SỰ
TINH VI CỦA NHỮNG GIỌNG ĐIỆU PHẢN KHOA HỌC
Giữa tư tưởng Hồ Chí
Minh và Chủ nghĩa Mác - Lênin tồn tại mối quan hệ biện chứng. Chủ nghĩa Mác -
Lênin là cội nguồn lý luận cơ bản hình thành nên tư tưởng Hồ Chí Minh, tư tưởng
Hồ Chí Minh là sự kế thừa, vận dụng và phát triển sáng tạo Chủ nghĩa Mác -
Lênin vào hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam và đều là bộ phận cấu thành nền tảng tư
tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam. Mọi luận điệu đối lập tư tưởng Hồ Chí Minh với
Chủ nghĩa Mác - Lênin đều là phản khoa học, phản lịch sử.
Trước hết, họ phủ nhận
sự tồn tại của tư tưởng Hồ Chí Minh với lý do Hồ Chí Minh chỉ là nhà hoạt động
thực tiễn chứ không phải nhà tư tưởng. Mặc dù giá trị, tầm vóc của tư tưởng Hồ
Chí Minh đã được kiểm định bằng thắng lợi của cách mạng Việt Nam và phong trào
giải phóng dân tộc trên toàn thế giới, được thừa nhận bởi các học giả trong và
ngoài nước, những kẻ xuyên tạc vẫn rêu rao rằng “tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là sự
tô vẽ của Đảng Cộng sản Việt Nam”. Việc phủ nhận sự tồn tại và giá trị to lớn,
bền vững của tư tưởng Hồ Chí Minh không xuất phát từ lý do khoa học mà từ động
cơ chính trị đen tối là làm mất đi sức mạnh nền tảng của Đảng Cộng sản Việt
Nam.
Các đối tượng chống phá
còn có một giọng điệu hoàn toàn khác là ra sức ca tụng, đề cao tư tưởng Hồ Chí
Minh và phủ nhận giá trị của Chủ nghĩa Mác - Lênin. Để hạ bệ Chủ nghĩa Mác -
Lênin, họ đã đưa ra nhiều lý do khác nhau. Đầu tiên, họ vin vào “yếu tố thời đại”,
rằng Chủ nghĩa Mác - Lênin chỉ phù hợp với thế kỷ 19, cùng lắm là đầu thế kỷ
20, chỉ thích hợp với văn minh công nghiệp; còn bây giờ nhân loại đã ở thế kỷ
21, trong thời đại kinh tế tri thức và toàn cầu hóa, sứ mệnh của giai cấp công
nhân đã khác đi, vai trò của trí thức “lên ngôi” nên Chủ nghĩa Mác đã trở nên lỗi
thời và bị lịch sử vượt qua. Đây cũng là cách lập luận rất hàm hồ bởi cho dù thời
đại mà chúng ta đang sống khác rất nhiều so với thời đại mà Mác, Ăngghen, Lênin
đã sống nhưng những biến đổi của nó vẫn không vượt ra ngoài những quy luật
chung nhất mà Chủ nghĩa Mác - Lênin đã khám phá ra. Với đặc tính mở, Chủ nghĩa
Mác - Lênin vẫn là lý luận và phương pháp luận khoa học cho sự nhận thức xã hội,
nhận thức thời đại mà chưa có một chủ nghĩa, học thuyết chính trị nào có thể
thay thế.
“Yếu tố địa lý” cũng là
lý do để đối tượng chống phá ra sức phủ nhận Chủ nghĩa Mác - Lênin, rằng Chủ
nghĩa Mác - Lênin không phải là sản phẩm của Việt Nam, nó là học thuyết “ngoại
lai”, “nhập ngoại” từ phương Tây nên không phù hợp với Việt Nam. Những đối tượng
đưa ra luận điệu trên đã cố tình không hiểu sức mạnh của sự trừu tượng hóa,
khái quát hóa và tầm nhìn thời đại của lý luận Mác - Lênin. Mặc dù Chủ nghĩa
Mác - Lênin có nguồn gốc lý luận trực tiếp từ phương Tây nhưng đúng như Nguyễn
Ái Quốc đã khẳng định, “chủ nghĩa Mác sẽ còn đúng cả ở đó”(1), tức là ở phương
Đông, nhất là khi nó đã được bổ sung bằng “dân tộc học phương Đông” như Nguyễn
Ái Quốc từng nhấn mạnh và nỗ lực thực hiện.
Lý do thứ ba để họ phản
bác Chủ nghĩa Mác - Lênin chính là sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Liên
Xô và Đông Âu, rằng sự sụp đổ đã chứng tỏ Chủ nghĩa Mác - Lênin sai lầm từ bản
chất chứ không phải là do nhận thức sai, vận dụng sai. Họ cố tình không hiểu rằng
sự sụp đổ của chế độ xã hội chủ nghĩa ở Đông Âu và Liên Xô là sự sụp đổ của một
mô hình xã hội chủ nghĩa nhiều khuyết tật và chậm được sửa chữa chứ không phải
sự sụp đổ của một học thuyết khoa học. Tính bền vững của Chủ nghĩa Mác - Lênin
so với các học thuyết khác nằm ở chỗ nó dựa trên một thế giới quan khoa học là
phép biện chứng duy vật. Lý do thứ tư họ đưa ra để đòi hủy bỏ Chủ nghĩa Mác -
Lênin chính là sự khác biệt giữa Chủ nghĩa Mác - Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh,
vì Chủ nghĩa Mác chủ trương đấu tranh giai cấp, Hồ Chí Minh lại chủ trương đại
đoàn kết toàn dân tộc và Hồ Chí Minh là người theo chủ nghĩa dân tộc chứ không
phải theo chủ nghĩa cộng sản; do đó, không có gì chung giữa tư tưởng Hồ Chí
Minh và Chủ nghĩa Mác - Lênin. Họ còn cho rằng, trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt
Nam đã tồn tại “cuộc nội chiến về tư tưởng giữa tư tưởng Hồ Chí Minh và Chủ
nghĩa Mác - Lênin” nhưng thực chất đó chỉ là sự đấu tranh giữa tư tưởng Hồ Chí
Minh với các quan điểm giáo điều, cứng nhắc trong vận dụng Chủ nghĩa Mác -
Lênin mà thôi.
Sau khi đưa ra nhiều
“cơn cớ” đầy tính ngụy biện như vậy, họ đi đến kết luận: Lúc này chỉ cần nói đến
tư tưởng Hồ Chí Minh là đủ, chỉ có tư tưởng Hồ Chí Minh là “đáng giá” và vì thế,
cần loại bỏ Chủ nghĩa Mác - Lênin ra khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng.
BĐT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét