“BẤT TUÂN DÂN SỰ” HIỂM KỌA KHÔN LƯỜNG
Nhân Trần
“Bất tuân dân sự” thực chất là chống đối chính
phủ dân sự được nêu ra lần đầu tiên trong tập tiểu luận nhan đề “Dân sự bất hợp
tác” của Henry David Thoreau - một phạm nhân phải ngồi tù ở bang Massachusetts
(Mỹ) vì tội không đóng thuế. Thế nên, nội dung chủ đạo trong tập tiểu luận là
quan điểm cực đoan, vô chính phủ và được khoác ngôn từ hoa mỹ là “bất tuân dân
sự”. Mặc dù ở thời điểm mới xuất hiện, tiểu luận “Dân sự bất hợp tác” không gây
được sự ảnh hưởng nào, song sang thế kỷ XX, tư tưởng về một cuộc “cách mạng hòa
bình” của Henry David Thoreau được một số kẻ lợi dụng phát triển thành phương
pháp đấu tranh. Theo thời gian, “bất tuân dân sự” đã bị các thế lực biến tướng,
lợi dụng vào các mục đích khác nhau, đặc biệt là để chống phá các nước xã hội
chủ nghĩa, các quốc gia, vùng lãnh thổ không phù hợp với lợi ích của họ.
Hiện
nay, có nhiều quan niệm khác nhau về “bất tuân dân sự”, nhưng thực chất đó là
các hoạt động vi phạm cố ý đối với một số đạo luật nhằm cản trở quá trình thực
thi chính sách, luật pháp của nhà nước; là hình thức gây áp lực buộc nhà nước
phải thay đổi chính sách, luật pháp, thậm chí lật đổ chính quyền. Vì thế, bản
chất đây là hành vi vi phạm pháp luật nếu chiểu theo pháp luật của bất kỳ quốc
gia nào. Điều này khác hẳn với nguyên tắc phổ biến mà hầu hết các nhà nước pháp
quyền trên thế giới đều thực hiện, đó là: thiểu số phục tùng đa số; lợi ích
riêng phải nằm trong lợi ích chung; lợi ích cá nhân, nhóm người phải phục tùng
lợi ích cộng đồng, xã hội, dân tộc. Vì vậy, “bất tuân dân sự” về cơ bản thể
hiện tư tưởng cực đoan, vô chính phủ, hầu như không được nhà nước pháp quyền
nào chấp nhận (ngoại trừ những thế lực muốn lợi dụng nó để chống lại nhà nước
pháp quyền).
Nhìn
vào thực tế những gì đã diễn ra ở các nước Đông Âu, Liên Xô (cũ), Trung Đông,
Bắc Phi… thấy rất rõ “bất tuân dân sự” luôn có xu hướng leo thang thành bạo
lực, bạo động, gây ra bất ổn xã hội, thậm chí khủng hoảng nghiêm trọng. Các
hành vi của cái gọi là “bất tuân dân sự” nhằm chống đối, không phục tùng những
điều luật, quy định đã được ban hành, thi hành và thừa nhận trên thực tế tại
các quốc gia, vùng lãnh thổ chính là coi thường kỷ cương, pháp luật, đi ngược
hoàn toàn với các nguyên tắc của nhà nước pháp quyền trong một xã hội văn minh.
Hậu
quả của “bất tuân dân sự” để lại luôn rất nặng nề, kéo dài, gây bất ổn, chia rẽ
sâu sắc trong lòng xã hội, giữa người dân trong một quốc gia, vùng lãnh thổ.
Thực tế, các cuộc khủng hoảng nghiêm trọng, kéo dài tại một số quốc gia đã minh
chứng rõ điều này. Chính nước Pháp cũng phải “nếm chịu” những hậu quả nghiêm
trọng từ cái gọi là “bất tuân dân sự” qua phong trào “áo vàng” diễn ra năm
2018.
“Bất
tuân dân sự”, “phản kháng ôn hòa”, “phản kháng bất bạo động”, “biểu tình ôn
hòa”… chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng, mỹ miều cho các hành vi vi phạm pháp luật
như bạo lực, đốt phá, giết chóc, gây nguy hiểm cho cả cộng đồng, bất ổn cho xã
hội và đất nước. “Bất tuân dân sự” chính vì thế luôn chứa đựng trong nó những
hiểm họa khôn lường cho cuộc sống bình yên, cho sự ổn định của toàn xã hội./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét