NHÀ NƯỚC CỦA NHÂN DÂN, DO NHÂN DÂN, VÌ NHÂN DÂN DƯỚI SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG
Có thể nói, xây dựng Nhà nước
pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản là quá
trình đúc kết, kế thừa có chọn lọc tư tưởng nhà nước pháp quyền trong lịch sử
tư tưởng nhân loại; là sự vận dụng sáng tạo quan điểm chủ nghĩa Mác - Lênin, tư
tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước kiểu mới vào điều kiện hoàn cảnh cụ thể của đất
nước; đồng thời được thực hiện xuyên suốt trong tiến trình kiên định mục tiêu
độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã
hội dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Nhà nước pháp quyền là phương
thức tổ chức quyền lực nhà nước dựa trên cơ sở pháp luật. Đó phải là một nhà
nước tuân thủ nguyên tắc chủ quyền nhà nước thuộc về nhân dân, thực hiện phân
quyền, pháp quyền, dân chủ, tôn trọng quyền con người và quyền công dân… Đó
phải “là thể chế, là chế độ mà ở đó, mọi chủ thể như nhà nước, cơ quan nhà
nước, công chức, viên chức nhà nước, cá nhân hay mọi chủ thể khác trên lãnh thổ
đều phải chấp hành, thực hiện, tuân thủ pháp luật đã được ban hành”(1).
Song trên thực tế, không có các nguyên tắc của nhà nước pháp quyền chung, áp
dụng thống nhất cho mọi nhà nước nhà nước pháp quyền cụ thể, mà là tùy thuộc
từng quốc gia sẽ tổ chức thực hiện quyền lực nhà nước theo nguyên tắc phân
quyền hay tổ chức thực hiện quyền lực nhà nước theo thuyết tam quyền phân lập…
Vì thế, việc Việt Nam tổ chức thực hiện quyền lực Nhà nước theo nguyên tắc phân
quyền dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản/Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa
chẳng có gì trái với nguyên tắc tổ chức của một Nhà nước pháp quyền, dù không
thực hiện tam quyền phân lập.
Hơn nữa, để đảm bảo Nhà nước
pháp quyền trước hết phải là một nhà nước hợp pháp, hợp hiến, không lâu sau khi
khai sinh Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng
Nhà nước của dân, do dân, vì dân dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã được
triển khai thực hiện thông qua việc tổ chức Tổng tuyển cử theo nguyên tắc phổ
thông đầu phiếu, bình đẳng, đoàn kết để bầu Quốc hội khóa I (6/1/1946); để Quốc
hội trao quyền cho Chủ tịch Hồ Chí Minh thành lập Chính phủ chính thức và thông
qua Hiến pháp 1946. Theo đó, Điều 1, Hiến pháp năm 1946 khẳng định: “Nước Việt
Nam là một nước Dân chủ Cộng hòa. Tất cả quyền bính trong nước là của toàn thể
nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp,
tôn giáo”. Đây chính là minh chứng cho quan điểm nhân dân là chủ thể tối cao,
duy nhất của quyền lực Nhà nước. Cho nên, mọi luận điệu cho rằng, không thể có
một Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân
dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam khi Đảng lãnh đạo hệ thống chính
trị của các thế lực thù địch đều là xuyên tạc, bôi đen sự thật.
Thực tế, từ bản chất Nhà nước
của dân, do dân, vì dân, ở Việt Nam, khái niệm nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa lần đầu tiên được nêu ra tại Hội nghị lần thứ 2 Ban Chấp hành Trung ương
Đảng khoá VII (29/11/1991); tiếp tục được khẳng định tại Hội nghị toàn quốc
giữa nhiệm kỳ khoá VII của Đảng (1/1994) là “xây dựng Nhà nước pháp quyền Việt
Nam của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân”(2) cũng như trong
các văn kiện khác của Đảng sau đó như Cương lĩnh xây dựng đất nước
trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội năm 1991, Cương lĩnh xây
dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển
năm 2011) và trong các bản Hiến pháp của Việt Nam. Đặc biệt, khái niệm nhà
nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân chính
thức được ghi nhận trong Hiến pháp (lần sửa đổi, bổ sung Hiến pháp năm 1992 vào
năm 2001)(3); đến Điều 2, Hiến pháp năm 2013 thì khẳng định rõ: “1.
Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam là Nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa của Nhân dân, do Nhân dân, vì Nhân dân; 2. Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa
Việt Nam do Nhân dân làm chủ, tất cả quyền lực Nhà nước thuộc về Nhân dân mà
nền tảng là liên minh giữa giai cấp công nhân với giai cấp nông dân và đội ngũ
trí thức; 3. Quyền lực Nhà nước là thống nhất có sự phân công, phối hợp, kiểm
soát giữa các cơ quan nhà nước trong việc thực hiện các quyền lập pháp, hành
pháp, tư pháp” và nhất là vấn đề “tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp
quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam của nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân do
Đảng lãnh đạo là nhiệm vụ trọng tâm của đổi mới hệ thống chính trị”(4) (một
nội dung quan trọng của Đại hội XIII)… chính là những dấu mốc quan trọng trong quá
trình xây dựng, củng cố và tiếp tục hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ
nghĩa Việt Nam của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân do Đảng lãnh đạo. Đó đồng
thời cũng là quá trình hiện thực hóa tư tưởng Hồ Chí Minh về xây dựng Nhà nước
kiểu mới của nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân trên tinh thần dựa vào dân, lấy
dân làm gốc; nhân dân là nguồn gốc và chủ thể của quyền lực Nhà nước; tất cả vì
lợi ích của nhân dân: “NƯỚC TA LÀ NƯỚC DÂN CHỦ. Bao nhiêu lợi ích đều vì
dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân… Chính quyền từ xã đến
Chính phủ trung ương do dân cử ra. Đoàn thể từ Trung ương đến
xã do dân tổ chức lên. Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều
ở nơi dân”(5).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét