PHƯƠNG THỨC GIẢI QUYẾT
MỐI QUAN HỆ GIỮA
ĐỘC LẬP, TỰ CHỦ VÀ HỘI
NHẬP QUỐC TẾ
Nhân Trần
Mối quan
hệ giữa giữ vững độc lập, tự chủ và hội nhập quốc tế cần được giải quyết hài
hòa, góp phần tạo nên những thành tựu to lớn của đất nước. Việc xử lý mối quan
hệ này không thể đơn giản mà phải có sự thấu đáo và khoa học trên các phương
diện sau:
Trên phương diện kinh tế, trước hết, muốn độc lập, tự chủ, quốc gia phải có
thực lực, cụ thể là có một nền kinh tế độc lập, tự chủ. Đó là nền kinh tế có cơ
cấu kinh tế hợp lý, hiệu quả và đảm bảo độ an toàn cần thiết; nền kinh tế phát
triển bền vững và có năng lực cạnh tranh cao; cơ cấu xuất nhập khẩu cân đối; cơ
cấu mặt hàng đa dạng, phong phú với tỷ lệ các mặt hàng công nghệ và có giá trị
gia tăng lớn chiếm ưu thế; cơ cấu thị trường quốc tế đối tác cũng đa dạng và
tránh chỉ tập trung quá nhiều vào một vài mục tiêu. Đầu tư trực tiếp của nước
ngoài, mặc dù là cần thiết và quan trọng nhưng không để chiếm lĩnh vai trò chi
phối nền kinh tế quốc gia cũng như không thể được phép vào những ngành nhạy cảm
có thể gây tổn hại đến quốc phòng, an ninh của đất nước. Một nền kinh tế độc
lập, tự chủ trong bối cảnh toàn cầu hoá có thể được hiểu là nền kinh tế có khả
năng thích ứng cao với những biến động của tình hình quốc tế và ít bị tổn thương
trước những biến động đó; trong bất cứ tình huống nào nó cũng có thể cho phép
duy trì được các hoạt động bình thường của xã hội và phục vụ đắc lực cho các
mục tiêu an ninh, quốc phòng của đất nước. Xây dựng kinh tế độc lập, tự
chủ trước hết là độc lập, tự chủ về đường lối phát triển kinh tế theo định
hướng xã hội chủ nghĩa; đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa, tạo tiềm lực
kinh tế, khoa học và công nghệ, cơ sở vật chất - kỹ thuật đủ mạnh; có cơ cấu
kinh tế hợp lý, có hiệu quả và sức cạnh tranh. Phát triển mạnh một số ngành,
lĩnh vực và sản phẩm kinh tế chủ yếu có vai trò quan trọng hàng đầu, có hiệu
quả như công nghệ thông tin, công nghệ sinh học, công nghệ vật liệu mới, luyện
kim, hóa dầu, than, khoáng sản, cơ khí chế tạo… Bảo đảm an ninh lương thực quốc
gia, an toàn năng lượng, an toàn tài chính - tiền tệ, an toàn môi trường; bảo
đảm cho đất nước phát triển nhanh, hiệu quả, bền vững trong bất cứ tình huống
nào, lúc thuận lợi cũng như lúc khó khăn, gặp rủi ro.
Trên phương diện xã hội, yêu cầu của một quốc gia độc lập, tự chủ hàm chứa
năng lực thực hành thuần thục hai cách thức quản trị xã hội: chính thức (tức là
bằng pháp luật và các quy định thành văn) và phi chính thức (bằng con đường
tuyên truyền, vận động, giáo dục...). Sự phát triển sâu rộng của quá trình
toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế hiện nay đang tạo ra hàng loạt không gian
quyền lực chung, có tính toàn cầu vượt ra ngoài tầm kiểm soát của chính phủ
quốc gia. Để xử lý, vượt qua các thách thức, chính phủ nhiều nước trên thế giới
đã chủ động cải cách. Tuy nội dung và mô hình cải cách có khác nhau, nhưng nổi
lên 3 nét chung sau đây trong xu thế cải cách chính phủ hiện đại. Một là, phi
tập trung hoá quyền lực nhà nước, mạnh dạn phân cấp, trao quyền cho các cơ cấu
địa phương. Đây không phải là quá trình từ bỏ quyền lực trung ương, mà là biện
pháp để củng cố bản thân quyền lực ấy một cách hợp lý, hiệu quả hơn. Trung ương
không thay địa phương trong quản lý xã hội ở phạm vi cụ thể, mà phải giám sát
việc quản lý do chính quyền địa phương tiến hành. Nhờ quá trình phi tập trung
hoá này, các quyết định trở nên gần gũi, sát hợp với thực tế hơn và động viên
được đông hơn các tổ chức, cá nhân vào công việc quản lý xã hội. Hai là, phát
huy đầy đủ vai trò của cơ chế thị trường trong phân bổ các nguồn lực phát triển
xã hội; kết hợp tốt chức năng điều tiết của chính phủ với thị trường và xã hội.
Ba là, phát huy rộng rãi dân chủ trong toàn xã hội, không chỉ thể hiện sự phát
triển của nền dân chủ chính trị, mà còn phải bảo đảm mọi quyền lực là của nhân
dân, dân chủ được thực thi trong nhân dân nhằm giúp chính phủ thực hiện sự quản
lý hiện thực đối với các mặt của đời sống xã hội.
Trên phương diện chính trị, quốc phòng, an ninh và đối
ngoại, độc lập, tự chủ là yêu cầu có
tính nguyên tắc trong quá trình hội nhập quốc tế của nước ta. Độc lập tự chủ về
chính trị có nghĩa là tự mình xác định mục tiêu, con đường phát triển đất nước;
tự mình hoạch định đường lối, chủ trương, chiến lược phát triển; tự mình xác
lập và duy trì thể chế chính trị, không chấp nhận bất cứ sự can thiệp nào từ
bên ngoài, kiên quyết giữ vững chủ quyền, lãnh thổ đất nước và trật tự, an toàn
xã hội. Độc lập tự chủ về chính trị được thể hiện cả trong đối nội và đối
ngoại, cả kinh tế, văn hoá, xã hội và quốc phòng, an ninh... Logic của tiến
trình đổi mới là đổi mới kinh tế phải được đồng bộ, hài hòa với đổi mới chính
trị, cải cách hành chính, mở rộng dân chủ, cải cách lập pháp, tư pháp. Yêu cầu
đổi mới toàn diện như vậy đặt ra đòi hỏi ngày càng cấp thiết đối với năng lực
quản trị của Nhà nước và năng lực cầm quyền của Đảng tại tất cả các cấp, các
ngành, các địa phương. Đổi mới chính trị, đồng bộ với đổi mới kinh tế, tối ưu
hoá hoạt động của hệ thống chính trị, phân bổ quyền lực chính trị hợp lý, kiểm
soát quyền lực một cách hiệu quả là cách tốt nhất đáp ứng các yêu cầu và thách
thức đặt ra. Độc lập, tự chủ về đối ngoại là một vấn đề rất quan trọng.
Độc lập, tự chủ trong quan hệ quốc tế và đối ngoại thể hiện trước hết ở tư duy,
nhận thức độc lập, sáng tạo, xuất phát từ lợi ích tối cao của đất nước - dân
tộc, không giáo điều, rập khuôn, máy móc trong hoạch định và thực hiện đường
lối, chính sách đối ngoại, trong xác định đối tác, đối tượng và tập hợp lực
lượng quốc tế. Hệ thống các quan hệ đối ngoại rộng lớn hiện nay của Việt Nam là
kết quả của một quá trình thực hiện các bước đột phá: từ phá thế bao vây, cấm
vận, bình thường hoá quan hệ với các nước lớn, cải thiện quan hệ với các nước
trong khu vực..., đến thực hiện chính sách đối ngoại rộng mở, hợp tác bình đẳng
cùng có lợi, là bạn với tất cả các nước, tích cực, chủ động hội nhập quốc tế./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét