HỌ KHÔNG ĐỦ TƯ CÁCH ĐỂ CÁO BUỘC
VIỆT NAM “VI PHẠM NHÂN QUYỀN”
NMT
Như thông lệ,
cứ vào dịp chuẩn bị kỷ niệm Ngày Nhân quyền thế giới (10/12), một số tổ chức lấy
danh “nhân quyền” như Tổ chức Theo dõi nhân quyền (Human Rights Watch-HRW) có
trụ sở tại New York (Hoa Kỳ) lại ra tăng các luận điệu xuyên tạc về tình hình
nhân quyền tại Việt Nam. Luận điệu được họ đưa ra là tình hình nhân quyền ở
Việt Nam trong những năm qua chưa được cải thiện đáng kể; Việt Nam vẫn là một
trong những nước vi phạm nhân quyền nghiêm trọng, như: “chà đạp quyền con người”,
“phân biệt đối xử với tôn giáo, tín ngưỡng”, vu cáo Việt Nam không có tự do
ngôn luận, tự do báo chí, chính quyền gia tăng đàn áp những người “hoạt động
dân sự”, “bất đồng chính kiến”, giam giữ nhiều “tù nhân chính trị”, “tù nhân
lương tâm”, v.v. Dưới dạng những “thư ngỏ”, “thông cáo”, họ kêu gọi một số nước
và các tổ chức quốc tế thúc ép Việt Nam trả tự do cho những “tiếng nói bất
đồng” đang bị giam giữ và có những cải thiện về nhân quyền”. Thực chất đó là việc
lợi dụng chiêu bài “nhân quyền” để thúc đẩy các quốc gia, tổ chức quốc tế can
thiệp vào công việc nội bộ, hướng lái theo ý đồ của họ; là công cụ nhằm can thiệp,
gây khó khăn cho Việt Nam trong hội nhập quốc tế, tham gia vào các hoạt động quốc
tế, khu vực.
Nhân quyền
là vấn đề còn những cách hiểu khác nhau, chính bởi vậy quan niệm về vấn đề này
không có sự thống nhất giữa các quốc gia. Tuỳ theo góc độ tiếp cận, quan điểm
chính trị, lợi ích giai cấp mà các quốc gia có những quan niệm khác nhau về quyền
con người. Ở Việt Nam, nhân quyền được hiểu là những giá trị cơ bản mà con người
giành được trong lịch sử đấu tranh cải tạo tự nhiên và xã hội nhằm khẳng định địa
vị chính trị, kinh tế, xã hội, văn hóa, pháp lý của mình. Đó là tổng thể các
nhu cầu, năng lực, tự do, nhân phẩm của con người với tư cách cá nhân và cộng đồng
xã hội được ghi nhận và bảo đảm thực hiện trong hệ thống luật pháp quốc gia và
luật pháp quốc tế.
Quan điểm,
chủ trương nhất quán của Đảng, Nhà nước Việt Nam là không ngừng mở rộng dân chủ
xã hội chủ nghĩa, bảo đảm ngày càng tốt hơn các quyền con người. Điều 14 Hiến
pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam năm 2013 quy định: “Ở nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị,
dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm
theo Hiến pháp và pháp luật”. Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng Cộng sản Việt
Nam khẳng định: “Tôn trọng, bảo đảm, bảo vệ quyền con người, quyền và nghĩa vụ
của công dân theo Hiến pháp năm 2013; gắn quyền công dân với nghĩa vụ và trách
nhiệm công dân đối với xã hội”. Đồng thời, nhấn mạnh: “Nhân dân là trung tâm,
là chủ thể của công cuộc đổi mới, xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; mọi chủ trương,
chính sách phải thực sự xuất phát từ cuộc sống, nguyện vọng, quyền và lợi ích chính
đáng của nhân dân, lấy hạnh phúc, ấm no của nhân dân làm mục tiêu phấn đấu”. Sự
cố gắng và thành quả của Việt Nam trong việc đảm bảo và thực thi quyền con người
đã được nhiều tổ chức quốc tế, chính giới các nước ghi nhận, đánh giá cao; đặc
biệt là nỗ lực bảo đảm quyền con người trong đại dịch COVID-19, được cộng đồng
các quốc gia ASEAN đánh giá cao. Đồng thời, tham gia đóng góp tích cực vào định
hình các chuẩn mực quốc tế về bảo đảm quyền con người, đặc biệt quyền của các
nhóm dễ bị tổn thương, v.v. Và trong lúc cả nước đang gồng mình chống lại đại dịch
COVID-19, việc Chủ tịch nước quyết định đặc xá cho 3.035 phạm nhân vào đúng dịp
Quốc khánh 02/9/2021 đã thể hiện ý nghĩa nhân văn sâu sắc; phản ánh rõ sự ưu
tiên bảo đảm và thúc đẩy quyền con người của Đảng và Nhà nước Việt Nam. Với những
nỗ lực chung trong thúc đẩy, bảo vệ quyền con người trong phạm vi quốc gia và
khu vực, các nước thành viên ASEAN chính thức đề cử Việt Nam là ứng cử viên duy
nhất đại diện cho ASEAN làm thành viên Hội đồng Nhân quyền LHQ, nhiệm kỳ
2023-2025.
Đó là sự thực
không thể bác bỏ!
Mặc dù những
tổ chức quốc tế nhân danh bảo vệ “nhân quyền” ra sức xuyên tạc, vu cáo Việt
Nam, song nực cười ở chỗ: chính họ lại vi phạm các quy định của quốc tế về
nhân quyền. Cụ thể, hoạt động của một số tổ chức về nhân quyền trên vi phạm
nghiêm trọng nguyên tắc quốc tế không can thiệp các vấn đề thuộc thẩm quyền của
quốc gia khác theo Hiến chương Liên hợp quốc năm 1945 và Nghị quyết 2625 năm
1970 của Đại hội đồng Liên hợp quốc về Tuyên bố những nguyên tắc của luật quốc
tế điều chỉnh quan hệ hữu nghị và hợp tác giữa các quốc gia phù hợp với Hiến
chương LHQ: “Không quốc gia nào hay nhóm quốc gia nào có quyền can thiệp, trực
tiếp hay gián tiếp, vì bất kỳ lý do gì vào công việc đối nội và đối ngoại của bất
kỳ quốc gia nào khác. Can thiệp vũ trang và tất cả các hình thức can thiệp hay
đe dọa chống lại tư cách của quốc gia hay chống lại các đặc trưng chính trị,
kinh tế và văn hóa của quốc gia đó - đều là vi phạm luật pháp quốc tế”.
Và họ cố
tình “quên” Điều 1 của Công ước quốc tế năm 1966 về các quyền dân sự, chính trị:
“Mọi dân tộc đều có quyền tự quyết. Xuất phát từ quyền đó, các dân tộc tự do
quyết định thể chế chính trị của mình và tự do phát triển kinh tế, xã hội và
văn hóa”; “Các quốc gia thành viên Công ước này, kể cả các quốc gia có trách
nhiệm quản lý các lãnh thổ ủy trị và các lãnh thổ quản thác, phải thúc đẩy việc
thực hiện quyền tự quyết dân tộc và phải tôn trọng quyền đó phù hợp với các quy
định của Hiến chương Liên hợp quốc”.
Chúng tôi
xin nhắc để các tổ chức mượn danh “nhân quyền” biết rằng: ở bất kỳ quốc gia
nào, quyền của mỗi công dân phải gắn liền với trách nhiệm, nghĩa vụ với đất nước,
tuân thủ Hiến pháp và pháp luật. Tại Việt Nam cũng như ở bất kỳ quốc gia có chủ
quyền, người nào vi phạm pháp luật phải bị xử lý theo quy định pháp luật. Hoàn
toàn không có việc Việt Nam vi phạm nhân quyền thông qua các hoạt động tố tụng
như khởi tố, bắt giữ, điều tra, truy tố, luận tội, xét xử trước tòa án. Ở Việt
Nam không có khái niệm, danh xưng nào gọi những đối tượng vi phạm pháp luật là
những nhà “bất đồng chính kiến” hay “tù nhân lương tâm”, “tù nhân chính trị”
như những luận điệu mà các tổ chức chống phá đưa ra.
Như vậy, bất
chấp những quy định của luật pháp quốc tế và sự thực về bảo đảm quyền con người
của Việt Nam, những tổ chức mang danh “nhân quyền” nói trên vẫn lấy cớ can thiệp,
cáo buộc bằng cách làm sai lệch bản chất các vụ việc diễn ra trên thực tế để
quy chụp, bôi lem tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Với việc vi phạm
các quy định luật pháp quốc tế về nhân quyền, hoạt động có mục đích, động cơ xấu,
chống phá, can thiệp vào nội bộ nước khác bằng thủ đoạn bóp méo, xuyên tạc sự
thật về nhân quyền, rõ ràng những tổ chức này không có tư cách để nói về
nhân quyền, đánh giá và cáo buộc “Việt Nam vi phạm nhân quyền”./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét