QUÁ TRÌNH TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC CỦA NGUYỄN ÁI QUỐC
Mặt Trời
Cách đây hơn 100
năm, ngày 5/6/1911, tại Bến cảng Nhà Rồng, thành phố Sài Gòn - Gia Định (nay là
thành phố Hồ Chí Minh) người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành khi đó mới
vừa tròn 21 tuổi tự giới thiệu là Văn Ba xin làm phụ bếp, đã rời Tổ quốc trên
con tàu A-mi-ran La-tu-sơ Tơ-rê-vin, bắt đầu cuộc hành trình đi tìm đường cứu
nước. Nguyễn Tất Thành rất ngưỡng mộ và kính trọng lòng yêu nước dũng cảm,
kiên cường của các bậc tiền bối và sớm nhận ra con đường do những người đi
trước mở ra sẽ không giải phóng được dân tộc mà cần thiết phải có con đường mới
phù hợp với quy luật phát triển của lịch sử để giành lại độc lập, tự do cho dân
tộc; phải ra nước ngoài xem nước Pháp và các nước độc lập phát triển như thế
nào để trở về giúp đồng bào ta, đất nước ta thoát khỏi cảnh lầm than nô lệ dưới
ách áp bức, đô hộ của thực dân, phong kiến.
Tại Mác-xây, ngày
15/9/1911, Người viết thư gửi Bộ trưởng thuộc địa Pháp, ký tên Nguyễn Tất
Thành, xin vào học trường thuộc địa nhưng đã bị từ chối. Từ năm 1912, Nguyễn
Tất Thành đi qua một số nước châu Phi, châu Mỹ. Giữa năm 1913, Người đến nước
Anh, tham gia nhiều hoạt động ở đây cho đến giữa năm 1917 mới trở lại nước
Pháp. Đầu năm 1919, Nguyễn Tất Thành tham gia Đảng xã hội Pháp, tháng 6/1919
thay mặt những người Việt Nam yêu nước gửi bản yêu sách gồm 8 điểm (ký tên
Nguyễn Ái Quốc) tới hội nghị các nước đế quốc họp ở Véc-xây, đòi chính phủ các
nước họp hội nghị phải thừa nhận quyền tự do, dân chủ và quyền bình đẳng của
dân tộc Việt Nam. Tháng 7/1920, Nguyễn Ái Quốc đọc được Luận cương về vấn đề
dân tộc và vấn đề thuộc địa của Lênin. Tại Đại hội Đảng xã hội Pháp tháng
12/1920, Nguyễn Ái Quốc bỏ phiếu tán thành Quốc tế III và tham gia thành lập
Đảng Cộng sản Pháp, trở thành người Cộng sản đầu tiên của Việt Nam. Từ năm 1921
đến tháng 6/1923, Nguyễn Ái Quốc triển khai nhiều hoạt động, tham gia thành lập
Hội liên hiệp các dân tộc thuộc địa, dự Đại hội lần thứ I và lần thứ II của
Đảng Cộng sản Pháp, sinh hoạt trong câu lạc bộ công nhân, làm chủ nhiệm kiêm
chủ bút Báo Người cùng khổ.
Ngày 13/6/1923,
Người rời nước Pháp đến Đức và ngày 22/6/1923 đi đến Liên Xô. Từ tháng 7/1923
đến tháng 10/1924, Nguyễn Ái Quốc tích cực hoạt động trong phong trào cộng sản
quốc tế, bổ sung và phát triển lý luận về cách mạng thuộc địa. Người hoạt động
trong Quốc tế nông dân; học tập tại trường Đại học Phương Đông; tham gia Đại
hội lần thứ V Quốc tế Cộng sản; tiếp tục viết nhiều sách báo tuyên truyền cách
mạng, hoàn thành tác phẩm Bản án chế độ thực dân Pháp. Từ khi rời Liên Xô về
Quảng Châu (Trung Quốc) tháng 11/1924 đến tháng 2/1930, Nguyễn Ái Quốc tích cực
hoạt động, chuẩn bị các điều kiện tiến tới thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam.
Người thành lập Hội Việt Nam cách mạng thanh niên (tháng 6/1925), mở các lớp
huấn luyện cán bộ, xuất bản Báo Thanh niên (1925) và tác phẩm Đường cách mệnh
(1927). Hè năm 1927, khi tình hình cách mạng Trung Quốc có nhiều biến động phức
tạp, Nguyễn Ái Quốc lại đi Liên Xô, sau đó đi Đức tháng 11/1927, rồi bí mật
sang Pháp, đến nước Bỉ dự cuộc họp của Đại hội đồng liên đoàn chống đế quốc
(tháng 12/1927), rồi quay lại Đức, đi Thụy Sỹ, sang Ý. Tháng 7/1928, Nguyễn Ái
Quốc tới Thái Lan rồi trở lại Trung Quốc vào cuối năm 1929. Từ ngày 6/1 đến
ngày 7/2/1930 tại Hương Cảng, Trung Quốc, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp
nhất các tổ chức cộng sản, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Từ năm 1930 đến
năm 1941, tuy hoạt động ở nước ngoài nhưng Nguyễn Ái Quốc vẫn chỉ đạo sát sao
phong trào cách mạng trong nước. Trong khoảng thời gian ấy, Người có lúc ở Liên
Xô, Trung Quốc, từng bị kẻ thù bắt giam ở Hồng Kông. Cuối năm 1932, Người được
trả tự do, sau đó đến Liên Xô học tại trường Quốc tế Lênin. Năm 1938, Người trở
về Trung Quốc chủ yếu hoạt động ở vùng Quảng Tây. Ngày 28/1/1941, sau 30 năm
bôn ba tìm đường cứu nước, Bác Hồ đã trở về Tổ quốc (Pác Bó, Cao Bằng), trực
tiếp lãnh đạo cách mạng Việt Nam. Người triệu tập Hội nghị lần thứ 8 Ban Chấp
hành Trung ương Đảng, xác định đường lối đấu tranh giải phóng dân tộc, chỉ đạo
thành lập Mặt trận Việt Minh, sáng lập Báo Việt Nam độc lập, tổ chức lực lượng
vũ trang, xây dựng căn cứ địa cách mạng.
Tháng 5/1945, trước
những chuyển biến mau lẹ của tình hình và yêu cầu của cách mạng, Bác Hồ quyết
định rời Pác Bó, Cao Bằng về Tân Trào, huyện Sơn Dương, Tuyên Quang. Tại đây
Người đã lãnh đạo tổ chức các sự kiện lịch sử trọng đại liên quan trực tiếp đến
vận mệnh dân tộc: Hội nghị đại biểu toàn quốc của Đảng quyết định chủ trương
lãnh đạo toàn dân tổng khởi nghĩa, thành lập Ủy ban khởi nghĩa toàn quốc, ra
quân lệnh số 1 phát động Tổng khởi nghĩa trong cả nước; Quốc dân Đại hội Tân
Trào - Tiền thân của Quốc hội nước ta, bầu ra Ủy ban Giải phóng dân tộc tức
Chính phủ lâm thời. Dưới sự lãnh đạo của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân
ta đã tiến hành Tổng khởi nghĩa thắng lợi trong toàn quốc, giành chính quyền về
tay nhân dân. Thắng lợi vĩ đại của Cách mạng Tháng Tám năm 1945, đã đập tan ách
thống trị của thực dân, phong kiến, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, đưa
dân tộc ta tiến vào kỷ nguyên độc lập, tự do, đưa nhân dân ta từ thân phận nô
lệ trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã hội. Phát huy thành quả của
Cách mạng Tháng Tám năm 1945, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam do
Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện, nhân dân ta tiếp tục vượt qua muôn
vàn khó khăn, thử thách và giành được những thắng lợi vĩ đại trong các cuộc
kháng chiến chống xâm lược, mà đỉnh cao là chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ
năm 1954, Đại thắng mùa Xuân năm 1975, giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước,
bảo vệ Tổ quốc, làm tròn nghĩa vụ quốc tế; tiến hành công cuộc đổi mới, công
nghiệp hóa, hiện đại hóa và hội nhập quốc tế, đưa đất nước quá độ lên chủ nghĩa
xã hội với nhận thức và tư duy mới đúng đắn, phù hợp thực tiễn hiện nay./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét