VIỆT NAM TÍCH ĐÃ CỰC THỂ CHẾ HỆ THỐNG
CHÍNH SÁCH
PHÁP
LUẬT LIÊN QUAN ĐẾN DÂN TỘC
Trung Lập
Thực hiện các cam kết quốc tế về quyền con người, Việt Nam đã tích cực nội
luật hoá các quy định, nguyên tắc về quyền con người trong các công ước quốc tế
mà Việt Nam là quốc gia thành viên, phù hợp với điều kiện chính trị, kinh tế,
truyền thống lịch sử, văn hoá dân tộc. Một trong những mục tiêu của nội luật
hoá là đảm bảo sự tiến bộ thực sự về nhân quyền cho người dân tộc thiểu số
(DTTS).
Từ 30 văn bản thể hiện chủ trương, đường lối của Đảng, đã được Nhà nước thể
chế thành hệ thống chính sách dân tộc bao phủ hầu hết các lĩnh vực đời sống của
đồng bào DTTS. Trong 10 năm qua, Quốc hội Việt Nam đã ban hành 125 luật, trong
đó có 352 điều khoản trực tiếp liên quan đến quyền và nghĩa vụ của các DTTS.
Hiến pháp 2013 khẳng định: “Các dân tộc bình đẳng, đoàn kết, tôn trọng và
giúp nhau cùng phát triển”. Nguyên tắc không phân biệt đối xử và bình đẳng giữa
tất cả các thành viên trong cộng đồng là cốt lõi của Hiến pháp và cũng được thực
hiện thông qua các cải cách lập pháp có liên quan. Nguyên tắc trên được quán
triệt trong toàn bộ hệ thống pháp luật Việt Nam, là nguyên tắc cơ bản của chính
sách đảm bảo quyền cho các DTTS. Các dân tộc không phân biệt đa số hay thiểu
số, trình độ phát triển cao hay thấp đều bình đẳng trong mọi lĩnh vực hoạt động
của đời sống xã hội và được bảo đảm bằng Hiến pháp và pháp luật.
Theo Ông Y Thông - Thứ trưởng, Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Dân tộc nêu rõ, do phần
lớn các DTTS Việt Nam cư trú ở miền núi, vùng cao, vùng sâu, vùng xa, gặp khó
khăn trong phát triển kinh tế - xã hội nên đồng thời với việc xác định quyền
bình đẳng trước pháp luật, Nhà nước Việt Nam còn khẳng định ưu tiên hỗ trợ và
tăng cường đoàn kết giúp đỡ, tạo điều kiện để các DTTS phát huy nội lực vươn lên
hội nhập với sự phát triển chung được thể hiện tại Điều 5 Khoản 4 của Hiến
pháp: “Nhà nước thực hiện chính sách phát triển toàn diện và tạo điều kiện để
các DTTS phát huy nội lực, cùng phát triển với đất nước”. Đây là nguyên tắc, là
biểu hiện đặc trưng cơ bản trong chính sách dân tộc của Việt Nam và phù hợp với
Khoản 4 Điều 1 Công ước CERD.
Pháp luật Việt Nam còn có những quy định cụ thể về cấm phân biệt đối xử,
được thể hiện tại Hiến pháp năm 2013 (Điều 16, 26, 35) và nhiều văn bản pháp
luật. Việt Nam cũng khẳng định lập trường kiên quyết phản đối và chống chia rẽ,
kích động hận thù giữa các dân tộc, chủng tộc. Những hành vi phân biệt chủng
tộc hoặc hỗ trợ các hoạt động gây chia rẽ, kỳ thị và phân biệt chủng tộc đều bị
pháp luật Việt Nam nghiêm cấm, trừng trị nghiêm khắc./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét