HIỂU CHO ĐÚNG VỀ CÂU NÓI “DĨ BẤT BIẾN, ỨNG VẠN
BIẾN” CỦA HỒ CHÍ MINH
“Dĩ bất biến ứng vạn biến” - đó là câu nói nổi tiếng của Hồ Chí
Minh vào thời điểm tháng 5 năm 1946 trước khi Người đi sang Pháp để “tìm kiếm một giải pháp hòa bình”
để xây dựng, bảo vệ chính quyền cách mạng non trẻ và đưa đất nước vượt qua hoàn
cảnh “ngàn cân treo sợi tóc”. Câu nói của Người đã thể hiện quan điểm kết hợp
nhuần nhuyễn, chặt chẽ giữa nguyên tắc của mục tiêu chiến lược với tính linh
hoạt, uyển chuyển của sách lược, giữa đường lối cách mạng và sách lược cách
mạng. “Dĩ bất biến ứng vạn biến là sự cô đúc tất cả tư tưởng, phương pháp,
phong cách Hồ Chí Minh”[1]. Đối với Người, “Không có gì quý hơn độc lập,
tự do”. “Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất
định không chịu làm nô lệ”; “Nước ta là một, dân tộc ta là một”; “Miền Nam là
máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam”[2] là cái bất biến. Để
thực hiện được cái bất biến ấy, trong những tình thế hiểm nghèo, gian nan thử
thách, người cách mạng phải có bản lĩnh chính trị vững vàng, dũng cảm, sáng
suốt và mưu lược để áp dụng muôn vàn cái “vạn biến” trong đường đi nước bước mà
hoàn cảnh đặt ra và đỏi hỏi phải giải quyết.
Độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội - “dĩ bất biến” trong tư
tưởng, phong cách, phương pháp Hồ Chí Minh. Theo Người, “Tất cả mọi người đều sinh ra bình
đẳng. Tạo hoá cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những
quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc… Tất cả
các dân tộc trên thế giới đều sinh ra bình đẳng; dân tộc nào cũng có quyền
sống, quyền sung sướng và quyền tự do”[3]. Cả cuộc đời hiến dâng cả cuộc đời cho sự
nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất Tổ quốc và cuộc sống hạnh phúc, ấm no của
nhân dân, đặc biệt là từ sau khi đến với Cách mạng tháng Mười Nga và chủ nghĩa
Mác - Lênin thì mục tiêu độc lập dân tộc gắn liền với chủ nghĩa xã hội là giá
trị bất biến trong tư tưởng và hành động của Người. Với chân lý “Không có gì quý hơn độc lập, tự do” cho nên, dù hy sinh tới đâu, dù phải đốt cháy cả dãy
Trường Sơn cũng phải kiên quyết giành được độc lập “Kiên quyết bảo vệ nền độc
lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam. Nước Việt
Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, không ai được xâm phạm đến quyền thiêng
liêng ấy của nhân dân ta”[4]. Đối với Hồ Chí Minh, độc
lập dân tộc phải gắn liền với thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ, nhân dân được ấm
no, tự do, hạnh phúc. Theo Người, chủ nghĩa xã hội là con đường duy nhất
để giải phóng dân tộc, để xây dựng một xã hội phát triển cao hơn và tốt đẹp
hơn, con người được giải phóng toàn diện. Bởi vì, “chỉ có chủ nghĩa xã
hội, chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những
người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ”[5]. Chính vì vậy, Người luôn
kiên định: “Yêu Tổ quốc, yêu nhân dân phải gắn liền với yêu chủ nghĩa xã hội vì
có tiến lên chủ nghĩa xã hội thì nhân dân mình mỗi ngày một no ấm thêm, Tổ quốc
mỗi ngày một giàu mạnh thêm”[6]. Với tư tưởng “Độc lập dân
tộc kết hợp với chủ nghĩa xã hội”, Hồ Chí Minh đã tìm ra quy luật vận động và
phát triển của cách mạng Việt Nam - một quy luật “Thuận với chiều hướng tiến
hóa của nhân loại”[7],
phù hợp với yêu cầu giải phóng của xã hội Việt Nam nói chung và của mỗi con
người nói riêng và vì vậy, Người đã mở ra thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử
dân tộc.
Mềm dẻo, linh hoạt về sách lược - “ứng vạn biến” trong tư tưởng,
phương pháp, phong cách Hồ Chí Minh. “Chân lý là cụ thể, cách mạng là sáng tạo”, tư tưởng, phong cách
của Người được hình thành và không ngừng hoàn thiện thông qua quá trình rèn luyện,
trải nghiệm qua hành động thực tế, đúc rút, tổng kết thành lý luận. Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn: “Mục đích bất
di bất dịch của ta vẫn là hòa bình, thống nhất, độc lập, dân chủ. Nguyên tắc
của ta thì phải vững chắc, nhưng sách lược của ta thì linh hoạt. Các công tác
phải phối hợp và liên hệ với nhau, bộ phận phối hợp với toàn cục, v.v.. Mỗi
công tác phải hợp với từng nơi, từng lúc, từng hoàn cảnh”[8]. Để thực hiện “dĩ vạn
biến” thì phải luôn mềm dẻo, linh hoạt, sáng tạo trong sách lược, trong từng
thời điểm và trên mọi lĩnh vực của cuộc đấu tranh cách mạng. Người đã kết hợp
nhuần nhuyễn và xử lí một cách hoàn hảo mối quan hệ giữa hai vấn đề tưởng chừng
đối lập: tính kiên định về nguyên tắc, lý tưởng, niềm tin và tính linh hoạt,
uyển chuyển trong phương pháp tư duy và hành động. Điều đó làm nên phong cách
Hồ Chí Minh: vô cùng linh hoạt, uyển chuyển nhưng không xa rời nguyên tắc; vô
cùng cương nghị, cứng rắn về những vấn đề nguyên tắc, nhưng không sơ cứng, sáo
mòn.
Hồ Chí Minh đã từng nói: “Không có lực lượng gì ngăn trở
được mặt trời mọc. Không có lực lượng gì ngăn trở được lịch sử loài người tiến
lên. Cũng không có lực lượng gì ngăn trở được chủ nghĩa xã hội phát triển”, đó
là quá trình lịch sử - tự nhiên. Tư tưởng, phong cách, phương pháp “dĩ bất
biến, ứng vạn biến” luôn trong quá trình vận động - “vạn biến” và xoay
quanh trục “bất biến”. Với Người, mối quan hệ biện chứng giữa “bất biến” và
“vạn biến” đã được Người nhận thức và giải quyết triệt để, nhất quán và đầy
sáng tạo trong các giai đoạn lịch sử cách mạng khác nhau. Mục tiêu chiến lược
là bất di bất dịch; nhưng tùy hoàn cảnh cụ thể ở trong nước và quốc tế, tùy
từng giai đoạn lịch sử mà đề ra những sách lược uyển chuyển, phù hợp.
[1] Hoàng Chí Bảo: “Văn hóa ứng xử
Hồ Chí Minh - giá trị và ý nghĩa”, Tạp chí Cộng sản, Số tháng 5/2005
[2] Hồ Chí Minh: Toàn tập,
Nxb. Chính trị quốc gia Sự thật, H, 2011, t.15, tr.627
[3] Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.4,
tr. 1.
[4] Hồ Chí Minh: Toàn tập, Sđd,
t.14, tr. 532.
[5] Hồ
Chí Minh Toàn tập, Sđd, t.12, tr. 563.
[6] Hồ
Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.11, tr. 401
[7] Phạm
Văn Đồng: Hồ Chí Minh - tinh hoa và khí phách dân tộc, Nxb. Chính
trị Quốc gia, H, 2012, tr. 36.
[8] Hồ
Chí Minh: Toàn tập, Sđd, t.8, tr. 555.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét