BẢN CHẤT, TRUYỀN THỐNG CÁCH MẠNG
CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM KHÔNG THỂ XUYÊN TẠC
Thời gian gần đây, lợi dụng việc một vài cá nhân tự
nguyện viết đơn xin ra khỏi Đảng, các thế lực thù địch, những kẻ cơ hội chính
trị lại được dịp “đục nước béo cò”, thông qua một số trang điện tử và mạng xã
hội để xuyên tạc bản chất và truyền thống cách mạng của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Với những giọng điệu hết sức hằn học theo kiểu “bới lông tìm vết”, các thế lực
thù địch, những kẻ cơ hội chính trị ra sức cổ súy, cho rằng việc xin ra khỏi
Đảng của một vài cá nhân là “hết sức đúng đắn”, “là sự tỉnh táo”, “là những
người có danh dự”…
Trước hết cần nhìn nhận đúng đắn, đầy đủ về
việc một số cá nhân xin ra khỏi Đảng thời gian qua và âm mưu lợi dụng xuyên tạc
nhằm chống phá Việt Nam của các thế lực thù địch, những phần tử cơ hội chính
trị.
Điểm qua tên
tuổi những người xin ra khỏi Đảng được những kẻ rắp tâm hại Đảng, hại dân liệt
kê trong các bài viết đăng trên một số trang báo điện tử ở nước ngoài, hoặc qua
mạng xã hội thì việc xin ra khỏi Đảng của họ cũng không khó hiểu. Không phải
đến bây giờ, những người một thời mang danh đảng viên mới bộc lộ tư tưởng, mà
một thời gian dài, họ đã lợi dụng dân chủ nói và viết trái với quan điểm, đường
lối của Đảng; trái với chủ trương, chính sách của Nhà nước; trái với nguyện
vọng và tình cảm của tuyệt đại đa số nhân dân. Sau khi được một vài trang báo
nước ngoài cố súy, được một số kẻ lưu vong, nhất là tổ chức khủng bố Việt Tân
“hà hơi”, số người này ảo tưởng cho rằng, tiếng nói của mình là quan trọng, là
“khuôn vàng, thước ngọc” có thể từ đó tạo dựng nên một xã hội tốt đẹp (!).
Việc những người từng mang danh đảng
viên có quan điểm, tư tưởng trái với quan điểm, đường lối của Đảng không phải
mới diễn ra, mà đã kéo dài trong nhiều năm. Nhưng với bản chất tốt đẹp, nhân
nghĩa, trên tình đồng chí, đồng đội, các tổ chức đảng và đảng viên đã có nhiều
biện pháp giúp đỡ để họ nhận ra lỗi lầm, mà sửa chữa, phấn đấu. Tuy nhiên, khi
họ đã cố tình đi ngược lại lợi ích của Đảng, của nhân dân, của dân tộc, thì sự giúp
đỡ dù chân tình đến đâu cũng đều không mang lại hiệu quả. Với bản chất và
truyền thống cách mạng, một chính đảng chỉ biết chiến đấu, hy sinh vì lợi ích
của nhân dân, của dân tộc, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn trân trọng, ghi nhận và
đánh giá cao sự đóng góp công sức, trí tuệ của từng cá nhân đối với sự nghiệp
xây dựng và phát triển đất nước. Nhưng Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng
hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam không dung túng, mà luôn xử lý nghiêm minh với
bất kỳ cá nhân, tổ chức nào có suy nghĩ, hành động đi ngược lại lợi ích của
quốc gia, dân tộc. Đó cũng là việc làm bình thường không chỉ ở Việt Nam mà với
mọi quốc gia trên thế giới. Vì vậy, những đảng viên có quan điểm, tư tưởng trái
ngược nhằm mục đích chống phá Đảng, chống phá Nhà nước phải sớm loại ra khỏi
hàng ngũ của Đảng.
Cần nói thêm
rằng, mọi công dân Việt Nam, trước khi vào Đảng đều phải trải qua những lớp bồi
dưỡng kiến thức về Đảng. Thông qua những lớp học này giúp những quần chúng ưu
tú có động cơ phấn đấu vào Đảng nắm chắc và hiểu rõ được bản chất và truyền
thống cách mạng của Đảng, mục tiêu của Đảng; đồng thời thấy rõ trách nhiệm của
mình khi trở thành đảng viên. Ngay ở Chương 1, Điều 1, Điều lệ Đảng Cộng sản
Việt Nam đã quy định rõ trách nhiệm, nghĩa vụ, thể hiện sự tự nguyện của đảng viên:
Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam là chiến sĩ cách mạng trong đội tiên phong của
giai cấp công nhân, nhân dân lao động và dân tộc Việt Nam, suốt đời phấn đấu
cho mục đích, lý tưởng của Đảng, đặt lợi ích của Tổ quốc, của giai cấp công
nhân và nhân dân lao động lên trên lợi ích cá nhân; chấp hành nghiêm chỉnh
Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, các nghị quyết của Đảng và pháp luật của
Nhà nước; có lao động, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao; có đạo đức và lối
sống lành mạnh; gắn bó mật thiết với nhân dân; phục tùng tổ chức, kỷ luật của
Đảng, giữ gìn đoàn kết thống nhất trong Đảng. Công dân Việt Nam từ mười tám
tuổi trở lên; thừa nhận và tự nguyện thực hiện Cương lĩnh chính trị, Điều lệ
Đảng, tiêu chuẩn và nhiệm vụ đảng viên, hoạt động trong một tổ chức cơ sở đảng;
qua thực tiễn chứng tỏ là người ưu tú, được nhân dân tín nhiệm, đều có thể được
xét để kết nạp vào Đảng.
Có thể thấy
trách nhiệm, nghĩa vụ và sự tự nguyện cống hiến, hy sinh của người đảng viên
đối với Tổ quốc, với dân tộc và nhân dân là rất rõ ràng. Bởi vậy, những ai tự
nhận thấy mình không còn đủ tư cách, trí tuệ và năng lực; cũng như không chấp
hành nghiêm Cương lĩnh chính trị, Điều lệ Đảng, các nghị quyết của Đảng và pháp
luật của Nhà nước, thì việc tự nguyện xin ra khỏi Đảng là điều nên làm và đó là
việc làm bình thường. Mặt khác, theo quy luật chọn lọc tự nhiên thì mọi tổ
chức, mọi sự vật, hiện tượng luôn vận động, phát triển không ngừng. Theo đó,
những nhân tố không còn phù hợp, hoặc không đáp ứng được yêu cầu, sớm muộn cũng
bị đào thải, loại bỏ. Sự phát triển của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không nằm
ngoài quy luật tự nhiên đó. Vì vậy, những đảng viên không còn thấy mình xứng
đáng đứng trong hàng ngũ của những người cộng sản tiên phong; không còn đáp ứng
được yêu cầu của sự phát triển, nhất là những người “mang danh đảng viên” nhưng
có tư tưởng đi ngược lại lợi ích của Đảng, của dân tộc thì tốt hơn hết là tự
nguyện xin ra khỏi Đảng. Việc những người này sớm rút ra khỏi đội ngũ không làm
cho Đảng yếu đi, mà càng làm cho Đảng thêm trong sạch, vững mạnh.
Cần nói thêm
rằng, không phải ai xin ra khỏi Đảng cũng là hết tình yêu với Đảng, mà không ít
đảng viên do điều kiện, hoàn cảnh gia đình hay cá nhân; hoặc do tuổi cao, sức
yếu; cũng có những người tự thấy mình không xứng đáng với danh hiệu đảng viên,
nên tự nguyện xin ra khỏi Đảng. Đó là những con người có danh dự, thể hiện phẩm
giá cá nhân và không thể "vơ đũa cả nắm" xếp họ cùng những người
“mang danh đảng viên” nhưng đi ngược lại lợi ích của quốc gia, dân tộc. Sinh
thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ rõ: “Trong hàng chục vạn cán bộ và đảng viên
xứng đáng, còn lẫn vào một số người thấp kém về tinh thần đạo đức cách mạng… Họ
sống và làm việc một cách riêng rẽ, không đoàn kết và hợp tác với người khác.
Hễ có đôi chút hiểu biết, đôi chút thành công thì tự cao tự đại, vênh vang kiêu
ngạo, tự cho mình tài giỏi hơn người. Ở cương vị phụ trách thì tự cho mình có
quyền hơn hết thảy, định đoạt mọi việc; ở ngành nào, địa phương nào thì coi đó
như một giang sơn riêng, không biết đến lợi ích toàn cục… Số người đó coi Đảng
như cái cầu thang để thăng quan phát tài...”.
Thực tiễn xã hội Việt Nam có rất nhiều điều để
dẫn chứng, để khẳng định việc tuyệt đại đa số người dân, không chỉ riêng đội
ngũ cán bộ, đảng viên luôn tin tưởng vào Đảng, nguyện đi theo Đảng. Niềm tin
của nhân dân Việt Nam đối với Đảng Cộng sản Việt Nam được xây đắp, thử thách
thông qua thực tiễn cách mạng. Kể từ khi được thành lập cho tới nay, Đảng Cộng
sản Việt Nam không có mục tiêu nào khác là phấn đấu, hy sinh vì tự do, hạnh
phúc của nhân dân, của dân tộc, để “ai cũng có cơm ăn, áo mặc, ai cũng được học
hành”. Vì vậy, bất kỳ đảng viên nào, dù ở cương vị nào, nếu thấy mình không đủ
dũng khí, phẩm chất để hy sinh, cống hiến cho Đảng, cho dân tộc thì việc xin ra
khỏi Đảng là điều cần thiết. Bởi, “vào Đảng là để làm đầy tớ phục vụ nhân dân,
phục vụ giai cấp…”. Đó vừa là mục tiêu luôn hướng tới, vừa là bản chất, truyền
thống của Đảng Cộng sản Việt Nam, mà không một thế lực nào có thể xuyên tạc,
phủ nhận được.
Công
Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét