NHÀ NƯỚC PHÁP QUYỀN XÃ HỘI CHỦ NGHĨA KHẲNG ĐỊNH VÀ ĐẢM BẢO QUYỀN CON NGƯỜI, QUYỀN CÔNG DÂN
Trong Nhà nước pháp quyền xã
hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân ở Việt Nam thì quyền và
nghĩa vụ của công dân không chỉ được pháp luật thừa nhận, tôn trọng, mà còn
được bảo đảm thực hiện, thúc đẩy trong khuôn khổ pháp luật; quyền con người,
quyền công dân, sự bình đẳng của mọi cá nhân không chỉ được khẳng định mà còn
được bảo vệ, tôn trọng trong việc thụ hưởng và phát triển, không có sự phân
biệt đối xử. Những nguyên tắc này không chỉ được khẳng định trong các bản Hiến
pháp, mà còn được bổ sung, điều chỉnh và ngày càng hoàn thiện, đảm bảo để mọi
người dân đều được tôn trọng, thụ hưởng, bảo vệ ngày càng đầy đủ hơn. Cụ thể,
Chương “Nghĩa vụ và quyền lợi công dân” đứng vị trí thứ hai trong Hiến
pháp năm 1946; trong đó ghi rõ công dân Việt Nam có các nghĩa vụ bảo vệ Tổ
quốc, tôn trọng Hiến pháp, tuân theo pháp luật; công dân Việt Nam có quyền bình
đẳng trên mọi phương diện chính trị, kinh tế, văn hoá, nhất là mọi công dân đều
có thể tham gia vào chính quyền và công cuộc xây dựng, bảo vệ đất nước…
Sau đó, lần đầu tiên thuật ngữ
“quyền con người” được ghi nhận chính thức tại Điều 50, Hiến pháp năm 1992: “Ở
nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người về chính trị, dân
sự, kinh tế, văn hóa và xã hội được tôn trọng, thể hiện ở các quyền công dân và
được quy định trong Hiến pháp và luật”. Quyền công dân ở Hiến pháp năm
1992 cũng được mở rộng hơn so với Hiến pháp 1946, 1959, 1980 rất nhiều; trong
đó có nhiều quyền mới trên các lĩnh vực kinh tế, văn hóa, xã hội lần đầu được
ghi nhận như quyền tự do kinh doanh theo quy định của pháp luật (Điều 57);
quyền của cá nhân được suy đoán vô tội (Điều 72)…
Khoản 1 Điều 14 tại Chương II
“Quyền con người, quyền và nghĩa vụ cơ bản của công dân” của Hiến pháp 2013 ghi
rõ: “Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công
dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng,
bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật”. Đặc biệt, khoản 2 Điều 14 bổ sung
nguyên tắc “Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định
của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật
tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng”. Đây không chỉ là
sự phát triển, ghi nhận quyền con người, quyền công dân so với các bản Hiến
pháp trước, mà còn là điều kiện để bảo đảm sự cân bằng, minh bạch trong mối
quan hệ giữa Nhà nước với con người, công dân phù hợp với các Công ước quốc tế
về quyền con người mà Việt Nam là thành viên cũng như hạn chế tối đa sự lạm
dụng, tùy tiện quyền con người, quyền công dân…
Vì thế, theo Hiến pháp Việt
Nam, thì không có cá nhân hay tổ chức nào có ý kiến tâm huyết nhằm làm cho đất
nước phát triển mà “bị Nhà nước vu khống, bắt giam”; đồng thời, cũng càng không
có cái gọi là “tù nhân lương tâm” bị giam giữ, mà chỉ có những đối tượng vi
phạm pháp luật bị cơ quan chức năng truy tố, xử lý theo đúng quy định của pháp
luật Việt Nam. Thực chất việc đột lốt dân chủ, giả danh đấu tranh cho dân chủ
để vi phạm pháp luật khác về bản chất với những ý kiến tâm huyết, đóng góp vì
sự phát triển cảu đất nước. “Tù nhân lương tâm” chỉ là sự đánh tráo khái niệm,
là cách gọi của các phần tử cơ hội, phản động dành để gọi những người, bị kết
án và phải chấp hành hình phạt tù. Đó chính là những người đã tàng trữ, phát tán
thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống phá Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam quy định tại Điều 117, Bộ luật Hình sự 2015 (được sửa đổi, bổ sung
2017). Đó cũng là những người lợi dụng các quyền tự do ngôn luận, tự do báo
chí, tự do tín ngưỡng, tôn giáo, tự do hội họp, lập hội và các quyền tự do dân
chủ khác xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá
nhân và gây ảnh hưởng xấu đến an ninh, trật tự, an toàn xã hội theo Điều 331,
Bộ luật Hình sự 2015 (được sửa đổi, bổ sung 2017).
Cho nên, cần phải khẳng định
chắc chắn rằng, không phải trong Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân
dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam thì
mọi ý kiến “phản biện”, “tâm huyết” để “phát triển đất nước”, để “giúp người
dân được sống tự do, hạnh phúc” của những người “yêu nước” đều bị bỏ tù như
luận điệu phản động của các thế lực thù địch, mà chỉ có những người vi phạm
pháp luật như Phạm Thị Đoan Trang, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Văn Túc, Huỳnh
Trương Ca, Lê Đình Lượng, Bùi Hiếu Võ, Đoàn Khánh Vinh Quang, Trịnh Bá Phương,
Nguyễn Văn Hoá... thì phải chịu sự xử lý nghiêm minh của luật pháp. Cho nên,
không có việc Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam vi phạm “nhân
quyền”, mà là ở Việt Nam thì thượng tôn pháp chế xã hội chủ nghĩa là tất yếu!
Cuối cùng, phải khẳng định
rằng: “Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa về bản chất khác với nhà nước pháp
quyền tư sản là ở chỗ: pháp quyền dưới chế độ tư bản chủ nghĩa về thực chất là
công cụ bảo vệ và phục vụ cho lợi ích của giai cấp tư sản, còn pháp quyền dưới
chế độ xã hội chủ nghĩa là công cụ thể hiện và thực hiện quyền làm chủ của nhân
dân, bảo đảm và bảo vệ lợi ích của đại đa số nhân dân. Thông qua thực thi pháp
luật, Nhà nước bảo đảm các điều kiện để nhân dân là chủ thể của quyền lực chính
trị, thực hiện chuyên chính với mọi hành động xâm hại lợi ích của Tổ quốc và
nhân dân”(6). Vì thế, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa
Việt Nam của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng
sản Việt Nam là nguyện vọng và sự lựa chọn của nhân dân, phù hợp với xu hướng
phát triển nhà nước trên thế giới, đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đảng cân
nhắc, vận dụng và triển khai phù hợp điều kiện cụ thể của Việt Nam. Đó là sự
thật và cũng là yêu cầu của lịch sử, chứ không phải là “nhà nước này không do
dân chọn” mà là bị Đảng “nhét chữ vào miệng” như quy chụp; đồng thời cũng cho
thấy nhận định “Nhà nước ở Việt Nam thời cộng sản không phải của dân, do dân và
vì dân mà là “của Đảng, do Đảng và vì Đảng” của các thế lực thù địch là không
khách quan, là bôi đen sự thật, là sự dối trá.
Thực tế, quá trình xây dựng và
tiếp tục hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam của nhân dân,
do nhân dân, vì nhân dân được thực thi vì mục tiêu dân giàu, nước mạnh, dân
chủ, công bằng, văn minh, phồn vinh, hạnh phúc, hướng tới các giá trị tiến bộ,
nhân văn “dựa trên nền tảng lợi ích chung của toàn xã hội hài hòa với lợi
ích chính đáng của con người, khác hẳn về chất so với các xã hội cạnh tranh để
chiếm đoạt lợi ích riêng giữa các cá nhân và phe nhóm”(7) và
“đều vì lợi ích của nhân dân, lấy hạnh phúc của nhân dân làm mục tiêu phấn
đấu”(8) cũng như những kết quả đạt được về chính trị, phát
triển kinh tế, văn hóa, thực hiện an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo; về đảm
bảo và thực thi quyền con người, quyền công dân, bảo vệ công lý... của Việt Nam
trên con đường đi lên chủ nghĩa xã hội sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của
Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa chính là minh chứng cho thấy luận điệu
“nhân dân không bầu ra nhà nước này mà do Đảng tự lập ra để cai trị độc tài”
của các thế lực thù địch là phản động, là nhằm mục đích kích động, phủ nhận bản
chất “của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân” của Nhà nước pháp quyền xã hội
chủ nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, nên cần phải
bác bỏ!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét