NHỮNG
VẤN ĐỀ CỐT TỬ CÓ Ý NGHĨA MẤT CÒN TRONG CUỘC
ĐẤU
TRANH TƯ TƯỞNG, LÝ LUẬN CHÍNH TRỊ HIỆN NAY
HOA SÚNG
Nhìn toàn cục, hiện tại
có thể hình dung 8 loại vấn đề cốt tử và chủ yếu mệnh hệ chung quanh vấn đề
này, mà các phần tử chống phá tập trung mũi nhọn, bằng mọi thủ đoạn và hình
thức đang ra sức công kích từ bên ngoài và gieo rắc mối hoài nghi, chia rẽ từ
bên trong. Và, ở mức độ này hay tính chất khác, trong đội ngũ chúng ta có một
số người “bị sập bẫy”, rồi phụ họa, thậm chí ủng hộ những biểu hiện, âm mưu,
thủ đoạn ấy.
Thứ nhất, công phá nền
tảng tư tưởng chính trị và thủ tiêu ý thức hệ.
Với đủ giọng điệu nhiều
cung bậc, họ phê phán, công kích trực diện vào chủ nghĩa Mác, chủ nghĩa
Lê-nin... hòng làm phân tâm, gây hoài nghi trong những người hoạch định chiến
lược, bôi nhọ và cuối cùng đánh sập nền tảng chính trị và cơ sở tư tưởng của
đường lối chính trị của Đảng. Đây là thủ đoạn hết sức thâm độc và có sức công
phá lớn, nhằm thẳng vào nền tảng chính trị tư tưởng của Đảng và tác họa khôn
lường, nhằm lật đổ Đảng từ những vấn đề căn bản, có ý nghĩa cốt tử.
Chung quanh vấn này, nổi
bật mấy loại chủ yếu: Tiếp tục công kích vào các loại vấn đề cơ bản thuộc hình
thái kinh tế - xã hội, phương thức sản xuất, động lực phát triển xã hội, vai
trò và sứ mệnh lịch sử của giai cấp công nhân, phương pháp tư duy và phương
pháp cách mạng,... Thủ đoạn mới là, họ chuyển từ sự bôi nhọ cái gọi là “du nhập
ngoại lại” sang đánh tráo khái niệm, thay thế các khái niệm... nhằm cổ xúy cho
cái gọi là “đảo lộn” tư duy, gây rối loạn về phương pháp luận. Thổi phồng những
cái gọi là “chủ thuyết phát triển nhân loại mới”, đem đối lập C. Mác với V.I.
Lê-nin; đối lập Hồ Chí Minh với V.I. Lê-nin, thổi phồng một cách cực đoan tư
tưởng Hồ Chí Minh,... cốt phủ nhận chủ nghĩa Mác - Lê-nin, vô hình hạ bệ tư
tưởng Hồ Chí Minh, rốt cuộc nhằm phủ nhận, công phá và đánh sập nền tảng chính
trị tư tưởng của Đảng.
Và, họ đánh lừa được
không ít người. Có không ít loại ý kiến theo đuôi và phụ họa của những người
non kém về chính trị, bạc nhược về tư tưởng.
Thứ hai, bôi nhọ, xuyên
tạc đường lối chính trị và công phá thể chế chính trị.
Đây là “tử huyệt” mà các
luận điệu thù địch tập trung sức công phá, ở nhiều mức độ: nhẹ thì tung hỏa mù,
đánh lạc hướng, gây nên tình trạng nghi ngờ, mất phương hướng hành động; nặng
thì không từ mọi chiêu bài, thủ đoạn nhằm phủ nhận tính cách mạng, cơ sở khoa
học và bôi nhọ thực tiễn lịch sử cách mạng nhằm xuyên tạc và phủ nhận đường lối
chính trị của Đảng.
Trong rất nhiều phương
diện chung quanh vấn đề này, xin nhấn mạnh mấy loại luận điệu tập trung công
kích trụ cột đường lối chính trị và thể chế chính trị Việt Nam: 1- Bài xích,
phủ nhận kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa, 2- Cổ xúy đa nguyên
chính trị, đòi “tam quyền phân lập”, vu khống chế độ toàn trị, dựng lên và thổi
phồng “lỗi hệ thống”... nhằm xóa bỏ thể chế hiện tồn, 3- Tán dương và cái gọi
là “khuyến nghị” thực thi phát triển “xã hội dân sự”; 4- Lợi dụng việc sửa đổi
Hiến pháp và các luật nhằm làm sai lệch những vấn đề cơ bản nhất về chế độ sở
hữu, về quyền con người, quyền dân tộc,...
Chuyển hóa đường lối
chính trị, thông qua việc chia rẽ, mua chuộc đội ngũ các nhà chính trị hoạch
định đường lối, và là con đường ngắn nhất chuyển hóa chế độ. Lợi dụng “lợi ích
nhóm” và các “nhóm lợi ích”, họ tán dương và dùng mọi giọng điệu để bôi nhọ,
khoét sâu những vấn đề này nhằm phân hóa từ trong nội bộ Đảng, nhất là đội ngũ
cán bộ cấp chiến lược, phá nát chiến lược cán bộ, tạo sự gây hấn, phân hóa giữa
các loại cán bộ trong hệ thống chính trị của chúng ta.
Thứ ba, tung hỏa mù về
“đảng trị” và vu khống Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền.
Họ bài xích Đảng, với
các mánh lới và giọng điệu vừa tinh vi, vừa trắng trợn: 1- Đảng tự cho mình
đứng trên tất cả, nghị quyết của Đảng cao hơn và bất chấp Hiến pháp, chỉ cần
Hiến pháp không cần Đảng; 2- Độc đảng tất yếu sẽ là chế độ toàn trị, cần phải
đa đảng mới hy vọng có dân chủ, mới có chế độ dân chủ; 3- Cần lập các trường
phái trong Đảng mới thực sự dân chủ, nếu Đảng muốn xây dựng nền dân chủ đích
thực của đất nước; 4- Đảng tự cho mình quyền lãnh đạo đất nước, xưa nay có Đảng
đâu mà dân tộc vẫn tồn tại và phát triển; 5- Đa thành phần kinh tế nhất định sẽ
dẫn tới đa đảng chính trị; 6- Cần “phi chính trị hóa” và tôn trọng tính độc lập
của các lực lượng vũ trang, không cần sự lãnh đạo của Đảng; 7- Giai cấp công
nhân đã hết vai trò, tới lượt và chỉ có trí thức mới là lực lượng dẫn dắt xã
hội thay vì giai cấp công nhân, trong cuộc Cách mạng công nghiệp lần thứ tư; 7-
Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền phi chính đáng, phi chính danh...v.v. và v.v..
Vô vàn các giọng điệu hằn học, bôi nhọ, phủ nhận, xuyên tạc bất chấp mọi lý lẽ
thông thường.
Thứ tư, chia rẽ phá hoại
mối quan hệ mật thiết giữa nhân dân với Đảng và Nhà nước.
Sức mạnh của Đảng sẽ
mất, nếu tách khỏi cơ sở xã hội - chính trị là nhân dân. Đó chính là pháp
lý được ghi trong Hiến pháp, trong vị thế “vừa là người lãnh đạo, vừa
là người đày tớ thật trung thành của Nhân dân” và đạo lý sống được thừa nhận
trong xã hội, với tư cách là “đứa con nòi của giai cấp lao động” của Đảng.
Chúng âm mưu đánh sập đạo lý của Đảng chúng ta với nhân dân,
phủ nhận sự chính danh, chính pháp giữa Đảng với Nhà nước của
nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân.
Các luận điệu đó, cốt
chia rẽ, âm mưu kích động đối lập Đảng với nhân dân, tạo sự xa cách, oán thán, thù
ghét, tẩy trừ cán bộ và đảng viên của Đảng, dưới mọi hình thức. Chúng cổ xúy
cho bảo trợ và tham gia các tổ chức “xã hội dân sự” tự phát. Chúng ngụy tạo, tô
vẽ, thổi phồng những biểu hiện riêng lẻ, những khuyết điểm để thổi phồng quy
kết thành bản chất của một đảng cầm quyền và đã làm phân tâm không ít bộ phận
dân cư.
Thứ năm, khoét sâu vấn
đề tôn giáo, dân tộc, nhân quyền với thể chế xã hội chủ nghĩa nhằm phá vỡ khối
đại đoàn kết toàn dân tộc, chống lại nhân dân.
Đây là các duyên cớ để
các luận điệu thổi phồng sự thật, khoét sâu sự ngăn cách thù oán do chúng tưởng
tượng và dựng lên, để mưu đồ đối lập Đảng với tôn giáo, kích động sự kỳ thị
giữa các dân tộc trong cộng đồng 54 dân tộc anh em, nhằm chia rẽ nội bộ các dân
tộc, giữa đồng bào có đạo và không theo đạo, giữa các tôn giáo với nhau, đào
sâu hố ngăn cách giữa đồng bào các tôn giáo với Đảng, Nhà nước. Chúng thường
gắn vấn đề dân tộc với vấn đề tôn giáo, kích động vấn đề nhân quyền, phá rối từ
cơ sở, tiến tới lật đổ vai trò lãnh đạo của Đảng bằng các hình thức “cách mạng
màu”.
Các thủ đoạn thường thấy
là, kích động đòi đất, đòi nơi thờ tự vô lối, đòi hành lễ phi pháp luật, tụ tập
đông giáo dân gây mất an ninh thực hiện cái gọi là “bất tuân dân sự”; chia rẽ,
kích động đồng bào các dân tộc thiểu số biểu tình gây bạo loạn... dưới chiêu
bài nhân quyền, tự do, dân chủ; móc nối với các tổ chức quốc tế, với các thế
lực thù địch từ nước ngoài để làm rối tình hình trong nước.
Họ kích động, hà hơi
tiếp sức những người nhân danh “lòng yêu nước”, mưu toan khởi hấn, xuống đường
biểu tình vô lối, để “đục nước béo cò”, “mượn gió bẻ măng”... mưu lợi cho mình
và phe nhóm mình.
Thứ sáu, thông qua vấn
đề chính trị gia và quan hệ giữa các nhà lãnh đạo chính trị, giữa các lực lượng
nhằm xâm hại thể chế xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Đây là vấn đề xung yếu
nhất. Ngụy tạo mâu thuẫn trong Bộ Chính trị, tưởng tượng sự chia rẽ Ban Chấp
hành Trung ương Đảng với Quốc hội và Chính phủ; thổi phồng sự khác biệt, cao
hơn là mâu thuẫn giữa các thế hệ lãnh đạo, các cá nhân lãnh đạo các cấp, nhất
là cấp chiến lược... với âm mưu thúc đẩy tan rã nội bộ và tự tan rã thế chế. Họ
ngụy tạo những trang điện tử giả danh cán bộ cấp cao của Đảng, Nhà nước để tung
tin giả, công kích nội bộ nhằm gây nghi kỵ lẫn nhau, tạo nên sự hỗn mang tư
tưởng rất nguy hiểm.
Âm mưu đó nham hiểm
không kém thủ đoạn kích động tư tưởng “sứ quân”, “cát cứ”, gây chia rẽ vùng,
miền, đòi “dân sự hóa” Quân đội nhân dân, ly gián Quân đội nhân dân với Công an
nhân dân, “phi chính trị hóa” các lực lượng này, âm mưu cái gọi là thông qua
“hạ bệ thần tượng” nhằm “bắn con chim đang bay”(!)...
Thứ bảy, chung quanh vấn
đề quan hệ quốc tế, võ đoán các nguy cơ cái gọi là “đu dây bên miệng hố”, kích
động cái gọi là “bài”, “thoát” nước này, liên minh với nước khác, cốt phá hoại
đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa dạng hóa, đa phương hóa trong hội nhập
quốc tế của Đảng ta, cổ xúy cho chủ nghĩa ly khai, xâm hại nhân dân, phá vỡ sự
thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ Tổ quốc.
Đây là một đích ngắm của
đủ loại mưu đồ, đủ giọng điệu, với các phương tiện hiện đại, có sức công phá
lớn và hết sức nguy hiểm.
Mục tiêu của chúng là
thông qua “diễn biến hòa bình”, làm suy yếu Việt Nam từ bên ngoài, gây hằn thù
trong các mối bang giao quốc tế của ta nhằm cô lập ta trong cộng đồng quốc tế.
Kích động, chia rẽ các đối tác quốc tế với nhau, các đối tác quốc tế chiến lược
với chúng ta... Nghĩa là, họ muốn thể chế của ta sụp đổ.
Bằng nhiều “cây cầu”
(truyền thông giả mạo, sách báo, núp sau các tổ chức quốc tế, các tổ chức tôn
giáo...), với thủ đoạn “mưa dầm thấm sâu”, “tổ mối đục ruỗng chân đê”... chúng
dựng hư chuyện, thổi phồng hiện tượng riêng lẻ quy kết vô lối thành bản chất
của Đảng, của chế độ... hòng hạ thấp, đánh sập vị thế và uy tín Việt Nam trên
trường quốc tế. Họ hà hơi tiếp sức cho những tổ chức đối lập trú ngụ ở ngoài
biên giới quốc gia, âm mưu di trú quốc nội, gây bạo loạn, lật đổ chế độ.
Thứ tám, các trào lưu tư
tưởng, lý luận du nhập, thẩm thấu bằng mọi con đường, âm mưu gặm nhấm, công phá
làm băng hoại dưới mọi hình thức, quy mô và mức độ tư tưởng, lý luận của chúng
ta từ nền tảng.
Đó là chủ nghĩa tự do
mới, chủ nghĩa dân túy, chủ nghĩa thực dụng, chủ nghĩa dân tộc cực đoan, chủ
nghĩa bá quyền với vô vàn hình thức... đang thâm nhập từ bên ngoài cấu kết với
chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa cơ hội, chủ nghĩa bè phái, chủ nghĩa hưởng lạc,
dưới nhiều biến thể, tồn tích rất lâu từ bên trong với âm mưu làm băng hoại nền
tảng tư tưởng của chúng ta bằng đủ quy mô, tính chất và mức độ; làm chệch hướng
con đường xã hội chủ nghĩa; làm rã rời sự cố kết đồng thuận toàn dân tộc ta;
đánh sập vị thế, năng lực và uy tín cầm quyền của Đảng ta và cô lập nước ta
trên trường quốc tế.
Những trào lưu tư tưởng,
lý luận đó thâm nhập vào nước ta bằng các con đường giao lưu tư tưởng, thông
qua hội nhập quốc tế, bằng thủ đoạn kinh tế, văn hóa... hết sức tinh vi, biến
ảo; và chúng thường trú ngụ và phát tác từ các phần tử thoái hóa, biến chất,
nằm ở tất cả các cấp của hệ thống chính trị, thúc đẩy nhanh quá trình “tự diễn
biến hòa bình” công phá từ bên ngoài thúc đẩy quá trình “tự diễn biến”, “tự
chuyển hóa” từ trong nội bộ rất nguy hiểm.
Tất cả nhằm thủ tiêu
Đảng, cô lập đất nước ta và chuyển hóa thể chế chính trị một cách nhanh nhất,
ngắn nhất và nguy hiểm nhất.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét