ÂM MƯU THÂM ĐỘC VÀ NGUY HIỂM
Bàn
Luận
Hiện nay, trên nhiều kênh thông
tin, các thế lực thù địch và phản động cho rằng ở Việt Nam không có dân chủ, vì
chế độ nhất nguyên chính trị, một đảng cầm quyền ở Việt Nam sẽ là “vừa đá bóng,
vừa thổi còi” và vì thế dẫn đến dân chủ mang tính hình thức hoặc mất dân chủ
(?!). Bên cạnh đó, chúng viện dẫn rằng, về bản chất, đảng cộng sản là không dân
chủ, cho nên chế độ do Đảng Cộng sản Việt Nam duy nhất lãnh đạo và cầm quyền sẽ
vi phạm nền dân chủ. Muốn đạt tới một nền dân chủ đích thực, phải thi hành chế
độ đa đảng (?!).
Các thế lực phản động xuyên tạc
rằng, thể chế chính trị một đảng duy nhất cầm quyền chính là mảnh đất làm nảy
sinh, dung dưỡng để phát triển tư tưởng và hành vi chuyên quyền, độc quyền,
lộng quyền của đảng cầm quyền, gây mất dân chủ, cản trở quá trình phát triển xã
hội. Từ đó, chúng quy kết hàm hồ rằng, ở quốc gia chỉ có một đảng duy nhất lãnh
đạo như Việt Nam thì không thể có dân chủ, sẽ đưa đất nước, dân tộc đi vào ngõ
cụt. Do vậy, theo chúng, từ bỏ độc quyền lãnh đạo là vấn đề căn bản vì đó là
then chốt của chế độ dân chủ; muốn dân chủ phải thực hiện chế độ đa nguyên, đa
đảng (?!).
Từ những luận điệu trên của các
thế lực thù địch, phản động, có thể thấy: 1- Đây là điều phản khoa học, bởi nó
cố tình đánh đồng giữa vấn đề đa nguyên, đa đảng với dân chủ và phát triển; 2-
Những luận điệu trên che giấu âm mưu thâm độc, nham hiểm, phản động, vì thông
qua đó các thế lực thù địch lợi dụng để cổ xúy cho việc ra đời và công khai
hóa, hợp pháp hóa các tổ chức chính trị đối lập với Đảng Cộng sản Việt Nam,
tiến tới xóa bỏ vai trò cầm quyền và lãnh đạo Nhà nước, lãnh đạo xã hội của
Đảng Cộng sản Việt Nam. Cuối cùng, mục tiêu của chúng là xóa bỏ con đường đi
lên chủ nghĩa xã hội (CNXH) ở Việt Nam.
Những gì đã xảy ra ở Liên Xô và
các nước xã hội chủ nghĩa (XHCN) Đông Âu cuối thập niên 80 - đầu thập niên 90
thế kỷ XX đã chứng minh rất rõ âm mưu, ý đồ thâm độc này. Thông qua “diễn biến
hòa bình”, với chiêu bài “tự do”, “dân chủ”, “nhân quyền”, các thế lực thù
địch, phản động đã từng bước xóa bỏ vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng
sản Liên Xô. Tháng 3-1990, Đại hội đại biểu nhân dân Liên Xô bất thường thông
qua Nghị quyết sửa đổi Điều 6 Hiến pháp Liên Xô, hủy bỏ quy định về địa vị lãnh
đạo của Đảng Cộng sản Liên Xô, tuyên bố tạo cơ hội bình đẳng cho tất cả các
chính đảng tham gia xây dựng và quản lý Nhà nước, xã hội, mở đường cho chế độ
đa nguyên, đa đảng ở Liên Xô. Sau chỉ gần 1 năm, có tới 153 đảng phái khác nhau
ra đời và cạnh tranh công khai, trực tiếp và hợp pháp với Đảng Cộng sản Liên
Xô. Hệ quả là, Đảng Cộng sản Liên Xô bị tước mất quyền lãnh đạo Nhà nước và xã
hội, dẫn tới kết cục đau xót Liên bang Xô-viết bị tan rã sau gần 70 năm xây
dựng và phát triển.
Diễn biến trên nằm trong mưu đồ
của các thế lực thù địch bên ngoài, có sự hưởng ứng, giúp sức của những kẻ phản
bội lý tưởng CNXH, những kẻ cơ hội chính trị bên trong, đòi phải đa nguyên, đa
đảng hòng trực lợi chính trị mong có cơ hội “đổi vận”. Thực tế cho thấy, “Sau
khi Liên Xô sụp đổ…(số quan chức mới) biến thành những “quý nhân” của nước Nga.
Họ chiếm 75% số quan chức bên cạnh tân tổng thống; 57,1% trong số lãnh tụ những
chính đảng mới và 73,4% trong số những quan chức của chính phủ mới”, vào “năm
1991, trong số hàng vạn triệu phú ở Moscow, đại bộ phận nguyên là những cán bộ
làm việc trong các cơ quan đảng, chính quyền”. Sự thực này bóc trần rõ những gì
mà lực lượng thù địch, phản động, cơ hội chính trị luôn lớn tiếng rao giảng,
tuyên bố rằng phải đấu tranh cho “dân chủ”, “tự do” của nhân dân (?!), nhưng sự
thật trần trụi chính là vì lợi ích của cá nhân và “nhóm lợi ích” của chúng, chứ
hoàn toàn không phải vì dân, vì nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét