NHẬN DIỆN CHIÊU TRÒ XUYÊN TẠC CỦA CÁC THẾ LỰC THÙ ĐỊCH VỚI LUẬN ĐIỆU “VIỆT NAM KHÔNG CÓ TỰ DO INTERNET”
THN
Bằng lá bài
“dân chủ, nhân quyền”, các thế lực thù địch ra sức xuyên tạc về tự do Internet
của Việt Nam, quy kết Việt Nam không có tự do báo chí, tự do ngôn luận. Lợi dụng thời điểm một số người
dân đang bức xúc do bị ảnh hưởng bởi “Dự án Khu đô thị mới Thới Lai”,
Trương Châu Hữu Danh đã viết 32 bài và thực hiện 29 video clip đăng công khai
trên trang Facebook. Danh còn livestream hình ảnh phản ứng tiêu cực của người
dân, viết bài kèm hình ảnh minh họa đăng lên Facebook với nội dung đả kích các
chủ trương, chính sách phát triển kinh tế, công tác bố trí cán bộ tại địa
phương; công tác thực thi pháp luật của cơ quan bảo vệ pháp luật… cố tình xuyên
tạc, bóp méo tình hình thực tế một cách vô căn cứ với những nội dung không phù
hợp với lợi ích của đất nước, xuyên tạc, phỉ báng chính quyền Nhân dân. Mặt
khác, lợi dụng tình hình trên các thế lực thù địch còn cho rằng Việt Nam “không
có tự do báo chí”, “không có tự do Internet”…
Cần khẳng định, quyền tự
do ngôn luận nói chung và tự do báo chí nói riêng là những quyền được Hiến
pháp, pháp luật Việt Nam tôn trọng và bảo vệ ngay từ những ngày đầu lập nước.
Cùng với sự phát triển của đất nước, của báo chí cách mạng và các nền tảng
thông tin truyền thông, các quyền này ngày càng được quy định và điều chỉnh cụ
thể theo khuôn khổ của pháp luật. Tại Điều 10 Hiến pháp năm 1946 của nước
ta đã khẳng định: “Công dân Việt Nam có quyền: Tự
do ngôn luận, Tự do xuất bản, Tự do tổ chức hội họp, Tự do tín ngưỡng, Tự do cư
trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài”. Theo quá trình phát triển,
quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí luôn được Đảng, Nhà nước Việt Nam đảm bảo
và điều này không hề thay đổi cho đến bản Hiến pháp 2013 và sự ra đời của Luật
Báo chí năm 2016. Thực tế thời gian qua, đã có
hàng loạt vụ việc mà sự lên tiếng, phản biện nhiều chiều, mang tính xây dựng
của báo chí đã góp phần quan trọng, mang lại hiệu quả xã hội. Trên tinh thần
lắng nghe, nhiều cơ quan chức năng đã có những điều chỉnh kịp thời phù hợp với
thực tiễn. Có thể nói, báo chí Việt Nam đã đóng góp tiếng nói mạnh mẽ trong
phản ánh thực tế phát triển của đất nước với những góc nhìn phản biện, đa
chiều, phản ánh cả hạn chế, thiếu sót, không tô hồng nhằm góp một tiếng nói xây
dựng.
Chỉ trích, lên án Đảng, Nhà nước Việt Nam và chính quyền các địa
phương về tình hình dân chủ, nhân quyền, đây chẳng phải là điều gì mới mẻ. Đứng
đằng sau đó, nếu không phải là những cá nhân chống phá mang danh dân chủ, nhân
quyền thì cũng là những tổ chức phản động như: “Việt Tân”, “Triều đại Việt”,
“Chính phủ quốc gia Việt Nam lâm thời” hay là những tổ chức không có thiện cảm
với Việt Nam… Các tổ chức này thường dựa trên những báo cáo phiến diện, chủ
quan để rồi từ đó đưa ra những kết luận đầy tính quy chụp.
Thực tế, việc tích cực lên án nước ta vi phạm dân chủ, nhân quyền,
vi phạm tự do báo chí… cũng chỉ là lớp vỏ bọc để hướng đến một mục tiêu hoàn
toàn khác, đó là tìm cách phá rối trong nước, kêu gọi quốc tế can thiệp vào
Việt Nam, xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét