PHẢN BÁC QUAN ĐIỂN XUYÊN TẠC
LỊCH SỬ
CHỐNG MỸ, CỨU NƯỚC CỦA DÂN
TỘC VIỆT NAM
Hoằng
Tháo
Cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước (1954-1975) phải vượt qua
nhiều gian khổ, hy sinh mới đi đến Ngày toàn thắng 30-4-1975, thực hiện khát
vọng hòa bình, độc lập hoàn toàn và thống nhất Tổ quốc. Chính giới Hoa Kỳ và
các tướng lĩnh Mỹ thừa nhận hành vi chiến tranh của họ ở Việt Nam, những bài
học và nguyên nhân thất bại của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam. Nhiều cựu binh
Mỹ đã trở lại Việt Nam có lời sám hối về cuộc chiến tranh phi nghĩa của Chính
phủ Mỹ và những tội ác do họ gây ra, mong muốn được góp phần khắc phục hậu quả
chiến tranh, nhất là sự tàn phá của chất độc da cam/dioxin. Vậy mà vẫn có những
tiếng nói lạc lõng, trắng trợn, coi chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam là cuộc “nội
chiến” giữa phe cộng sản và phe quốc gia. Đó là sự xuyên tạc lố bịch nhất.
Năm 1950 mở đầu sự can thiệp của Mỹ khi tàu chiến Mỹ đến cảng
Sài Gòn và ngày 19-3-1950, 30 vạn nhân dân Sài Gòn biểu tình chống Mỹ can
thiệp. Sau thảm bại của Pháp ở Điện Biên Phủ (7-5-1954), tháng 6-1954, Mỹ đưa
Ngô Đình Diệm lên làm Thủ tướng trong Chính phủ Bảo Đại do Pháp dựng lên từ
ngày 13-6-1949. Đó là sự chuẩn bị để Mỹ thay thế Pháp ở Việt Nam. Sau Hiệp định
Geneva được ký kết (tháng 7-1954), Việt Nam tạm chia làm hai miền với Vĩ tuyến
17. Ở miền Nam, Mỹ chính thức thay chân Pháp khi quân Pháp rút hết về nước
(28-4-1956). Mỹ dựng lên chính quyền Việt Nam Cộng hòa do Ngô Đình Diệm làm
Tổng thống, thực hiện chủ nghĩa thực dân mới của Mỹ ở miền Nam Việt Nam, từ
chối hiệp thương với miền Bắc để tổng tuyển cử thống nhất đất nước như quy định
của Hiệp định Geneva, mưu toan chia cắt lâu dài nước Việt Nam.
Chính quyền Việt Nam Cộng hòa do Mỹ dựng lên là bất hợp pháp,
giả hiệu; là phản dân, hại nước. Ngụy là giả. Vì vậy, chính quyền và quân đội
do Mỹ xây dựng được gọi là ngụy quyền, ngụy quân. Họ không đại diện cho quốc
gia, dân tộc dù họ tự gọi mình là "chính phủ quốc gia", “chính nghĩa
quốc gia”. Ngày 13-5-1957, tại Mỹ, Ngô Đình Diệm trắng trợn tuyên bố: “Biên
giới của Hoa Kỳ kéo dài đến Vĩ tuyến 17”(2). Lời tuyên bố
đó và cả hành động thực tế đã cho thấy bản chất của một chính quyền tay sai,
bán nước, công cụ chiến tranh của Mỹ, hoàn toàn lệ thuộc vào Mỹ suốt đến sau
này. Khi chính quyền đó không đáp ứng được lợi ích của Mỹ thì Mỹ sẵn sàng gạt
bỏ, “thay ngựa giữa dòng”. Cái chết bi thảm của Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu
trong cuộc đảo chính ngày 1-11-1963 đã chứng tỏ điều đó.
Mỹ đã lần lượt thất bại trong mô hình thực dân mới ở miền Nam
Việt Nam; trong “Chiến tranh đặc biệt” 1961-1964, “Chiến tranh cục bộ”
1965-1968 và “Việt Nam hóa chiến tranh” 1969-1975. Có những hành động chiến
tranh vô cùng tàn bạo của Mỹ như rải chất độc hóa học hủy diệt sự sống ở miền
Nam (10-8-1961); ném bom miền Bắc từ ngày 5-8-1964; ồ ạt đưa quân Mỹ tham chiến
ở miền Nam (8-3-1965); sử dụng lượng vũ khí lớn ở Thành cổ Quảng Trị; ném bom
hủy diệt Hà Nội, Hải Phòng 12 ngày đêm cuối tháng 12-1972. Cuối cùng, quân Mỹ
đã thất bại, chấp nhận ký Hiệp định Paris (27-1-1973), rút hết quân Mỹ về nước.
Cách mạng Việt Nam phát triển, đánh sập ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn, giải
phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét