VÌ SAO CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH GIA TĂNG LỢI DỤNG
VẤN ĐỀ “XÃ HỘI DÂN SỰ” ĐÊ CHỐNG PHÁ CÁCH MẠNG?
BÀN LUẬN
Một số học giả trên thế
giới có quan điểm chống cộng rất đề cao vai trò của "xã hội dân sự" (XHDS)
trong các cuộc “cách mạng sắc màu” lật đổ chế độ XHCN. Giữa những năm 80 của
thế kỷ XX, ngay sau khi khởi xướng cải tổ với việc M. Goóc-ba-chốp chủ
trương “công khai hóa” và “dân chủ hóa”, các tổ chức đoàn thể phi chính
thức và các ấn phẩm tuyên truyền cho tự do hóa tư sản dưới nhiều hình thức đã
mọc lên “như nấm sau mưa” ở Liên Xô. Ngày 28-12-1987, xã luận đăng trên báo Sự
thật cho biết, Liên Xô khi đó đã có hơn 30.000 tổ chức, đoàn thể phi chính
thức. Do thái độ ủng hộ của M. Goóc-ba-chốp, ngày càng có nhiều tổ chức đoàn
thể xã hội chống đối Đảng, chính quyền Xô-viết được công khai hóa, hợp
pháp hóa. M. Goóc-ba-chốp không những cho phép các đoàn thể phi chính thức
tồn tại mà còn cổ vũ thành lập các đảng phái, từng bước thực hiện chế độ
đa đảng. Các đảng đối lập ra đời và sau đó đã giành được chính quyền tại
một loạt địa phương dưới cái gọi là “bầu cử tự do” là hệ quả trực tiếp
của chính sách nêu trên. Những tổ chức này trắng trợn xuyên tạc lịch
sử, bôi nhọ, hạ bệ các nhà lãnh đạo Liên Xô trước đây, phủ nhận
thành tựu của chủ nghĩa xã hội, ngang nhiên hô hào chống chế độ và Nhà
nước Xô-viết. Đây là một trong những nhân tố trực tiếp dẫn đến sự tan rã của
Liên Xô.
Tại Ðông Âu ngay từ những năm 70, đầu những
năm 80 của thế kỷ XX, ở một số nước đã hình thành các công đoàn, hội
có xu hướng tách khỏi quản lý của nhà nước, đối lập với chính
quyền, hoạt động với danh nghĩa là “tổ chức XHDS” nhân danh bảo vệ công
nhân, bảo vệ các quyền dân sự. Thông qua việc lôi kéo quần chúng, với sự
hỗ trợ từ nước ngoài, một số tổ chức Công giáo, được kích hoạt thêm bởi
các chính sách “công khai hóa”, “dân chủ hóa” và chính sách đối ngoại
với đồng minh của M. Goóc-ba-chốp, những tổ chức này nhanh chóng
chuyển hóa thành tổ chức chính trị đối lập, đóng vai trò trọng yếu
trong việc hạ bệ uy tín của nhà nước, thúc đẩy hình thành chế độ đa đảng và
giành chính quyền thông qua cái gọi là “bầu cử dân chủ”. Các cuộc “cách mạng
đường phố” tại các nước khu vực Trung Ðông - Bắc Phi hay “cách mạng nhung”,
“cách mạng màu” ở một số nước thuộc không gian hậu Xô-viết thời gian
qua cũng cho thấy vai trò của các cơ quan đặc biệt nước ngoài, các NGO trong
việc hỗ trợ các tổ chức XHDS trong nước lôi kéo, kích động quần chúng lật đổ
các chính thể hợp pháp, gây nên tình trạng khủng hoảng chính trị,
thậm chí có nước còn lâm vào cảnh chia rẽ, xung đột triền miên, lãnh
thổ bị chia cắt lâu dài.
Chúng ta không phủ nhận
vai trò nhất định của các tổ chức xã hội, hiệp hội, quỹ, diễn đàn,...
nhất là khả năng tham gia giải quyết một số vấn đề xã hội tại cộng
đồng hay nhóm xã hội cụ thể; tập hợp nguyện vọng đa dạng của các
tầng lớp trong xã hội phản ánh đến Đảng và Nhà nước; trực tiếp
đứng ra cung ứng một số dịch vụ xã hội do Nhà nước ủy quyền, hoạt
động trong khuôn khổ quy định pháp luật. Trên thực tế, trong quá trình
xây dựng và hoàn thiện nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, Đảng và Nhà
nước ta rất coi trọng thiết lập các tổ chức xã hội đa dạng theo
ngành nghề, lợi ích, nhu cầu, nhân đạo, hữu nghị, sở thích... và
không ngừng hoàn thiện quy định pháp luật để phát huy vai trò của
các tổ chức này thật sự có ích cho xã hội, cho người dân. Các tổ
chức NGO nước ngoài hoạt động tại nước ta thật sự có đóng góp cho
cộng đồng, phát triển xã hội, tôn trọng pháp luật Việt Nam đều được
tôn trọng, khuyến khích.
Nhưng cần thấy rõ rằng,
ở nhiều quốc gia, nhất là những nước đang phát triển, sự hình thành các tổ
chức của “XHDS” thường chịu sự tác động của nhiều nhân tố, trong đó có các
lực lượng chính trị từ bên ngoài thông qua nhiều hình thức và con đường khác
nhau. Vậy chúng ta cần nhận thức về “XHDS” như thế nào?
Cùng với thực tế tồn tại
và phát triển ngày càng phong phú của các tổ chức hội quần chúng, thuật ngữ
“XHDS”, “tổ chức XHDS” được thảo luận, bàn luận khá sôi nổi ở nước ta. Tuy
nhiên, đây là vấn đề chính trị, xã hội rất phức tạp, còn nhiều nhận thức
khác biệt, thậm chí đối lập nhau, tùy thuộc vào góc độ tiếp cận. Hiện nay,
đang tồn tại hai khuynh hướng nhận thức phổ biến về vấn đề XHDS: Một
là, tuyệt đối hóa, đề cao quá mức vai trò của “XHDS”, cho rằng cần
đẩy nhanh sự phát triển của “XHDS” ở Việt Nam, đồng nhất quá trình này với thực
hiện dân chủ hóa, xem đây là “liều thuốc vạn năng” cho khắc phục những
giới hạn của quản lý nhà nước và giải quyết tiêu cực trong đời sống
xã hội phát sinh từ cơ chế thị trường; hai là, coi “XHDS”
mang tính tiêu cực, “đối lập” với Nhà nước XHCN, là vấn đề nhạy cảm, nên né
tránh, ngại đề cập và không khuyến khích nghiên cứu, tìm hiểu, thậm chí dựa
vào các tổ chức xã hội hoạt động theo kiểu “bất tuân dân sự”, gây nên
tình trạng vô chính phủ, bất ổn chính trị - xã hội ở nhiều nước
trên thế giới rồi bài xích, phủ nhận sạch trơn vai trò các hội, quỹ,
diễn đàn trong tham gia quản lý phát triển xã hội. Việc chưa thống
nhất nhận thức khiến cho cách tiếp cận, ứng xử đối với vấn đề XHDS hiện nay của
các cơ quan chức năng đang khá lúng túng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét