PHAI KHẮT VÀ NÀ NGẦN - HAI TRẬN ĐẦU ĐÁNH THẮNG
Hoằng Tháo
Dưới sự chỉ huy của đồng chí Võ Nguyên Giáp, Đội thảo luận
kỹ lưỡng để làm rõ vấn đề: Đánh vào đâu và đánh như thế nào, để chỉ với một lực
lượng nhỏ nhưng có thể giành được thắng lợi to lớn về chính trị và quân sự,
đồng thời hạn chế tổn thất về người và vũ khí của ta. Sau khi bàn bạc các
phương án, Ban chỉ huy Đội quyết định “phải tập kích vào đồn trại của địch để
chiếm lấy đạn dược”, mục tiêu là đồn Phai Khắt và Nà Ngần.
Lực lượng đánh đồn gồm hai tiểu đội, dưới sự chỉ huy trực
tiếp của đồng chí Văn (Võ Nguyên Giáp). Ngoài ra, còn có sự tham gia của du
kích và cán bộ Việt Minh địa phương làm nhiệm vụ canh gác các ngả đường vào
bản. Để đột nhập thuận lợi, đồng chí Võ Nguyên Giáp cho chuẩn bị sẵn Giấy đi
tuần giả, có đóng dấu đỏ để phục vụ trận đánh.
Chiều ngày 24-12, lực lượng tham gia trận đánh cải trang
thành lính dõng, hành quân về Phai Khắt. Sau khi nhận được tin Đồn trưởng
Simônô lên châu lỵ Nguyên Bình, 17 giờ ngày 25-12, “Đội xếp” Thu Sơn dẫn quân
tiến vào đồn một cách dễ dàng. Đội nhanh chóng chia làm hai mũi: Tiểu đội 1
đánh chiếm nơi để súng, Tiểu đội 2 bao vây đồn. Trong khi bọn địch chưa
kịp phản ứng, đồng chí Thu Sơn hô lớn: “Rát-săm-măng” (tập hợp), 17 tên lính và
tên cai ra tập hợp giữa sân. Địch bị bất ngờ, không kịp trở tay, nhanh chóng
đầu hàng.
Trận đánh diễn ra nhanh chóng, tên Simônô từ Nguyên Bình trở
về cũng bị tiêu diệt. Kết quả, ta tiêu diệt 1 tên và bắt sống 17 tên địch, thu
được 17 khẩu súng, một ít đạn và quân trang.
Sau khi hạ được đồn Phai Khắt, ngay trong đêm 25-12, Đội
khẩn trương hành quân tới xã Cẩm Lý[5] (cách
Phai Khắt 15km), nơi có đồn Nà Ngần. Đội tiến hành rút kinh nghiệm và biểu
dương các đồng chí hoàn thành tốt nhiệm vụ, đồng thời phổ biến lại kế hoạch
tiến công vào ngày hôm sau.
Do địa thế đồn Nà Ngần hiểm trở, nên Đội quyết định cải
trang làm một toán lính dõng, lính khố đỏ áp giải ba Cộng sản Mán đến giao nộp
cho quan đồn. Lực lượng đánh đồn Nà Ngần là toàn bộ đội viên đã tham gia đánh
đồn Phai Khắt. Khoảng 7 giờ sáng ngày 26-12, đồng chí Thu Sơn cùng tổ xung
phong dẫn ba cộng sản bị trói vào đồn cùng với lá cờ tam tài (Đội lấy được ở
đồn Phai Khắt). Bọn lính tưởng thật vội bố trí 6 lính và tên cai ra xếp hàng
đón theo nghi thức nhà binh. Sau khi cả Đội tiến vào đồn, theo kế hoạch đã phân
công, bốn chiến sĩ tiến tới gian giữa án ngữ giá để súng. Đồng chí Thu Sơn và
Bế Văn Sắt nói chuyện với tên Đường để đánh lạc hướng. Tiểu đội 2 chặn các cửa
đồn, sau đó chia thành từng tổ vây bắt tù binh. Tiểu đội 3 vừa bắn chỉ thiên
vừa gọi địch đầu hàng.
Kết thúc trận đánh, ta tiêu diệt 5 tên, bắt 17 tên, thu 27
súng và nhiều đạn. Trong trận này, đồng chí Nông Văn Bê bị thương nhẹ. Sau khi
hạ đồn xong, Đội nhanh chóng thu gom súng đạn, tài liệu và phát truyền đơn biểu
ngữ cho nhân dân. Tốp tù binh được tập hợp ở giữa sân, hai nữ đồng chí Cầm và
Thanh giải thích bằng tiếng Tày cho họ hiểu chủ trương chính sách đánh Pháp,
Nhật, cứu nước của Việt Minh, kêu gọi họ quay súng vào Pháp-Nhật để giành độc
lập cho dân tộc. Sau khi được nghe chính sách của Việt Minh, một số tù binh xin
đi theo cách mạng còn đa phần xin được trở về quê.
Trong hai trận đánh đầu tiên, Đội sử dụng chiến thuật “tiến
công bằng lối hoá trang kỳ tập (tập kích) đã mở đầu một cách xuất sắc trang sử
chiến thuật của Quân đội nhân dân Việt Nam”. Hoá trang kỳ tập là lối đánh tốn
ít súng đạn, thương vong thấp song hiệu quả chiến đấu cao. Hai trận đánh đầu
tiên, ngoài việc tiêu diệt và bắt sống toàn bộ quân địch trong đồn, Đội còn thu
được nhiều vũ khí, quân trang. Quan trọng nhất là Đội giành thắng lợi theo đúng
Chỉ thị của lãnh tụ Hồ Chí Minh “Trận đầu nhất định phải thắng lợi”.
Ngoài việc vận dụng chiến thuật phù hợp, thắng lợi của hai
trận đầu ra quân thể hiện một số nét đặc sắc về nghệ thuật quân sự Việt Nam. Đó
là chọn mục tiêu và thời điểm tiến công phù hợp. Lực lượng ta tham gia trực
tiếp đánh đồn chỉ có hơn 20 người, vũ khí thô sơ, cán bộ chưa được thử thách
qua chiến đấu. Trước tình hình đó, Ban chỉ huy Đội đã chọn hai đồn Phai Khắt và
Nà Ngần là phù hợp. Ngoài ra, hai đồn nằm cách xa nhau và xa trung tâm chỉ huy
của địch (châu lỵ Nguyên Bình), nên không thể chi viện kịp thời cho nhau. Trong
khi đó, ta có điều kiện cả về thời gian và không gian giải quyết trọn vẹn trận
đánh. Về thời cơ tiến công, ta chọn vào những lúc bất ngờ nhất đối với địch:
Đánh đồn Phai Khắt chọn lúc chiều muộn (17 giờ) địch đang hoặc vừa ăn cơm chiều
xong; đánh đồn Nà Ngần ta chọn lúc sáng sớm (7 giờ sáng) khi địch vừa ngủ dậy -
đây là hai thời điểm quân địch sơ hở, mất cảnh giác nhất. Cả hai đồn, ta
đánh đúng lúc tên chỉ huy đi vắng nên đã triệt tiêu được yếu tố sắc sảo và tinh
nhanh của địch.
Ta đã giữ được yếu tố bí mật từ đầu đến cuối, từ lên kế
hoạch tác chiến, tổ chức hành quân, triển khai lực lượng đến thực hành tiêu
diệt mục tiêu, làm cho địch không kịp phản ứng. Ngoài ra, Đội Việt Nam tuyên
truyền giải phóng quân còn có sự chuẩn bị chu đáo cho trận đánh về huấn luyện
và hiệp đồng chặt chẽ với các lực lượng tự vệ địa phương. Để nắm địch, Đội đã
biết tận dụng tai mắt quần chúng cung cấp đầy đủ những thông tin mới nhất về
địch. Bởi vậy, khi thực hành tiến công đồn, ta diễn làm cho quân địch không một
chút nghi ngờ.
Hai trận Phai Khắt và Nà Ngần “chính là hai ngôi sao sáng
soi tỏ lối đi cho đội quân du kích trên con đường chiến đấu đầy gian lao, nguy
hiểm”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét