ĐIỆN BIÊN PHỦ TRÊN KHÔNG - BẰNG TRÍ TUỆ QUÂN SỰ THÔNG MINH, SÁNG TẠO, CHIẾN ĐẤU GIÀNH THẮNG LỢI TO LỚN
Bàn Luận
Từ
chỗ dám đánh, biết đánh rồi biết thắng, trong 12 ngày đêm chiến đấu chống cuộc
tập kích đường không chiến lược của đế quốc Mỹ, quân và dân ta đã giành được
một thắng lợi to lớn chưa từng thấy.
Với
yêu cầu tập trung, bắn rơi tại chỗ nhiều B52, thì vấn đề cơ bản nhất là phải
tách cho được B52 ra khỏi nền nhiễu và ra khỏi khối liên kết với các loại máy
bay chiến thuật làm nhiệm vụ hộ tống, gây nhiễu trong đội hình chiến đấu để
nâng cao hiệu quả tiêu diệt. Một công việc thật không dễ dàng chút nào nhưng
đây lại là vấn đề sáng tạo nhất trong cách đánh của ta.
Việc
đưa B52 ra khỏi nền nhiễu là một vấn đề rất khó khăn, nhưng cuối cùng, mọi biện
pháp kỹ thuật hiện đại của đối phương đều bị các chiến sĩ phòng không phát hiện
trên màn hiện sóng. Trong việc vạch nhiễu, tìm thù, đâu là máy bay B52, đâu là
máy bay cường kích, tiêm kích, hay tiêm kích làm giả B52, đều được phơi trần
trước cặp mắt tinh tường của bộ đội ra đa và bộ đội tên lửa.
Qua
quá trình nghiên cứu, nhóm cán bộ tiểu đoàn trinh sát nhiễu của Quân chủng
Phòng không - Không quân lại phát hiện được một hiện tượng khá đặc biệt là
trong số ra đa quân ta đang sử dụng, có một loại mà máy bay B52 không phát hiện
được. Trên cơ sở đó, cuối năm 1971, tổ cán bộ nghiên cứu đã đề xuất một công
trình cải tiến kỹ thuật: dùng loại ra đa không bị máy bay B52 gây nhiễu, ghép
với đài điều khiển, phục vụ bộ đội tên lửa đánh B52. Bộ khí tài mới này mang ký
hiệu là KX. Tháng 1-1972, bộ khí tài đưa ra ứng dụng, đã thu được kết quả tốt
và được đánh giá là đủ khả năng chỉ ra chính xác mục tiêu, giúp đài điều khiển
tên lửa phát hiện máy bay B52 để tiêu diệt.
Vì
vậy, trong 12 ngày đêm, cùng với bộ khí tài KX, phối hợp với các lực lượng
phòng không ba thứ quân, bộ đội tên lửa đã anh dũng chiến đấu, bắn rơi nhiều
máy bay B52. Đêm 22-12-1972, trung đoàn tên lửa 257 đã phóng 4 quả đạn, diệt 2
chiếc B52. Trong 7 ngày đêm (từ 18 đến 24-12-1972), với chỉ dẫn mục tiêu của bộ
khí tài KX, tiểu đoàn 57, trung đoàn 261 cũng đã bắn rơi 4 máy bay B52.
Trong
cuộc tập kích đường không chiến lược tháng 12-1972, để bảo đảm an toàn cho B52
vào đánh phá, các nhà quân sự Mỹ đã sử dụng một lực lượng hùng hậu, gồm các
loại máy bay tiêm kích, bay phía trước, phía sau, bay hai bên sườn, làm nhiệm
vụ hộ tống (chặn đánh gần); các máy bay tiêm kích làm nhiệm vụ thả nhiễu và
chặn đánh xa; máy bay chế áp hệ thống phòng không ở mặt đất; máy bay tạo giả
B52; các máy bay tác chiến điện tử phát nhiễu, tạo một vùng nhiễu rộng, ngụy
trang cho lực lượng máy bay vào đánh phá.
Thực
chất của cách tổ chức đội hình này là sự liên kết chặt chẽ chức năng và phát
huy tối đa tính ưu việt của từng loại máy bay, với những trang bị kỹ thuật hiện
đại, tạo thành một cơ cấu vững chắc, đảm bảo an toàn cho B52 trong quá trình
làm nhiệm vụ rải thảm bom hủy diệt mục tiêu. Như vậy, sức mạnh của B52 chỉ có
thể phát huy tác dụng khi duy trì được khối liên kết chặt chẽ giữa B52 với các
loại máy bay khác trong đội hình chiến dấn. Nếu sự liên kết đó bị phá vỡ, B52
khó lọt qua được lưới lửa phòng không của ta (đặc biệt là tên lửa và máy bay
MIG). Đây là điểm yếu chí mạng của phương pháp liên kết chức năng và cũng là
mắt xích quan trọng nhất.
Quân
đội ta xác định, muốn giành được thắng lợi cho chiến dịch, vấn đề đặt ra là
phải chuyển hóa lực lượng, tập trung mọi nỗ lực, vận dụng cách đánh sáng tạo,
linh hoạt, liên tục phá hỏng sự liên kết giữa các thành tố trong đội hình bay
của địch, làm bộc lộ lực lượng, tách B52 ra để tiêu diệt. Cùng với việc tổ chức
lực lượng đánh trả, phá hỏng sự liên kết của đối phương từ xa, bộ đội tên lửa
thực hiện đánh tập trung, đánh hiệp đồng liên tiếp trên đường bay của chúng,
làm rối loạn đội hình, tạo điều kiện thuận lợi để bắn trúng B52.
Để
giữ vững và phát huy sức mạnh đánh địch trong quá trình chiến dịch, việc giữ
gìn lực lượng ta cũng có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Vì sức mạnh của ta cũng
dựa trên cơ sở xây dựng thế trận và sự liên kết chức năng của
các lực lượng, các binh chủng. Lực lượng nào bị sứt mẻ cũng đều ảnh hưởng đến
sức mạnh của cả chiến dịch. Vì vậy, ngay sau khi các sân bay của ta bị đánh
hỏng, quân, dân ta đã kịp thời khôi phục lại, tạo điều kiện để không quân xuất
kích chiến đấu cùng với các lực lượng khác. Đặc biệt,
việc huy động sức mạnh tổng hợp của thế trận phòng không nhân dân đối phó với
những thủ đoạn nham hiểm của địch tại các địa bàn trọng yếu ở trong và các vùng
lân cận Hà Nội, Hải Phòng đã góp sức cho thắng lợi của cuộc chiến đấu 12 ngày
đêm này.
Sau
những đêm đầu bị giáng trả quyết liệt, nhiều B52 bị bắn rơi, địch phát hiện ra
đối thủ nguy hiểm nhất chính là tên lửa và tìm mọi cách tập trung đánh phá. Để
tiêu diệt lực lượng nòng cốt của cuộc tập kích, ta cũng chủ trương chỉ tập
trung tên lửa đánh B52. Do đó, việc bảo vệ an toàn cho tên lửa là rất bức
thiết. Một số đơn vị pháo cao xạ, từ Thanh Hóa, Nam Định được điều về bảo vệ
tên lửa ở Hà Nội. Mặt khác, ta cũng tập trung không quân,
pháo cao xạ tiêu diệt máy bay cường kích để bảo vệ tên lửa. Nhờ cách tổ chức
lực lượng, bố trí thế trận hợp lý, khoa học, ta đã duy trì được sức mạnh đánh
địch liên tục, rộng khắp trên những địa bàn trọng điểm và đã giành được chiến
thắng lớn, đặc biệt là trong các đêm 20 và 26-12-1972.
Chiến
thắng của quân và dân ta đối với cuộc tập kích đường không chiến lược bằng máy
bay B52 của đế quốc Mỹ vào Hà Nội, Hải Phòng, tháng 12-1972, có ý nghĩa lịch sử
hết sức to lớn. Chiến thắng oanh liệt của trận quyết chiến chiến lược trên bầu
trời này đã góp phần kết thúc cuộc chiến tranh xâm lược lâu dài, hao người tốn
của của một đạo quân viễn chinh. Âm hưởng của nó đã vượt ra khỏi phạm vi của
một chiến dịch, góp phần quyết định “đánh cho Mỹ cút” sau khi Hiệp định Paris
được ký kết, tạo tiền đề “đánh cho ngụy nhào” vào mùa Xuân năm 1975. “Điện Biên Phủ trên không” là sự kế thừa và phát triển
truyền thống nghệ thuật quân sự Việt Nam trong thời đại mới, thời đại Hồ Chí
Minh lịch sử; xứng đáng là một đỉnh cao chiến thắng của văn hóa quân sự Việt
Nam hiện đại./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét