội chủ nghĩa, Đảng Cộng sản là tổ chức duy nhất lãnh đạo hệ thống
chính trị. Điều này thể hiện bằng đường lối, chính sách của Đảng về chính trị,
kinh tế, văn hóa, xã hội và được thể chế hóa trong pháp luật. Sự lãnh đạo của
Đảng Cộng sản là nguyên tắc cơ bản trong tổ chức và phát triển của nhà nước xã
hội chủ nghĩa. Ở Việt Nam, thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa, phát huy quyền
làm chủ của Nhân dân là bản chất, là quy luật hình thành, phát triển và hoàn
thiện của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Từ khi ra đời Đảng
luôn là nhân tố bảo đảm mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam; đó không phải là
ý chí chủ quan mà là một tất yếu khách quan. Mọi mưu toan hạ thấp vai trò của
Đảng Cộng sản là trái với yêu cầu khách quan của quá trình phát triển đất nước
và nguyện vọng chính đáng của Nhân dân. Lịch sử vẻ vang hơn bảy thập kỷ
của cách mạng nước ta chứng minh rằng Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng chính
trị duy nhất lãnh đạo, đã đưa lại những tiền đề thuận lợi cơ bản để thực hiện
dân chủ. Đảng chủ động đề ra các chủ trương, biện pháp thực hiện dân chủ;
đường lối, chính sách của Đảng được Nhà nước thể chế hóa, cụ thể hóa thành luật
pháp, chính sách và các biện pháp tổ chức thực hiện; có sự tập trung thống nhất
giữa Trung ương và địa phương vì không có địa phương nào do lực lượng chính trị
khác chi phối. Người dân có nơi để đề đạt nguyện vọng, phản ánh tình hình, đề
xuất sáng kiến, không có tình trạng đùn đẩy giữa các đảng phái như ở các nước
có thể chế đa đảng. Nền dân chủ xã hội chủ nghĩa là nền dân chủ cho toàn thể
quần chúng lao động; do đó, nó không chấp nhận sự chia rẽ xã hội hay tạo ra lực
lượng đối lập, đối kháng nhất là trên lĩnh vực chính trị tư tưởng. Vì thế, việc
nhân danh các chiêu bài “dân chủ”, “nhân quyền”, “đa nguyên, đa đảng” để kích
động, gây chia rẽ, tạo hận thù chỉ là thủ đoạn chống phá của các thế lực thù
địch muốn xóa bỏ Đảng Cộng sản và chủ nghĩa xã hội. Trong điều kiện kinh tế -
xã hội, trình độ dân trí, các thiết chế còn chưa phát triển, hoàn thiện như ở
Việt Nam, nếu không có sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản thì dân chủ sẽ rất dễ bị
vi phạm. Với mục tiêu phát huy đầy đủ quyền làm chủ của Nhân dân trong công
cuộc xây dựng đất nước, kiến tạo nền dân chủ xã hội chủ nghĩa ưu việt hơn các
chế độ dân chủ đã có trong lịch sử, Đảng đã phát huy vai trò của Mặt trận Tổ
quốc Việt Nam với tính cách là cơ sở chính trị của chính quyền nhân dân, là tổ
chức chính trị - xã hội rộng lớn, tham gia đắc lực vào việc xây dựng, tuyên
truyền và vận động Nhân dân thực hiện đường lối của Đảng, chính sách, pháp luật
của Nhà nước, tham gia xây dựng Đảng, thực hiện sự giám sát của Nhân dân đối
với hoạt động, đạo đức, lối sống của cán bộ, đảng viên, công chức và các cơ
quan Nhà nước. Dân chủ trong Đảng gắn chặt với dân chủ trong tổ chức và hoạt
động của bộ máy Nhà nước. Nguyên tắc tập trung dân chủ trong Đảng luôn gắn với
nguyên tắc hiệp thương dân chủ trong hệ thống Mặt trận Tổ quốc. Qua đó làm sâu
sắc nền dân chủ ở nước ta./.
BIỂN RỘNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét