Những hệ lụy tai hại khi đoàn kết xuôi chiều
Đoàn
kết xuôi chiều, nể nang, né tránh do nhiều nguyên nhân, từ những ảnh hưởng của
nếp nghĩ cũ, sợ rằng “sự thật mất lòng” nên không dám nói điều phải trái; từ
trình độ, nhận thức không đồng đều trong một tập thể; từ môi trường công tác,
làm việc. Có những nơi vì thủ trưởng gia trưởng, không muốn nghe những điều
trái tai dẫn đến tình trạng dù có nhiều ý kiến nhưng vẫn là chủ kiến của cấp
trên. Có thủ trưởng tỏ ra dân chủ, trong cuộc họp, ông nêu vấn đề và bảo: “Các
đồng chí cứ tranh luận thoải mái”, nhưng người dự họp thừa biết tính ông, nếu
tranh cãi thì trước sau cũng sẽ bị định kiến, trù dập. Khi có đại biểu cấp trên
dự các buổi sinh hoạt phê bình, kiểm điểm, thì chuyện nội bộ luôn được giữ kín,
“đẹp phô ra, xấu xa đậy lại”. Xem ra hai chữ “xuôi chiều” luôn có cái lý của
nó, cái lý của phép thần thông biến tảng đá thành hột bấc. Lâu dần các sinh hoạt
tập thể đều như một cái khuôn, toàn là ý kiến minh họa chủ tọa, theo kiểu “Mỗi
ngày một cuộc giao ban/ Lại bàn những chuyện đã bàn hôm qua”(!).
Không
phải đến bây giờ chúng ta mới đề cập tới những hệ lụy, những tác hại không nhỏ
của đoàn kết xuôi chiều. Cách đây hơn 80 năm, trong tác phẩm “Tự chỉ trích” viết
năm 1939, Tổng Bí thư Nguyễn Văn Cừ nêu rõ: “Nếu “đóng kín cửa bảo nhau, giữ
cái vỏ thống nhất mà bề trong thì hổ lốn một cục, đầy rẫy bọn hoạt đầu, đó mới
chính là để cho quân thù chửi rủa; hơn nữa, đó tỏ ra không phải một đảng tiền
phong cách mạng, mà là một đảng hoạt đầu cải lương”(*).
Gần
đây, phát biểu tại Hội nghị cán bộ toàn quốc quán triệt, triển khai thực hiện Kết
luận và Quy định của Ban Chấp hành Trung ương về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng
tổ chức tại Hà Nội ngày 9-12-2021, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nêu rõ: “Mọi
thái độ nể nang, né tránh, hữu khuynh, “ngậm miệng ăn tiền” hoặc cực đoan, muốn
lợi dụng phê bình để đả kích người khác, gây rối nội bộ, đều là không đúng”.
Đoàn
kết xuôi chiều, dân chủ hình thức là căn bệnh mãn tính, gây hại không kém gì so
với mất đoàn kết nội bộ. Không ngại nói quá khi coi những người luôn nói theo
hoặc giữ thái độ im lặng là đã suy thoái trong nhận thức và hành động. Tuy
không gây nguy hiểm ngay, nhưng nó phá hoại sức mạnh của Đảng, sức mạnh của các
tổ chức, cơ quan, đơn vị một cách thầm lặng. Nó là mảnh đất màu mỡ cho chủ
nghĩa cơ hội tiếp tục phát triển. Nó khiến cho đúng-sai, phải-trái nhập nhòa.
Nó khiến cho quy trình công tác cán bộ nhiều khi làm đúng nhưng kết quả cuối
cùng là người được bổ nhiệm thì sai, làm nản lòng những người chân chính.
NMT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét