Bàn về chiến
thắng 30/4: VNCH là một chính quyền chờ chết!
Ngày toàn thắng 30/4 là một ngày hội non sông, là một đại
lễ, một ngày hội lớn của dân tộc. Đây là một ngày có những ý nghĩa lịch sử
trọng đại, bao gồm nhiều bài học lịch sử quan trọng. Đây là ngày giải phóng
hoàn toàn miền Nam, giải phóng nốt những vùng tạm chiếm còn lại ở miền Nam Việt
Nam, thống nhất đất nước. Đây là ngày toàn thắng trước giặc Mỹ xâm lược, hoàn
toàn đánh bại cuộc chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam, đánh bại chiến lược chiến
tranh cuối cùng của Mỹ ở Việt Nam (Phi Mỹ hóa – Việt Nam hóa chiến tranh,
De-Americanization, Vietnamization, thay màu da trên xác chết, dùng người Việt
đánh người Việt).
Chiến dịch Mùa xuân 1975 bắt đầu từ trận Phước Long, là
trận đánh trinh sát chiến lược, đến 3 “chiến dịch trong chiến dịch” liên tiếp
nhau: Chiến dịch Tây Nguyên, chiến dịch Huế – Đà Nẵng, và sau cùng là chiến
dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Ngoài ra còn có những chiến dịch nhỏ hơn, diễn ra
trên những địa bàn chiến lược như Long Khánh – Xuân Lộc, Trường Sa và các đảo
trên Biển Đông, các trận đánh trên các tuyến phòng thủ từ xa như Tây Ninh – An
Lộc – Dầu Tiếng, Phan Rang – Ninh Thuận, và các đợt tiến công quét sạch Khmer
đỏ ra khỏi bờ cõi mà trước đó họ đã “đục nước béo cò” khi vào đóng giữ những
nơi mà quân ngụy Sài Gòn đào ngũ, trốn chạy. Chiến dịch Hồ Chí Minh đã dẫn đến
kết quả là chấm dứt hoàn toàn sự chiếm giữ miền Nam của ngoại bang, đưa đến hòa
bình, độc lập, và thống nhất đất nước về chính trị xã hội.
Trước đó, nhà báo nổi tiếng Neil Sheehan của tờ New York
Times, sau khi nghiên cứu Pentagon Papers (Hồ sơ Lầu Năm Góc), tài liệu bị rò rỉ
do sĩ quan Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ Daniel Ellsberg trao cho, đã nói: “Sau những
năm dài tìm cách khuất phục những dân tộc nghèo khổ bằng sự tàn bạo của sức
mạnh kỹ thuật của mình, nước Mỹ, một nước giàu mạnh nhất trên quả đất này, cuối
cùng có thể bị những người cộng sản Việt Nam đuổi ra khỏi bán đảo Đông Dương.
Nếu đúng như vậy, thì thắng lợi của người Việt Nam sẽ là một thí dụ vô song về
sự toàn thắng của trí tuệ con người đối với máy móc.”
Chỉ trong vòng 55 ngày, chiến dịch Mùa xuân đã đuổi người
quân nhân Mỹ cuối cùng ra khỏi Việt Nam và đánh sập ngụy quyền Sài Gòn, đây là
một trong những chiến dịch thần tốc nhất trong chiến sử thế giới, một trong
những sự sụp đổ nhanh nhất trong lịch sử thế giới, và sự tháo chạy hỗn loạn, vô
trật tự, vô nguyên tắc, vô tổ chức, và vô kỷ luật nhất trong quân sử thế giới.
Nguyên nhân chủ yếu là vì Mỹ đã cắt giảm viện trợ quân sự
xuống chỉ còn hơn 700 triệu USD. Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Tiến Hưng, cựu Tổng
trưởng Kế hoạch và Phát triển của chính quyền Sài Gòn, giáo sư đại học Harvard
tại Mỹ trong sách “Từ tòa Bạch Ốc đến dinh Độc Lập” đã đưa ra nhiều thông tin
gián tiếp cho thấy sự sống chết của ngụy quyền Sài Gòn hoàn toàn phụ thuộc vào
sự nuôi dưỡng, cưu mang của chính phủ Hoa Kỳ, cụ thể bản báo cáo mà Nguyễn Văn
Thiệu đã đọc:
“Nếu mức viện trợ quân sự là 1,4 tỷ USD thì có thể giữ
được các vùng đông dân cư tại bốn vùng chiến thuật.
Nếu mức viện trợ quân sự xuống 1,1 tỷ USD thì có thể
không giữ được Quân khu I.
Nếu mức Viện trợ quân sự còn 900 triệu USD thì khó giữ
được Quân khu I, Quân khu II.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 750 triệu USD thì chỉ có thể
phòng thủ một vài khu vực.
Nếu viện trợ quân sự chỉ còn 600 triệu USD thì chỉ còn có
thể giữ được Sài Gòn và vùng châu thổ sông Cửu Long.”
(Đó chỉ là viện trợ quân sự, chưa tính viện trợ kinh tế
vốn không có nhiều cắt giảm)
Cũng theo tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, có lúc Nguyễn Văn
Thiệu đã cay đắng “than thân trách phận” với một dân biểu Mỹ rằng: “Mới vài
ngày trước đây là một tỷ, bây giờ còn 700 triệu, tôi làm gì được với số tiền
này? Như là chuyện cho tôi 12 đô la và bắt tôi mua vé máy bay hạng nhất từ Sài
gòn đi Tokyo.” Sau đó, ông Thiệu phái ông Nguyễn Tiến Hưng đi xin thêm tiền và
sau này thuật lại trong quyển sách trên, tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng đã ví việc
này với “cái nhục của kẻ đi cầu xin”.
Ấy vậy mà ngày nay lại xuất hiện nhóm người tự nhận “nhân
sỹ trí thức”, “đấu tranh dân chủ”, “yêu nước”,… lại bày tỏ tiếc nuối “Việt Nam
đã đánh đuổi nền văn minh lớn”, tiếc nuối VNCH và một phục dựng nó lại bằng
giương cờ 3 sọc và trương nó lên nhằm “xoa dịu nỗi đau” của đám người “quốc hận
Cali”. Thật đáng sợ!
Công Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét