Thực chất của quan điểm “dân sự hóa” Quân đội
Một số học giả nước ngoài và các thế lực thù địch đang ra sức
tuyên truyền cho quan điểm “siêu giai cấp” của Quân đội, “dân sự hóa” Quân đội
và đi đến kết luận: Quân đội là công cụ của toàn xã hội. Họ cho rằng, "sự
tồn tại của Quân đội là cần thiết để bảo đảm cho hoạt động bình thường của bất
kỳ hệ thống xã hội nào. Vì vậy, Quân đội là tổ chức đứng ngoài xã hội và không
có bản chất giai cấp; là lực lượng vũ trang “trung lập về chính trị” và phải được
“dân sự hóa” triệt để”. Thực chất của quan điểm trên nhằm thực hiện mưu đồ “vô
hiệu hóa” quân đội ở các nước xã hội chủ nghĩa dẫn đến dao động về tư tưởng, mất
phương hướng chính trị, phai nhạt mục tiêu, lý tưởng chiến đấu, hướng tới xóa bỏ
quyền lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với Quân đội nhân dân (QĐND) Việt
Nam. Đây là một thủ đoạn nham hiểm trong chiến lược “diễn biến hòa bình” của
các thế lực thù địch, phản động.
Bên cạnh đó, một số người còn lơi dụng viện dẫn vào học thuyết
“Tam quyền phân lập”, ở một số nhà nước tư sản đã ban hành luật thể hiện “dân sự
quản lý quân sự”, quân đội tách ra khỏi sự ảnh hưởng, chi phối của đảng phái.
Điều này là hoàn toàn không đúng trong thực tế.
Bởi lẽ, phía sau chính phủ vẫn là một chính đảng đảng cầm quyền
(hoặc chi phối chính sách của chính phủ). Các đảng cầm quyền vẫn can thiệp vào
quản lý nhà nước về quốc phòng. Với tính cách là một hiện tượng chính trị-xã hội,
bất cứ quân đội nào trong lịch sử cũng mang bản chất giai cấp sâu sắc. Sự quyết
định bản chất giai cấp của một quân đội là ở chỗ: Quân đội đó là chỗ dựa của chế
độ chính trị-xã hội nào; hoạt động của quân đội đó bảo vệ lợi ích cho giai cấp
nào và bản chất giai cấp của nó phụ thuộc một cách trực tiếp vào bản chất giai
cấp của nhà nước đã tổ chức ra quân đội đó. Bản chất giai cấp của quân đội còn
được thể hiện trong quá trình xây dựng và tổ chức quân đội. Giai cấp thống trị
bảo đảm sự vững mạnh về chính trị của quân đội, bảo đảm phương hướng phát triển
và hoạt động của quân đội phù hợp với lợi ích của giai cấp đó. Để giữ vững
phương hướng chính trị và tăng cường bản chất giai cấp cho quân đội, giai cấp
thống trị tiến hành truyền bá hệ tư tưởng của nó cho quân đội bằng hệ thống
giáo dục có tính chất áp đặt về tư tưởng cho binh lính; thực hiện triệt để đường
lối tổ chức, phương hướng hoạt động và kiểm soát mọi hoạt động của quân đội. Điều
này đã được ghi nhận theo điều lệnh quân đội Mỹ, sĩ quan chỉ huy chịu trách nhiệm
về giáo dục tư tưởng và tinh thần binh sĩ. Quân đội Mỹ duy trì cả một bộ máy
tuyên truyền gọi là “cơ quan thông tin và giáo dục quân đội” để tiến hành công
tác tư tưởng. Trong các quân chủng của quân đội Mỹ đều có cơ quan thông tin.
Bên cạnh việc lãnh đạo công tác tuyên truyền, cổ động, cơ quan này còn chuẩn bị
và xuất bản những sách giáo khoa về tư tưởng, những tài liệu phát thanh, báo
chí, phát hành những phim ảnh ca tụng chủ nghĩa tư bản.
Như vậy, sự ra đời, tồn tại và phát triển của quân đội luôn gắn
với vai trò của giai cấp và nhà nước. Thực tế cho thấy, giai cấp và nhà nước
luôn giữ vai trò quyết định đối với quân đội về chính trị, tư tưởng và tổ chức.
Về chính trị, giai cấp và nhà nước quyết định mục tiêu, lý tưởng chiến đấu và
các chức năng, nhiệm vụ cơ bản của quân đội. Đồng thời, hệ tư tưởng của giai cấp
đó luôn giữ vai trò thống trị đối với quân đội, chi phối đến đời sống tinh thần
của quân đội. Về tổ chức, giai cấp và nhà nước quyết định đường lối, nguyên tắc
tổ chức xây dựng quân đội; quyết định cơ chế lãnh đạo, thành phần chỉ huy và
binh lính tham gia trong quân đội.
Bên cạnh đó, hoạt động của quân đội phụ thuộc vào chế độ chính
trị-xã hội, chịu sự quy định của giai cấp và nhà nước tổ chức ra nó. Là một bộ
phận của chỉnh thể xã hội thuộc kiến trúc thượng tầng, quá trình phát triển của
quân đội tất yếu chịu sự chi phối, tác động của các quy luật xã hội nói chung.
Trong các yếu tố ảnh hưởng đến bản chất giai cấp của quân đội, yếu
tố giai cấp luôn tác động trực tiếp, mạnh mẽ và quyết định nhất. Quân đội nào
cũng do nhà nước tổ chức ra và chịu sự chi phối bởi đường lối chính trị của một
giai cấp. Bài học xương máu của Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu
cho thấy, khi đảng cộng sản mất vai trò lãnh đạo, sự biến chất của nhà nước là
không tránh khỏi và hậu quả tất yếu của nó là làm cho quân đội mất phương hướng
chính trị. Mặc dù năm 1991, Hồng quân Liên Xô có quân số hơn 3 triệu người
nhưng đã không bảo vệ được chế độ xã hội chủ nghĩa sụp đổ. Đó là bi kịch lớn của
lịch sử!
LHS
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét