KHÔNG THỂ XUYÊN TẠC VAI TRÒ LÃNH
ĐẠO NHÀ NƯỚC VÀ XÃ HỘI CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM
Trong thời gian qua, nhằm mục tiêu xóa bỏ vai trò, sứ
mệnh lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, các thế lực thù địch, cơ hội chính
trị tiếp tục đẩy mạnh các hoạt động chống phá bằng việc đưa ra nhiều luận điểm
phi lý, trong đó điển hình là nhân vật Trung Nguyễn, đối tượng này cho rằng: “Ở
các nước dân chủ, đa nguyên, đa đảng cầm quyền không thực hiện được lời hứa với
dân thì ngay lập tức họ bị cử tri trừng phạt và bầu cho đảng khác lên nắm
quyền”, “đó cũng là lý do mà giới lãnh đạo Đảng Công sản rất ghét đa nguyên đa
đảng” và Y cho rằng, “Đảng Cộng sản không phải chịu trách nhiệm chính trị”.
Thực tế có phải như vậy?
Thứ nhất, vấn đề đa nguyên, đa đảng mà Trung
Nguyễn đề cập chỉ là một điệp khúc cũ rích, lỗi thời, là cái cớ “dân chủ” nhằm
xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, tiến tới xóa bỏ chế độ xã hội
chủ nghĩa ở Việt Nam.
Thực tế cho thấy, dân chủ không phụ thuộc vào một đảng
hay đa đảng. Trên thế giới có nhiều nước theo chế độ đa đảng chính trị, nhưng
bản chất vẫn chỉ là một đảng giữ vai trò lãnh đạo đất nước và bảo vệ cho quyền
lợi của giai cấp mình. Chẳng hạn như Mỹ – là một quốc gia thực hiện chế độ đa
nguyên, đa đảng, nhưng thực tế chỉ có hai đảng lớn: là Đảng Dân chủ và Cộng hòa
thay nhau lãnh đạo đất nước, song cả hai đảng này đều là đảng của giai cấp tư
sản, đại diện cho quyền lợi và lợi ích của giai cấp tư sản. Điều đó chứng tỏ,
dân chủ không phụ thuộc vào cơ chế một đảng hay đa đảng mà phụ thuộc vào bản
chất và mục đích của đảng cầm quyền. Vậy thì, đa nguyên, đa đảng ở đây có thực
sự dân chủ hay không?
Ở Việt Nam hiện nay, mặc dù một đảng lãnh đạo nhưng không
hề triệt tiêu dân chủ. Bởi vì, Đảng Cộng sản Việt Nam là đội tiền phong của
giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiền phong của nhân dân lao động và của cả
dân tộc; lợi ích của Đảng không nằm ngoài lợi ích của giai cấp công nhân, của
nhân dân lao động và của dân tộc. Mục đích của Đảng Cộng sản Việt Nam là xây
dựng nước Việt Nam “Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh”, không
còn người bóc lột người, đó cũng là ý chí, nguyện vọng của giai cấp công nhân,
nhân dân lao động và của dân tộc. Điều đó cho thấy những gì mà Trung Nguyễn nêu
ra là hoàn toàn bịa đặt.
Thứ hai, “Đảng Cộng sản
Việt Nam không phải chịu trách nhiệm chính trị” là luận điểm phản khoa học, không hiểu hoặc cố tình
không hiểu, thiếu hiểu biết của Trung Nguyễn. Đảng Cộng sản Việt Nam đóng vai
trò là lực lượng chính trị lãnh đạo xã hội mang tính quy luật phù hợp với sự ra
đời của Đảng Cộng sản Việt Nam là sự lựa chọn của cách mạng Việt Nam thông qua
quá trình sàng lọc khách quan đúng đắn. Cũng chính sự lựa chọn khách quan này
càng thể hiện trách nhiệm chính trị cao cả, thiêng liêng nhưng cũng rất vinh
quang của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Trong suốt quá trình lãnh đạo cách mạng, Đảng Cộng sản
Việt Nam luôn thực hiện đúng vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội của mình, luôn
gắn bó mật thiết với nhân dân, phục vụ nhân dân, chịu sự giám sát của nhân dân,
luôn chịu trách nhiệm trước nhân dân về những quyết định của mình, các tổ chức
của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuân khổ hiến
pháp và pháp luật, mọi đảng viên của Đảng dù giữ bất kỳ cương vị nào, cao hay
thấp, nếu vi phạm đều bị xử lý nghiêm minh trước pháp luật của Nhà nước. Như
vậy, có thể khẳng định, luận điệu Đảng Cộng sản Việt Nam không phải chịu trách
nhiệm chính trị là hoàn toàn phi lý, bịa đặt, phản động.
Tóm lại, chiêu
bài “đa nguyên, đa đảng” – là một luận điệu đã lỗi thời, phản động, điệp khúc
nhai lại vì không còn cớ nào khác của các Trung Nguyễn, còn luận điểm Đảng Cộng
sản không phải chịu trách nhiệm chính trị là một luận điểm phi lý và thiển cận,
thiếu hiểu biết, mà thực chất là cố tình biện luận để có cớ chống phá, phủ nhận
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Qua những vấn đề trên, chúng ta
càng khẳng định, chỉ có sự lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam dựa
trên nền tảng học thuyết Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh là bảo đảm không gì
thay thế được cho thắng lợi cuối cùng của chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam. Mọi sự
tìm kiếm nào khác chỉ là mất phương hướng chính trị giai cấp, mơ hồ bản chất
giai cấp của chế độ xã hội chủ nghĩa và tự mình từ bỏ chủ nghĩa xã hội.
H.A
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét