Lòng dân, đại thắng vinh quang và đường
hoàng của cả dân tộc
Cứ đến dịp lễ 30/4 hàng năm, người dân Việt Nam lại phấn
khởi kỷ niệm chiến thắng chung của toàn dân tộc trước các thế lực ngoại xâm –
chiến thắng vĩ đại đã giúp non sông thu về một mối. Chiến thắng này đã nối tiếp
chiến thắng Điện Biên Phủ cũng như các chiến thắng hào hùng khác của cha ông ta
thời Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền,…
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, lòng dân luôn hướng
về Đảng Cộng sản
Việt Nam, cả ở miền Bắc lẫn miền Nam.
Trong suốt thời gian tồn tại của mình, dù nhiều lần hô
hào Bắc tiến nhưng quân đội Sài Gòn chưa bao giờ có khả năng đưa lục quân ra
miền Bắc XHCN, ngược lại họ luôn trong thế phòng ngự.
Nhân dân Sài Gòn vui mừng chào đón các chiến sĩ giải
phóng tháng 4/1975 (ảnh: Tư liệu)
Trong thời kỳ 1955-1975, không có một quân đội thứ 2, một
chính quyền thứ 2 ở miền Bắc, cũng không có biểu tình và các lực lượng chống đối
ở miền Bắc. Nếu có thì đó chỉ là các toán gián điệp-biệt kích do Mỹ-ngụy tung
ra Bắc nhưng các nhóm này đều nhanh chóng bị cơ quan an ninh cách mạng bắt gần
như toàn bộ với sự trợ giúp của quần chúng. Điều duy nhất Mỹ-ngụy có thể làm là
đưa máy bay vượt vĩ tuyến 17 ném bom phá hoại miền Bắc XHCN, giết hại dân
thường.
Trong khi đó, ở miền Nam dưới ách Mỹ-ngụy, liên tục diễn
ra các cuộc biểu tình của dân chúng, của Phật giáo, sinh viên, trí thức, ký
giả…, các hoạt động đấu tranh vũ trang rộng khắp của quần chúng phá thế kìm kẹp
ở nông thôn (như phong trào đồng khởi ở Bến Tre và toàn Nam bộ).
Nằm ngay cửa ngõ Sài Gòn là khu “đất thép” Củ Chi của các
du kích và quân giải phóng miền Nam, tồn tại bao năm như cái gai thách thức chế
độ Mỹ-ngụy, những kẻ đã trút xuống đó vô số bom đạn và mở nhiều cuộc càn quét
sử dụng các loại vũ khí tối tân nhưng không tài nào khuất phục được ý chí của
quân dân Củ Chi.
Cuộc tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1968 đã giáng một
đòn mạnh vào Mỹ-ngụy, làm cho Mỹ nhận ra rằng họ không thể thắng ở miền Nam
Việt Nam, đồng thời chỉ cho thế giới thấy chính thể Việt Nam Cộng hòa mất lòng
dân đến mức nào.
Vì rõ ràng, những người cộng sản không thể tiến hành một
cuộc tấn công đồng loạt, rộng khắp và mãnh liệt trong thời gian dài như vậy
(trên toàn đô thị miền Nam, trong điều kiện hết sức khó khăn) nếu thiếu sự che
chở bao bọc của đông đảo nhân dân.
Nếu cái gọi là Việt Nam Cộng hòa thực sự hợp lòng dân,
được nhân dân ủng hộ thì có lẽ sẽ không xuất hiện Mặt trận Dân tộc giải phóng
miền Nam (vào năm 1960), cùng với lực lượng Quân Giải phóng miền Nam (năm
1961), rồi sau đó là chính phủ Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (vào năm 1969) ngay
trên phần đất của miền Nam Việt Nam, với nhân lực chính là người miền Nam, nói
giọng miền Nam. Như vậy ở phía nam vĩ tuyến 17 đã hình thành 2 vùng kiểm soát
với 2 quân đội tương ứng, khiến cho tính hợp pháp và chính danh của chế độ Việt
Nam Cộng hòa vốn đã kém lại càng bị thách thức nghiêm trọng.
Nhân dân Sài
Gòn vui vẻ chào đón và hỏi han các chiến sĩ giải phóng quân ngày 30/4/1975
(ảnh: Tư liệu nước ngoài)
Thậm chí ngay cả ở những vùng Mỹ-ngụy chiếm giữ, vẫn tồn
tại song song hai hệ thống chính quyền, hai lực lượng. Một bên là chế độ ngụy
công khai, một bên là các đảng bộ cộng sản cùng các đơn vị công an và bộ đội
địa phương hoạt động ngầm tương ứng với các đơn vị hành chính. Ý Đảng luôn
thống nhất với lòng dân, các đảng viên kiên định bám sát quần chúng như cá với
nước. Địch phải liên tục đối phó với chiến tranh nhân dân và thế trận an ninh
nhân dân ở khắp nơi. Ngay giữa Sài Gòn, kẻ địch thường xuyên phải căng thẳng vì
những trận đánh xuất quỷ nhập thần của biệt động Sài Gòn (thuộc quân đội nhân
dân) và lực lượng an ninh T4 (thuộc công an nhân dân).
Hệ thống cảnh sát ngụy dù dày đặc và rất hung hãn nhưng
không thể cản ngăn phong trào đấu tranh của quần chúng, không thể bắt hết cán
bộ cách mạng được nhân dân bảo vệ. Ngược lại, chính lực lượng tình báo cách
mạng đã xâm nhập hết sức hiệu quả vào bộ máy an ninh tình báo ngụy và hệ thống
chính quyền ngụy, kể cả ở cấp cao nhất.
Trước giờ cáo chung, ngụy quyền còn tuyên truyền quân
giải phóng sẽ dìm Sài Gòn trong biển máu. Nhưng cuối cùng thì không có cuộc tắm
máu nào như thế cả. Ngược lại, những người hạ vũ khí về với nhân dân đã nhận
được sự khoan hồng của cách mạng. Các hình ảnh do chính phóng viên ảnh và quay
phim nước ngoài ghi lại đã cho thấy quần chúng hồ hởi đón chào quân giải phóng
đến nhường nào trong trưa 30/4/1975 tại Sài Gòn.
Như vậy, có thể
khẳng định một cách chắc chắn rằng cuộc Chiến tranh Việt Nam 1955-1975 không
phải là nội chiến mà là cuộc kháng chiến chính nghĩa do toàn dân tiến hành
chống lại ngoại xâm và tay sai của ngoại bang./.
Công Bằng


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét