Qua hai cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ, cứu nước đã thể hiện bản chất, tính chính nghĩa của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc
Một
là,
khẳng định cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp và chống đế quốc Mỹ là chiến
tranh chống xâm lược, giành độc lập và thống nhất đất nước, không phải là chiến
tranh “ý thức hệ” hay “nội chiến”.
Từ năm 1858, khi thực dân Pháp nổ tiếng súng đầu tiên xâm
lược Việt Nam, cho đến Cách mạng Tháng Tám năm 1945, thực dân Pháp đã tiến hành
chiến tranh xâm lược, thôn tính và đô hộ nước ta 87 năm. Ngày 2/9/1945, khi Chủ
tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn độc lập trên quảng trườngBa Đình lịch sử,
trịnh trọng tuyên bố với thế giới khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa,
thì cũng là lúc thực dân Pháp lăm le xâm lược nước ta một lần nữa. Chúng phát động
các cuộc tấn công quân ta ở Hải Phòng, Lạng Sơn, Đà Nẵng, Hà Nội... Tướng Pháp
Mooclie đã ra tối hậu thư, yêu cầu Việt Nam phải “giải giáp lực lượng tự
vệ và trao quyền kiểm soát Hà Nội cho chúng trước sáng ngày 20/12/1946”. Đó
thực chất là một lời tuyên chiến của thực dân Pháp không chỉ với chính quyền
cách mạng non trẻ mà còn với toàn bộ dân tộc và nhân dân Việt Nam. Trước tình
hình đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã ra Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến.
Đó là lời hịch non sông đáp lại cuộc chiến tranh xâm lược của thực dân Pháp, và
như thế, hiển nhiên đó là cuộc chiến tranh chính nghĩa của toàn thể dân tộc và
nhân dân ta, dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam chống xâm lược, giành
độc lập, tự do cho Tổ quốc.
Cuộc
chiến tranh can thiệp của Mỹ, thực chất là sự tiếp nối cuộc chiến tranh xâm lược
của thực dân Pháp, do Mỹ và ngụy quyền thực hiện, hoàn toàn không phải là “nội chiến”
hay chiến tranh “ý thức hệ”. Cho
nên bản chất và tính chất của cuộc chiến tranh này vẫn là chiến tranh xâm lược
của chủ nghĩa đế quốc và chiến tranh giải phóng, chống xâm lược của dân tộc Việt
Nam với mục đích giành độc lập và thống nhất đất nước. Và kết quả như chúng ta
đã thấy, khi cuộc chiến kết thúc, Việt Nam đã là một nước độc lập và thống nhất. Cái gọi là chiến tranh “ý thức hệ” chỉ có thể
xuất phát từ phía Mỹ khi họ thấy phải ngăn chặn “làn sóng đỏ” ở khu vực Đông
Nam Á.
Chiến
tranh Việt Nam không phải là một cuộc “nội chiến”, tức là cuộc chiến giữa hai
phe trong một quốc gia mà không có sự can thiệp hay hiện diện của nước ngoài.
Vì thực tế, đây là cuộc kháng chiến của dân tộc và nhân dân Việt Nam chống lại
sự xâm lược của đế quốc Mỹ và ngụy quyền tay sai. Mặc dù Mỹ muốn “nội chiến
hóa” cuộc chiến này bằng chiến lược “Việt Nam hóa chiến tranh”, thực chất là “lấy
chiến tranh nuôi chiến tranh, dùng người Việt đánh người Việt”, nhưng bất
thành. Cuộc chiến tranh Việt Nam cũng hoàn toàn không phải là “chiến tranh ủy
nhiệm”, vì nó chỉ đúng có một phía: đế quốc Mỹ ủy nhiệm cho ngụy quyền tay sai
làm “tiền đồn chống Cộng” cho Mỹ ở Đông Nam Á. Còn dân tộc Việt Nam kháng chiến
chống đế quốc Mỹ là để giành độc lập và thống
nhất đất nước trên tinh thần tự lực cánh sinh là chính, có tranh thủ sự ủng hộ,
giúp đỡ của bạn bè quốc tế, chứ hoàn toàn không có sự “ủy thác nhiệm vụ” từ bên
ngoài, không thực hiện bất cứ một nhiệm vụ “đính kèm” nào ở đây.
Hai
là,
thắng lợi của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước là sựkế tục thắng lợi Cách mạng Tháng Tám năm
1945, phát huy thắng lợi của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, là trận đánh
quyết định nhất của cuộc chiến đấu 30 năm (1945-1975) gian khổ, ác liệt, giành
lại và giữ vững nền độc lập, tự do, thống
nhất Tổ quốc. Từ đây, cả dân tộc ta tiến vào kỷ nguyên mới: Độc lập dân tộc và
chủ nghĩa xã hội đẩy lùi nghèo nàn, lạc hậu, xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh
phúc, công bằng, dân chủ, văn minh.
Với
những thắng lợi đã giành được trong suốthơn
92 năm qua, nước ta từ một xứ thuộc địa nửa phong kiến đã trở
thành một quốc gia độc lập, tự do, phát triển theo con đường xã hội chủ nghĩa;
nhân dân ta từ thân phận nô lệ đã trở thành người làm chủ đất nước, làm chủ xã
hội; đất nước ta đã ra khỏi tình trạng nước nghèo, kém phát triển, đang đẩy mạnh
công nghiệp hoá, hiện đại hoá; chính trị - xã hội ổn định; quốc phòng, an ninh
được giữ vững và tăng cường; quan hệ đối ngoại, hội nhập quốc tế ngày càng sâu
rộng, có vị thế ngày càng quan trọng trong khu vực và trên thế giới. Những
thành tựu đó là kết tinh trí tuệ, sức lực và bản lĩnh Việt Nam. Phủ nhận thành
quả cách mạng Việt Nam đồng nghĩavới phủ nhận một trong những trang sử hào hùng
nhất của dân tộc; phủ nhận công lao, sự hy sinh xương máu của bao thế hệ cán bộ, chiến sĩ và nhân dân ta; phủ nhận
vai trò lãnh đạo cách mạng, lãnh đạo đất nước của Đảng ta. Đó là một việc làm
hoàn toàn trái với sự thật, với công lý và lẽ phải, là quan điểm hư vô lịch sử,
xúc phạm quá khứ thiêng liêng của dân tộc, cần phải vạch trần, đấu tranh phê
phán và bác bỏ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét