KHÔNG THỂ CÓ QUÂN ĐỘI TRUNG LẬP VỀ CHÍNH TRỊ
Không phải hiện nay chúng ta mới biết đến
luận điệu “quân đội phải trung lập về chính trị”, bởi nó đã từng xuất hiện
trong thời kỳ diễn ra cuộc cách mạng Nga lần thứ nhất. Khi đó, để đối phó với sự
xung đột quyết liệt giữa tuyệt đại đa số nhân dân lao động Nga với chính phủ
Nga hoàng, bọn tôi tớ của nền chuyên chế Nga hoàng đã ra sức tuyên truyền về
“tính trung lập của quân đội, về sự cần thiết phải giữ cho quân đội đứng ngoài
chính trị”. Từ thực tiễn nước Nga khi đó, V.I.Lênin cho rằng, đó là sự lừa đảo,
dối trá của chính phủ Nga hoàng. Để phản bác lại sự lừa dối này, V.I.Lênin đã
chứng minh bằng thực tiễn lịch sử cho tất cả binh sĩ và quần chúng lao động Nga
đã được giác ngộ chính trị thấy rõ: “Cả Đảng Dân chủ - lập hiến lẫn chính phủ đều
theo đuổi những lợi ích riêng trong vấn đề quân đội. Bọn sát nhân cần đến quân
đội làm công cụ tàn sát. Bọn tư sản tự do chủ nghĩa cần đến quân đội để bảo vệ
nền quân chủ tư sản…”. Với dẫn chứng về việc, trong thực tế giai cấp tư sản
“bao giờ cũng đã lôi kéo quân đội vào chính trị phản động”, V.I.Lênin đưa ra kết
luận rằng: “Quân đội không thể và không nên trung lập. Không lôi kéo quân đội
vào chính trị - đó là khẩu hiệu của bọn tôi tớ giả nhân giả nghĩa của giai cấp
tư sản…”; nếu có ai hoặc lực lượng nào tuyên truyền, cổ xúy cho luận điệu:
“quân đội phải trung lập về chính trị”, thì đó chỉ là sự “che giấu những nguyện
vọng thật sự của giai cấp tư sản”. Đó không chỉ là thực tế tồn tại trong lịch sử
nước Nga từ những năm đầu thế kỷ 20. Cả lý luận và thực tiễn lịch sử xã hội có
giai cấp đối kháng và chế độ người bóc lột người trước đó cho thấy: nhà nước và
quân đội đều là sản phẩm của xã hội có giai cấp; giai cấp nào đương quyền lãnh
đạo xã hội cũng đều tìm cách nắm lực lượng vũ trang, mà trực tiếp là quân đội
và sử dụng quân đội như một công cụ bạo lực hữu hiệu duy nhất để tiến hành đấu
tranh giai cấp, bảo vệ và mở rộng lợi ích của giai cấp đó.
Trong lịch sử xã
hội cận, hiện đại và đương đại, các đảng chính trị cầm quyền đều thông qua nhà
nước để nắm lấy quân đội nhằm thực hiện mục tiêu chính trị của đảng mình. Đó
không phải là ngoại lệ đối với các nước lựa chọn thể chế chính trị xã hội chủ
nghĩa, mà rất phổ biến ở các nước đi theo thể chế chính trị tư bản chủ nghĩa.
Hiện tại, chủ nghĩa tư bản tuy đã có nhiều thay đổi để thích ứng với tình hình,
còn nhiều tiềm năng phát triển, nhưng về bản chất vẫn là chế độ áp bức, bóc lột
và bất công, theo đó thì đấu tranh giai cấp, đấu tranh dân tộc vẫn tiếp tục diễn
ra gay gắt, quyết kiệt hơn giữa giai cấp tư sản với các lực lượng tiến bộ khác
bị giai cấp tư sản áp bức, bóc lột. Trước tình hình như vậy, để đối phó với lực
lượng tiến bộ và bảo vệ lợi ích của mình, giai cấp tư sản sẽ còn phải sử dụng lực
lượng vũ trang, chủ yếu là quân đội làm công cụ bạo lực.
Ngày nay, mặc dù ở các nước tư bản chủ
nghĩa đang duy trì thể chế đa đảng, các đảng chính trị luôn đấu tranh với nhau
rất gay gắt để nắm chính quyền và thông qua chính quyền để lãnh đạo xã hội,
nhưng trong thực tế, chỉ có các đảng chính trị được sự hậu thuẫn của các tập
đoàn tư bản độc quyền mới có lực và cơ hội để nắm được chính quyền; vì thế,
tính nhất nguyên về chính trị của nhà nước tư sản không bao giờ mất đi, cho dù
đảng này hay đảng khác (đại diện cho các nhóm, tập đoàn khác nhau của giai cấp
tư sản) giành được quyền lãnh đạo xã hội. Do vậy, dù đảng chính trị nào nắm
chính quyền, quân đội của các nước này vẫn là công cụ chủ yếu để bảo vệ quyền lợi
tối cao của giai cấp tư sản. Theo đó, quân đội ở đây là một bộ phận cấu thành của
nhà nước tư sản, được nhà nước tư sản chu cấp nuôi dưỡng, quản lý và sử dụng,
nên mục tiêu chiến đấu, chức năng, nhiệm vụ, cơ chế quản lý đối với các quân đội
đó hoàn toàn phụ thuộc vào quan điểm và mục tiêu chính trị của giai cấp lãnh đạo
nhà nước tư sản. Vì thế, quân đội ở các nước này bao giờ cũng luôn là lực lượng
chính trị, mang bản chất chính trị của nhà nước tư sản. Trong thực tế lịch sử,
quân đội của nhà nước tư sản không chỉ được sử dụng để bảo vệ lợi ích quốc gia,
dân tộc mình, mà còn được sử dụng để đàn áp sự phản kháng của nhân dân lao động
ở ngay trong nước mình và nhất là ở các nước mà họ tiến hành chiến tranh xâm lược.
Thực tiễn lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân ta chống lại sự
xâm lược, ách thống trị của thực dân Pháp, phát xít Nhật và đế quốc Mỹ đã chứng
minh quá rõ bản chất chính trị của quân đội các nước này - thứ chính trị tư sản
đặc sệt. Vậy là, trong thực tế đã không có và sẽ không thể có quân đội “phi
chính trị”, “trung lập về chính trị”, đứng ngoài nhà nước, hay không phụ thuộc
giai cấp nào như người ta đang rao giảng và ảo tưởng.
Vì vậy, thế lực nào cho rằng, quân
đội trung lập về chính trị là quan điểm
sai trái. Đó là hành vi xuyên tạc, chống
phá sự nghiệp xây dựng chủ nghĩa xã hội và bảo vệ Tổ quốc ở nước ta.
Hành động này tuy không mới, nhưng được tiến hành dưới chiêu bài thực hiện quyền
dân chủ, bởi từ lâu không ít thế lực thù định của cách mạng nước ta đã tranh thủ
mọi cơ hội, tìm mọi cách làm suy giảm từng bước, tiến tới xóa bỏ hoàn toàn sự
lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản Việt Nam với mục đích cuối cùng phải đạt được
của chúng là xóa bỏ cho được chế độ xã hội chủ nghĩa mà Đảng và nhân dân ta lựa
chọn, đã phải đổi bằng xương máu của nhiều thế hệ người Việt Nam trong các cuộc
đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất giang sơn và ngày nay trong sự nghiệp
xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, chúng ta đang phấn đấu vì mục tiêu “dân giàu, nước
mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh”.
Thực tiễn hơn 73 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành, quân đội ta chỉ duy
nhất gắn liền với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ ngày đầu thành lập,
“Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân” đã được tổ chức theo nguyên tắc lấy
chi bộ đảng làm hạt nhân lãnh đạo. Tuy đã có một số lần thay đổi cơ chế lãnh đạo,
nhưng nguyên tắc Đảng lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp, về mọi mặt đối với quân đội
luôn được thực hiện nghiêm túc, nhất quán. Nhờ đó, quân đội ta không ngừng trưởng
thành, lớn mạnh, trở thành đội quân “bách chiến, bách thắng”, góp phần quan trọng
vào sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước cũng như trong
sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc thời kỳ đổi mới. Cái giá phải trả khi từ bỏ
nguyên tắc mácxit về xây dựng quân đội cách mạng ở Liên Xô, cũng như bài học về
xây dựng lực lượng vũ trang Việt Nam những năm đầu sau Cách mạng Tháng Tám luôn
nhắc nhở chúng ta rằng, trong mọi hoàn cảnh phải kiên trì quan điểm: Đảng lãnh
đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt đối với lực lượng vũ trang nói chung, Quân
đội nhân dân nói riêng, là nguyên tắc cơ bản, bất di bất dịch. Mọi suy nghĩ và
hành động xa rời sự lãnh đạo của Đảng đều làm cho Quân đội ta mất phương hướng
hành động, biến chất về chính trị, do đó Quân đội sẽ đứng ngoài cuộc đấu tranh
vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Lịch sử hình thành và phát triển của
Quân đội ta đã khẳng định rõ ràng điều đó, vì thế không chấp nhận bất cứ lý do
gì và cũng chẳng có thế lực nào có quyền đòi hỏi phải thay đổi cơ chế lãnh đạo,
quản lý đối với lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam nói chung, Quân đội nhân
dân nói riêng. Để đấu tranh vạch trần sự dối trá, lừa bịp từ các quan điểm sai
trái về xây dựng quân đội kiểu mới đang diễn ra hiện nay, một mặt, chúng ta cần
phải gắn kết chặt chẽ giữa nâng cao tinh thần cảnh giác với nâng cao ý thức
chính trị và trách nhiệm công dân trong việc thực hiện quyền và nghĩa vụ của mọi
công dân trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc; mặt khác, càng phải coi trọng
xây dựng quân đội vững mạnh về chính trị, trên cơ sở đó xây dựng quân đội vững
mạnh toàn diện. Chỉ có như vậy mới là bảo đảm vững chắc để quân đội ta luôn
kiên định mục tiêu kiên định mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã
hội; đảm bảo cho Quân đội ta luôn là lực lượng chính trị, lực lượng chiến đấu
trung thành, tin cậy của Đảng, Nhà nước và nhân dân trong công cuộc xây dựng và
bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ.
TRUNG LẬP
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét