Nhận diện chủ
nghĩa cơ hội chính trị trong Đảng
Trong sự nghiệp lãnh đạo
cách mạng Việt Nam, Đảng Cộng sản Việt Nam và Chủ tịch Hồ Chí Minh rất quan tâm
đến xây dựng Đảng về chính trị, tư tưởng. Trong sự nghiệp đó, cảnh giác và chống
chủ nghĩa cơ hội chính trị trong Đảng là một chủ đề tư tưởng lớn. Đặc biệt,
trong bối cảnh tiếp tục đẩy mạnh sự nghiệp đổi mới toàn diện và giữ vững định
hướng xã hội chủ nghĩa hiện nay, thì di sản tư tưởng này vẫn còn nguyên giá trị,
ý nghĩa thời sự.
Chủ nghĩa cơ hội chính
trị và những kẻ cơ hội chính trị được Chủ tịch Hồ Chí Minh gọi tên là “chủ
nghĩa cơ hội”, “bọn hoạt đầu”(1) (vốn là một từ Hán - Việt, để chỉ biểu hiện tư
tưởng của một tập hợp những kẻ giảo hoạt, vô nguyên tắc về chính trị và chỉ giỏi
xoay xở kiếm lợi cá nhân). Họ không giữ vững lập trường giai cấp, không có
chính kiến, vô nguyên tắc trong hành động, thường biện minh cho tư tưởng hoặc
hành vi sai lầm bằng cái gọi là “linh hoạt”, “vì mục tiêu chung”, “vì lợi ích
chung”,...; nhưng xét đến cùng, là gây hại cho cách mạng, làm hại uy tín chính
trị của Đảng. Bởi vậy, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã coi ý nghĩa và tầm quan trọng của
cuộc đấu tranh chống chủ nghĩa cơ hội ngang bằng với cuộc đấu tranh chống những
kẻ thù lớn của cách mạng. Đó là “... những cuộc chiến đấu lâu dài và gian khổ
mà các đảng theo chủ nghĩa Mác - Lênin trên thế giới đã trải qua nhằm chống lại
chủ nghĩa phát xít, chủ nghĩa đế quốc và chủ nghĩa cơ hội”.
Đặc điểm của chủ nghĩa
cơ hội chính trị là tồn tại trong nội bộ, xuất hiện từ những phần tử không vững
vàng về lập trường, lý luận chính trị. Nguyên nhân của thực trạng trên là do tổ
chức “... kỷ luật không nghiêm, tổ chức không khéo, để tụi hoạt đầu xen vào nhiều
quá”. Kinh nghiệm xây dựng Đảng trong quá trình cách mạng và gần 4 thập niên đổi
mới gần đây cũng xác nhận một vấn đề rằng, những kẻ cơ hội chính trị bị vạch mặt
chính là những phần tử đã lợi dụng cơ hội để luồn lách vào những vị trí, cương
vị trong Đảng.
Chủ nghĩa cơ hội chính
trị được lý luận phân thành hai loại là tả khuynh và hữu khuynh. Chủ nghĩa cơ hội
tả khuynh về chính trị thường có các biểu hiện, như bốc đồng, say sưa với những
thành tựu hay bước tiến của cách mạng, thường đề ra những mục tiêu, chương
trình vượt quá điều kiện thực tế. Kết cục là nhân lực, vật lực và thời cơ đều bị
hao phí. Chủ nghĩa cơ hội hữu khuynh lại thường xuất hiện khi cách mạng gặp khó
khăn; vì vậy, Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận định: “Trước sự khó khăn, những người
phạm... chủ nghĩa cơ hội thiếu đầu óc sáng suốt và thiếu năng lực khắc phục khó
khăn, vì họ không biết dựa vào quần chúng và dựa vào Đảng, hoặc là họ không tin
vào quần chúng, và không tin vào Đảng”. Trong trường hợp ấy, bọn họ thường tỏ
ra bi quan chán nản. Nhưng cũng có khi đôi ba người trong bọn họ tỏ ra có “năng
lực xuất chúng”, cho rằng có thể một mình “định đoạt cả giang sơn”. Lúc này, chủ
nghĩa cơ hội chính trị là chủ nghĩa cá nhân.
Gốc tích của chủ nghĩa
cơ hội chính trị, theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, trước hết bắt nguồn từ sự nhạt
nhòa về bản lĩnh chính trị do không chịu học tập lý luận Mác - Lê-nin để rèn
luyện tư duy biện chứng, cách mạng và thực tiễn. Người làm công tác lãnh đạo,
quản lý mà thiếu tư duy lý luận, sùng bái chủ nghĩa kinh nghiệm thì dễ làm nảy
sinh tư duy cơ hội. Chủ tịch Hồ Chí Minh khái quát: “Lãnh đạo phải tôn trọng và
phát huy ý chí tích cực và tinh thần sáng tạo của quần chúng, bảo vệ sự sinh
trưởng của lực lượng mới. Khi sự vật mới trong xã hội vừa sinh ra, nếu không ra
sức giúp đỡ, mà lại ngăn trở và đả kích nó, hoặc khi sự vật mới chưa chín muồi,
nếu không dùng phương pháp đúng đắn để giúp nó nẩy nở, mà lại dùng những biện
pháp nóng vội để miễn cưỡng thúc đẩy nó - như thế là làm hỏng những mầm mống mới,
như thế đều là chủ nghĩa cơ hội, chứ không phải chủ nghĩa Mác”.
Cái gốc và nguyên nhân
trực tiếp làm nảy sinh những tư duy cơ hội về chính trị là chủ nghĩa cá nhân,
theo Chủ tịch Hồ Chí Minh, là: “Chủ nghĩa cá nhân, đặt lợi ích riêng của mình,
của gia đình mình lên trên, lên trước lợi ích chung của dân tộc. Đó là bệnh
chính, bệnh mẹ, do đó mà sinh ra nhiều chứng bệnh khác”.
Chống chủ nghĩa cơ hội
là một cuộc đấu tranh về chính trị, tư tưởng để xây dựng Đảng trong sạch, vững
mạnh và làm tròn sứ mệnh với giai cấp và dân tộc.
Thường xuyên quan tâm đến
sự nghiệp xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh, xứng đáng với vai trò là người
lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh rất chú trọng đến cuộc đấu
tranh chống biểu hiện cơ hội chính trị. Theo Người, chống cơ hội chính trị
không chỉ là chữa một thứ bệnh có căn nguyên từ chủ nghĩa cá nhân trong một số
người, mà còn là cuộc đấu tranh để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh về chính
trị, tư tưởng. Năng lực lãnh đạo, uy tín chính trị của một đảng cộng sản trước
hết xuất phát từ việc trung thành và vận dụng sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lê-nin.
Theo đó, tư cách của một đảng và của một người cách mạng trước tiên là phải “Giữ
chủ nghĩa cho vững” và đấu tranh chống các thứ “bệnh tật” liên quan đến sự tồn
vong của Đảng về chính trị.
Bản chất của chủ nghĩa
cơ hội chính trị, như tên gọi của nó, là biểu hiện của sự vô nguyên tắc về
chính trị. Họ có thể nói “tràng giang đại hải” về một lợi ích chung chung nào
đó, nhưng không bao giờ tuyên bố rõ ràng, rành mạch về lập trường, lợi ích của
giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhận xét về người
cơ hội chính trị: “Về lập trường, họ không rành mạch ai là bạn, ai là thù. Họ
lưu luyến chế độ tư bản và phong kiến. Họ không ưa Liên Xô, không thích học tập
chủ nghĩa Mác - Lênin”. Vì vậy, chống chủ nghĩa cơ hội chính trị trong Đảng trước
hết là cần nghiêm túc học tập lý luận và kiên quyết bảo vệ sự trong sáng, tính
khoa học và cách mạng của chủ nghĩa Mác - Lê-nin.
Trong thực tế, lập trường
chính trị và quan điểm về lợi ích là “thuốc thử” để xác định ai là kẻ cơ hội
hay ai là người cách mạng chân chính. Do đặc điểm của chủ nghĩa cơ hội là luôn
vô nguyên tắc về chính trị và xoay xở tìm kiếm lợi cá nhân, cho nên việc nhận
ra những mục tiêu cá nhân trong những toan tính, phát ngôn có thể giúp vạch rõ
“chân tướng” của kẻ cơ hội đó. Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Vì vậy, mỗi
người trong Đảng phải hiểu rằng: lợi ích của cá nhân nhất định phải phục tùng lợi
ích của Đảng. Lợi ích của mỗi bộ phận nhất định phải phục tùng lợi ích của toàn
thể. Lợi ích tạm thời nhất định phải phục tùng lợi ích lâu dài”. Theo Người, những
kẻ trong Đảng mà làm trái với các nguyên tắc đó chính là kẻ cơ hội chính trị!
Tóm lại, trung thành với
lý tưởng của Đảng, tận tụy với sự nghiệp cách mạng của dân tộc, biểu hiện ra ở
tiêu chí được Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định rất rõ: “tiêu chuẩn số một của
người cách mạng là quyết tâm suốt đời đấu tranh cho Đảng, cho cách mạng”. Đây
cũng là “thước đo” để đánh giá những hành vi, tư tưởng hoặc bản thân cá nhân có
mắc vào chủ nghĩa cơ hội chính trị hay không.
LHS
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét