ẢO TƯỞNG, BUÔNG LƠI HAY TỰ
HUYỄN HOẶC MÌNH
NHẤT ĐỊNH THẤT BẠI
HOA SÚNG
Khi một tư tưởng xuất
hiện, tồn tại và phát triển, tự thân nó là một cuộc đấu tranh để tự khẳng định
nó; và, tranh đấu với các tư tưởng khác, dù muốn hay không, dưới muôn ngàn hình
thức, quy mô, tính chất và mức độ, là quy luật sinh tồn của tư tưởng, đó là lẽ
tự nhiên của sự phát triển. Không có con đường nào khác.
Chủ nghĩa Mác - Lê-nin,
tư tưởng Hồ Chí Minh và sự nghiệp đổi mới xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ
Tổ quốc đã và đang như vậy. Phương diện tư tưởng, lý luận chính trị của chúng
ta cũng như vậy, không nằm ngoài quy luật đó.
Hiện nay, hơn bao giờ
hết, sau hơn 32 năm đổi mới, trên đường tiến tới Đại hội XIII của Đảng, cuộc
đấu tranh tư tưởng, lý luận đang đối mặt với rất nhiều thử thách. Chúng ta hiểu
rằng, có những ý kiến phản biện, đóng góp tâm huyết hoặc trực tiếp hoặc gián
tiếp cho việc hoạch định đường lối và tổ chức thực tiễn từ nhiều người, nhiều
phía cả trong và ngoài nước, chúng ta trân trọng ghi nhận và tiếp thu. Nhưng,
nếu đem ý kiến phản biện dù đầy thiện chí xây dựng đó tán phát khắp nơi, thậm
chí loan tải trên mạng in-tơ-nét để cho người khác lợi dụng, công kích, chống
phá,... thì lại đưa câu chuyện ấy sang một hướng khác, dù thấm đẫm sự mong đợi
về nhiệt huyết hay thiện tâm nào đó.
Mấy năm nay, với “hàng
núi” sách báo chống Đảng, hàng trăm giọng điệu công kích, bôi nhọ, phủ nhận,
với hàng nghìn thủ đoạn đủ loại, trên mọi phương diện, đang tràn ngập mạng
in-tơ-nét: về nền tảng tư tưởng chính trị của Đảng, về Đảng và sự cầm quyền của
Đảng, về thể chế xã hội chủ nghĩa Việt Nam, về hệ thống chính trị và về đội ngũ
cán bộ, đảng viên... Những luận điệu xuyên tạc công cuộc đổi mới, sự công kích
Đảng, Nhà nước và đất nước ta từ nhiều phía, với nhiều thủ đoạn, ở nhiều mức độ
và nhiều tính chất, cả bên trong lẫn bên ngoài, rất phức tạp. Theo đó, xuất
hiện đủ loại thái độ và phương cách hành xử gây nên tình trạng trắng đen lẫn
lộn, thật giả hỗn mang, rất khó nhận diện và rất nguy hiểm nhưng rất tinh
vi.
Có người, để ru ngủ và
khiến không ít người lãng quên và mất cảnh giác, đã chỉ trích một cách ma mỵ
rằng, chúng ta tưởng tượng ra cuộc đấu tranh tư tưởng, lý luận chính trị hiện
nay và thổi phồng sự cấp bách cuộc đấu tranh này(!). Không! Chúng ta cũng không
tự dựng lên những kẻ thù tư tưởng, lý luận chính trị, như ai đó nói, để huyễn
hoặc sự quan trọng của chúng ta hay để khuếch trương lên sự phức tạp những công
việc này. Chúng ta xây dựng sự thống nhất xã hội về tư tưởng chứ không phải
“đồng phục tư tưởng”(!), kiến tạo nền lý luận trung thành và độc lập, sáng tạo
của Việt Nam chứ không phải thứ “lý luận nhập khẩu”, “đầu Ngô mình Sở”(!), như
những ai đó bôi nhọ và công kích.
Chúng ta càng không mơ
hồ, ảo tưởng, tự ru ngủ mình về “sự thống nhất trong đa dạng” một cách cực đoan
nào đó, như họ cổ xúy, rồi rơi vào sự chiết trung theo kiểu “vỗ vai cùng chung
sống giữa các tư tưởng, các trào lưu”(!) hay “đã nguội tắt dần cuộc đấu tranh ý
thức hệ”(!) giữa các hệ tư tưởng, các thể chế, quốc gia, dân tộc, biểu hiện tập
trung giữa các tư tưởng gia ở những chế độ khác nhau... Chúng ta cũng càng
không buông tay, thúc thủ, an bài, hoặc bi quan, yếm thế nào đó, rồi rơi vào
“vũng lầy” của sự hoang mang, vô định, như những ai đó mong đợi hiện nay. Chúng
ta hiểu rằng, bản chất của những sự thật về những hình thái vận động và đấu
tranh tư tưởng, lý luận đó đang trở thành phổ biến một cách hết sức phức tạp có
thể bị lừa phỉnh hoặc bị che lấp bởi những trào lưu mới mà những kẻ thù tư
tưởng của chúng ta chưa bao giờ buông bỏ sự chống phá thâm hiểm, thậm chí kháng
cự quyết liệt.
Cuộc đấu tranh về tư
tưởng, lý luận chính trị của chúng ta hiện nay đang đối mặt, thậm chí bị chi
phối, bị cản trở và phải đối diện với tối thiểu chính những điều đó. Đó là
những trở lực chết người trên con đường kiến tạo nền tư tưởng thống nhất, lý
luận kiên định, độc lập và sáng tạo bảo đảm dẫn dắt công cuộc đổi mới toàn
diện, đồng bộ, dưới ngọn cờ của Đảng.
Lịch sử phát triển của
cách mạng nước ta ngày càng cho thấy, càng ở những khúc quanh hay bước ngoặt
của nó như hiện nay, điều đó càng hiện diện, càng muôn vẻ, phức tạp và khôn
lường nhất. Và, hiện nay, cuộc đấu tranh này hiện diện trên vũ đài lịch sử nước
ta nói chung, trên địa hạt tư tưởng, lý luận chính trị nói riêng, khiến chúng
ta không thể thể lảng tránh, chối bỏ, hay thúc thủ, bàng quan, càng không dung
thứ bất cứ một sự ngụy tạo nào... nếu muốn bảo vệ tiếp tục phát triển độc lập,
sáng tạo nền tảng tư tưởng, lý luận chính trị của Đảng đủ sức dẫn dắt và phát
triển đất nước trên con đường xã hội chủ nghĩa.
Mơ hồ hay buông lỏng
cuộc đấu tranh này, chúng ta sẽ thất bại. Bản chất của những kẻ chống phá chúng
ta không bao giờ thay đổi.
Và vì thế, cần thiết
phải nói thêm rằng, hiện giờ, cuộc đấu tranh này càng nóng bỏng, mang ý nghĩa
không khoan nhượng, thậm chí sinh tử hơn hết bao giờ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét