DUY
NHẤT ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM CẦM QUYỀN ĐỂ CỦNG CỐ
NỀN DÂN CHỦ XÃ HỘI CHỦ NGHĨA
Dân chủ hiểu theo nghĩa đích thực và ngắn gọn đó là quyền lực thuộc về nhân
dân, nhân dân có quyền làm chủ trên mọi lĩnh vực của đời sống xã hội và quyền
đó được bảo đảm bằng pháp luật. Cương lĩnh xây dựng đất nước
trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm
2011) của Đảng Cộng sản Việt Nam nêu rõ: “Dân chủ xã hội chủ
nghĩa là bản chất của chế độ ta, vừa là mục tiêu, vừa là động lực của sự phát
triển đất nước”. Chế độ dân chủ ở Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo,
là dân chủ của đa số người lao động; là chế độ mà ở đó Nhân dân lao động làm chủ
trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội, “tất cả quyền lực Nhà nước thuộc
về Nhân dân mà nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông
dân và đội ngũ trí thức”, được pháp luật bảo đảm; quyền lực của Nhân dân được
tập trung và thông qua hoạt động của Nhà nước, của hệ thống chính trị và qua
hai hình thức dân chủ trực tiếp, dân chủ đại diện. Mọi đường
lối, chính sách của Đảng và Nhà nước đều vì lợi ích của Nhân dân, có sự tham
gia ý kiến của Nhân dân. Nhân dân là chủ thể quyền lực Nhà nước; quyền lợi,
nghĩa vụ, trách nhiệm, cống hiến và hưởng thụ của người dân gắn bó chặt chẽ với
nhau. Mọi người dân đều trực tiếp hay gián tiếp đề đạt nguyện vọng và đóng góp
ý kiến của mình cho các cơ quan công quyền. Các kênh bảo đảm và phát huy quyền làm
chủ của Nhân dân ngày càng được mở rộng và hoạt động hiệu quả. “Dân biết, dân
bàn, dân làm, dân kiểm tra” trở thành quy chế, thiết chế dân chủ trong xã hội;
là phương châm hành động của người trong xây dựng hệ thống chính trị; là yêu
cầu ứng xử của cán bộ trong tiếp xúc, quan hệ với Nhân dân và chăm lo cho Nhân
dân. Ví dụ trong các cuộc bầu cử Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp
ở Việt Nam, số lượng cử tri đi bầu rất cao; tỉ lệ đại biểu là nữ,
người dân tộc thiểu số, chức sắc tôn giáo... ngày càng cao (đứng thứ 2 trong
khu vực Đông Nam Á và thứ 9/135 nước trên thế giới). Việc truyền hình trực tiếp
các phiên chất vấn của Quốc hội; thực hiện đối thoại trực tuyến của Thủ tướng
Chính phủ, các bộ trưởng... với Nhân dân; các cuộc tiếp xúc của đại biểu Quốc hội
với cử tri; lấy ý kiến rộng rãi trong các tầng lớp Nhân dân về những vấn đề hệ
trọng của đất nước... đã tạo điều kiện cho người dân thực hiện quyền làm chủ,
thực thi quyền kiểm tra, giám sát các hoạt động của Nhà nước. Thực tế đó đã
khẳng định rõ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với toàn xã hội và nền dân chủ ở
Việt Nam là không thể phủ nhận. Từ bỏ vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng,
thực hiện đa đảng không phải là dân chủ hơn mà sẽ đưa đất nước đến mất ổn định,
kinh tế đổ vỡ, xã hội hỗn loạn như đã từng xảy ra ở một số nước. Tất cả điều đó
đổ lên đầu người dân và khi đó dân chủ chỉ là cái cớ cho sự tranh giành quyền
lực giữa các phe phái.
Hiện nay, tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống của một
bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên, tệ quan liêu, tham nhũng, lãng phí còn
nghiêm trọng. Quyền làm chủ của nhân dân ở một số nơi, trên một vài lĩnh vực
còn bị vi phạm. Việc thực hành dân chủ còn mang tính hình thức; tình trạng lợi
dụng dân chủ gây chia rẽ, làm mất đoàn kết nội bộ, gây rối, ảnh hưởng đến trật
tự, an toàn xã hội vẫn còn. Đó là thực tế, nhưng thực tế đó không phải là bản
chất của nền dân chủ ở Việt Nam, không phải do sự độc tôn lãnh đạo của
Đảng ta sinh ra. Song, chúng ta cũng thẳng thắn nhìn nhận rằng, điều đó đã làm
suy giảm những giá trị tốt đẹp của nền dân chủ ở nước ta, suy giảm vai trò, vị
thế cầm quyền, lãnh đạo của Đảng, bị các thế lực thù địch lợi dụng xuyên tạc,
công kích, chống phá. Vì thế, tình trạng đó nhất thiết phải được khắc phục thật
sự hiệu quả theo tinh thần Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI, XII) của Đảng.
Phải quán triệt sâu sắc quan điểm toàn bộ hoạt động của Đảng phải xuất phát từ
lợi ích và nguyện vọng chính đáng của Nhân dân trong thực tiễn. Đồng thời, có
cơ chế cụ thể để Nhân dân thực hiện trên thực tế quyền làm chủ trực tiếp và
quyền làm chủ thông qua các cơ quan đại diện của mình. Phát huy dân chủ phải đi
liền với tăng cường pháp chế, đề cao trách nhiệm công dân, giữ vững kỷ luật, kỷ
cương xã hội. Đây là yêu cầu rất cơ bản để bảo đảm và phát huy dân chủ trong xã
hội; khẳng định trên thực tế Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà
nước và xã hội như Hiến pháp năm 2013 đã hiến định. Vấn đề đặt ra đối với chế
độ dân chủ ở Việt Nam là phải thực hiện tốt hơn nữa sự cầm quyền, sự lãnh đạo
của Đảng đối với Nhà nước và xã hội; chăm lo bảo vệ, nâng cao năng lực lãnh đạo
của Đảng ngang tầm với đòi hỏi của nhiệm vụ mà dân tộc ta, Nhân dân ta đã và
đang đặt lên vai Đảng.
Như vậy, có thể thấy luận điệu xuyên tạc cho rằng chế độ một đảng lãnh đạo, cầm
quyền không bảo đảm dân chủ, đòi đa nguyên, đa đảng là một thủ đoạn chống phá
cách mạng Việt Nam, nhằm xóa bỏ sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với
Nhà nước và xã hội. Chúng ta cần hết sức cảnh giác với những luận điệu sai trái
này. Mọi mưu đồ và hành động chống phá, đòi thủ tiêu sự lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam đã và đang bị chính Nhân dân và nền dân chủ ở Việt Nam bác bỏ./.
Nhân Trần
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét