NHẬN DIỆN BẢN CHẤT CHIÊU TRÒ “BẤT TUÂN DÂN SỰ Ở VIỆT NAM HIỆN NAY
Nhân Trần
“Bất tuân dân sự” hình thức phản
kháng, không tuân thủ, không phục tùng, không hợp tác cơ bản là ôn hòa, bất bạo
động. Tuy nhiên, không phải tất cả hình thức đều là ôn hòa, bất bạo động. Thậm
chí, theo những người chủ trương “bất tuân dân sự”, hành động vũ trang của kẻ
yếu chống lại kẻ mạnh hơn có vũ trang thì được coi là bất bạo động. Điều này
thể hiện sự mập mờ về tính chất của các hình thức đấu tranh gọi là bất bạo
động; hay nói cách khác, ranh giới giữa bất bạo động và bạo động là khá mong
manh, có thể chuyển hóa cho nhau rất nhanh chóng. Thực chất, đây là cách ngụy
tạo để biện giải, mở đường cho đấu tranh bạo động khi bất bạo động đã tích lũy
đủ điều kiện hay “châm ngòi” thành công.
Hành vi phản kháng, không tuân thủ, không
phục tùng những điều luật đã được ban hành; được thực hiện thông qua hình thức
bất bạo động thể hiện sự coi thường kỷ cương, pháp luật, trái với các nguyên
tắc của nhà nước pháp quyền trong một xã hội văn minh. Hơn nữa, khi hướng tới
mục tiêu chính trị, “bất tuân dân sự” là bước khởi đầu của một cuộc “cách mạng
mềm” nhằm thay đổi chế độ chính trị đang tồn tại hoặc lực lượng chính trị đang
nắm quyền. Vì vậy, trong hầu hết các vụ việc, về bản chất, đây là hành vi vi
phạm pháp luật. Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa bản chất và hiện tượng. Đối
với các hiện tượng cụ thể, có thể ở mức độ thấp, không ảnh hưởng xấu nhiều tới
cộng đồng, nhưng ở mức độ cao, khi hướng tới mục tiêu chính trị bằng các hình
thức đấu tranh trực tiếp gây tác động tiêu cực đến tình hình an ninh trật tự
của đất nước, của địa bàn thì cần phải có giải pháp phù hợp
Ở Việt Nam, hoạt động “bất tuân dân sự” đã
diễn ra từ nhiều năm trước, có nguy cơ trở thành “phong trào” nguy hại trực
tiếp đến an ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội nếu không nhận diện và đấu
tranh kịp thời. Những năm gần đây, có một số vụ việc mang bóng dáng “bất tuân dân
sự”, như: “Bất tuân cưỡng chế” của một số đối tượng khi giải phóng mặt bằng ở
Bắc Giang, Hải Phòng, Hà Nội, Đắc Nông, Gia Lai; “bất tuân” quy định về thành
lập hội (nhóm), đòi lập các tổ chức xã hội dân sự (thực chất là phản động trá
hình) như “Hội anh em dân chủ”, “Hội phụ nữ nhân quyền Việt Nam”, “Hội cựu tù
nhân lương tâm Việt Nam”, “Hội văn đoàn độc lập Việt Nam”, “Hội nhà báo độc lập
Việt Nam”, “Mạng lưới Blogger Việt Nam”; “bất tuân” để phản đối Điều 60 Luật
Bảo hiểm xã hội, Luật An ninh mạng… Các hình thức như kích động tài xế phản đối
trả phí BOT giao thông; từ chối đóng các loại quỹ phúc lợi xã hội; tẩy chay
hàng hóa nước ngoài... cũng có nhiều vụ việc bị lợi dụng, biến tướng.
“Bất tuân dân sự” được tổ chức ngày càng
chặt chẽ, được một số tổ chức phản động nước ngoài như Việt Tân, Voice công
khai giật dây. Chúng lợi dụng các vấn đề dân sinh còn có hạn chế, khuyết điểm
khiến người dân bức xúc để làm suy giảm niềm tin, tích tụ mâu thuẫn của người
dân đối với chính quyền, với Đảng, Nhà nước. Chúng lợi dụng thông qua đó để tập
hợp, xây dựng, phát triển lực lượng, hợp thức hóa, công khai hóa việc chống đối
chính quyền. Đồng thời, gắn kết chặt chẽ giữa “bất tuân dân sự” với “xã hội dân
sự”, sử dụng các tổ chức “xã hội dân sự” để chỉ đạo, điều hành “bất tuân dân sự”.
Thủ đoạn chủ yếu là tiếp tục sử dụng các chiêu bài “tự do”, “dân chủ”, “nhân
quyền”; triệt để lợi dụng các vấn đề nhạy cảm về dân tộc, tôn giáo, các sự
kiện, vụ việc, những sơ hở, bất cập của ta trong quá trình triển khai các quyết
sách phát triển kinh tế - xã hội, đối ngoại... để đẩy mạnh tuyên truyền chống
phá; lôi kéo, kích động nhân dân tụ tập, tuần hành, biểu tình, tạo dựng phong
trào phản kháng trong quần chúng; phát triển lực lượng cốt cán, xây dựng “ngọn
cờ”; tiến hành tập dượt các kịch bản đấu tranh chuẩn bị cho mục tiêu cao hơn. Để
đấu tranh làm thất bại “bất tuân dân sự”, cần thực hiện tốt một số giải pháp
chủ yếu sau đây:
Tích cực tuyên truyền, phổ biến, giáo dục
pháp luật, xây dựng văn hóa “thượng tôn pháp luật” cho mọi công dân. Trong đó,
cần chú trọng nâng cao trình độ giác ngộ, niềm tin vào tính công bằng, nghiêm
minh của pháp luật đối với mọi tầng lớp nhân dân. Đồng thời, tích cực đổi mới
nội dung, hình thức, biện pháp tuyên truyền, giáo dục; làm cho mọi chủ trương,
chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước đến được với người dân một cách cụ
thể, gần gũi, dễ hiểu, dễ tuân thủ, chấp hành. Coi trọng tuyên truyền, hướng
dẫn để người dân nắm vững các quy định về quy trình, thủ tục, phương pháp, cách
thức tiến hành phản biện xã hội theo pháp luật; tránh để bị kẻ địch lợi dụng
phát động “bất tuân dân sự”. Tăng cường đấu tranh vạch rõ bản chất, âm mưu, thủ
đoạn sử dụng “bất tuân dân sự” để chống phá Việt Nam của các thế lực thù địch.
Tiếp tục nghiên cứu, hoàn thiện hệ thống
chính sách, pháp luật của Đảng, Nhà nước; nâng cao chất lượng ban hành các văn
bản quy phạm pháp luật, văn bản hành chính của cơ quan hành chính các cấp, nhất
là ở cơ sở. Đẩy mạnh cải cách hành chính, xây dựng bộ máy nhà nước tinh gọn,
hiệu quả, trong sạch, vững mạnh; nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của Nhà
nước trên các lĩnh vực của đời sống xã hội, nhất là các lĩnh vực quản lý kinh
tế, tài chính, tài nguyên, môi trường... Bồi dưỡng, nâng cao chất lượng đội ngũ
cán bộ công chức; đẩy mạnh công tác đấu tranh phòng, chống tham nhũng, xử lý
nghiêm các trường hợp vi phạm của cán bộ, đảng viên các cấp, củng cố niềm tin
của người dân đối với Đảng, Nhà nước. Chính quyền các cấp phải nêu cao vai trò,
trách nhiệm phục vụ nhân dân, tăng cường đối thoại, giải quyết tốt các vấn đề
bức xúc của nhân dân; giải quyết dứt điểm các vấn đề còn tồn đọng về tranh
chấp, khiếu kiện, không để âm ỉ, kéo dài…
Các cơ quan, đơn vị, địa phương tiến hành
khảo sát kỹ lưỡng thực trạng “bất tuân dân sự” trên địa bàn quản lý; xây dựng
kế hoạch phòng, chống chặt chẽ; bồi dưỡng, tập huấn kỹ năng xử lý. Phối hợp
chặt chẽ giữa công an, quân đội, các lực lượng chức năng và cấp ủy đảng, chính
quyền, đoàn thể các cấp trong việc bám nắm cơ sở, nắm chắc âm mưu, thủ đoạn của
bọn phản động trong việc kích động, lôi kéo nhân dân thực hiện “bất tuân dân sự”.
Khi xảy ra các vụ việc “bất tuân dân sự”,
cần hết sức tỉnh táo; nhận định, đánh giá đúng tính chất, mức độ, xác định rõ
nguyên nhân; kiên trì, khôn khéo, lấy biện pháp đối thoại, tuyên truyền, vận
động, thuyết phục là chính; thực hiện phân hóa lực lượng cốt cán, cầm đầu với
quần chúng bị dụ dỗ, lôi kéo… Xử lý nghiêm minh số đối tượng cốt cán, cầm đầu,
những đối tượng có hành vi vi phạm pháp luật; có biện pháp phù hợp quản lý,
giáo dục, động viên, giúp đỡ những đối tượng bị dụ dỗ, lôi kéo...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét